Người Điều Khiển Tâm Lý I – Chương 12

Chương 12

Tình yêu đôi khi sẽ làm thay đổi lòng con người, làm cho chúng ta trở nên đáng sợ, bất chấp hậu quả.

“Người tới rồi?” Trần Uyên dừng lại quay đầu nhìn cô.

“Anh yên tâm, tôi sẽ có chừng mực, anh có thể ở bên ngoài nghe.”

Đỗ Vũ ngồi trong phòng thẩm vấn, hai tay khoanh lại ngồi trên ghế, lạnh đến nỗi không ngừng run lên, gương mặt gầy yếu tái nhợt bất lực nhìn miếng thủy tinh.

Mộc Cửu và Tần Uyên cứ như vậy đứng bên ngoài nhìn Đỗ Vũ đang ngồi bên trong.

“Em Mộc Cửu, ca cao nóng đến rồi.” Triệu Cường cận thận đưa chiếc cốc đang cầm cho Mộc Cửu, nhìn thấy Đỗ Vũ bên trong có chút đáng thương, đồng tình nói: “Ôi, chắc là hắn sẽ lạnh chết mất.”

“Tôi vào đây.” Mộc Cửu cầm cốc ca cao mở cửa vào trong.

Đỗ Vũ bị âm thanh mở cửa bất ngờ nên hoảng sợ, cảnh giác nhìn Mộc Cửu đang đi vào, sự lạnh lẽo thêm hồi hợp sợ hãi làm cho cả người hắn đều căng thẳng. Có lẽ do bề ngoài Mộc Cửu không giống cảnh sát nên vẻ mặt của hắn từ cảnh giác biến thành nghi ngờ.

Mộc Cửu không quan tâm hắn đang chăm chú nhìn mình, ngồi ở chiếc ghế đối diện, đem cốc ca cao của mình đặt lên bàn, sau đó vẫn không nói câu nào, chỉ dùng dùng ánh mắt đen nhánh không nháy mắt nhìn hắn.

Đỗ Vũ không biết lý do, đối diện một lúc cũng không thấy Mộc Cửu có phản ứng, đến khi Đỗ Vũ càng lúc càng khẩn trương luống cuống, Mộc Cửu đột nhiên nói: “Biết tại sao anh phải ở đây không?”

Giọng nói cứng nhắc của Mộc cửu làm Đỗ Vũ có chút sửng sốt, sau đó lắp bắp trả lời: “Không, không biết.”

Mộc Cửu lại hỏi: “Anh biết chuyện của Trần Tử Sơ không?”

“Mọi người thấy chuyện này liên quan đến tôi?”

Mộc Cửu lắc cốc ca cao nóng một chút, “Đương nhiên không, người đó thật thông minh, thật dũng cảm, là người yêu Trần Tử Sơ nhất trên thế gian, mà anh chỉ có thể ở trong bóng tối điên cuồng dõi theo, sao có thể là cùng một người.” Trong lời nói của Mộc Cửu tràn đầy mỉa mai.

Quả nhiên Đỗ Vụ bị chọc giận: “Cô, cô nói linh tinh gì đó?”

Mộc Cửu cầm cốc ca cao nóng uống một ngụm, bộ dáng chắc chắn nói, “Người thường theo dõi cô ấy đến nhà sách không phải là anh sao?”

Xem đến lúc này Triệu Cường mở lớn miệng, toàn thân cảm thấy khó chịu, tay run rẩy chỉ vào bên trong nói với Tần Uyên: “Ca cao nóng này không phải cho Đỗ Vũ uống sao?”

“Làm sao có thể.” Tần Uyên bình tĩnh trả lời anh, Mộc Cửu sẽ không quan tâm đến cảm nhận của người khác, đồ uống bản thân mình thích uống tuyệt đối sẽ không cho người khác.

Đỗ Vũ mạnh mẽ ngẩng đầu, thân thể run rẩy gào lên một câu: “Vậy, vậy thì sao!”

“Nên lúc các cô ấy đi chơi mật thất anh cũng đi theo?”

Đỗ Vũ trầm mặc không lên tiếng, nhưng sắc mặt càng thêm khẩn trường, chau mày, toàn thân cứng nhắc, tựa như đang sợ điều gì đó.

Phản ứng trên mặt Đỗ Vũ đầu bị Mộc Cửu nhìn thấy, cô lại uống thêm một ngụm ca cao nóng, nhỏm người về phía trước, nhìn hắn nói: “Anh đã thấy gì? Hung thủ?”

Đỗ Vũ nuốt nước miếng, chậm rãi mở miệng nói: “Một, một người đàn ông.”

“Hình dáng thế nào? Mặc quần áo gì? Cao bao nhiêu?”

Đỗ Vũ càng thêm khẩn trương hơn, môi run lên, lắp bắp nói: “Không, không biết, tôi không biết, tôi chỉ nhìn từ xa, không, không thấy mặt hắn.”

“Nhưng trước đó anh có nhìn thấy, đó là bạn của anh.”

Sắc mặt hắn trắng bệch, hai mắt mở to, nhìn Mộc Cửu với vẻ không thể tin được, “Cô, làm sao cô biết?”

“Vậy anh sợ cái gì? Người đó hôm nay không đến trường?”

Đỗ Vũ che mặt khóc, lẩm bẩm nói: “Tôi rất sợ, không biết phải làm gì, di động hắn gọi không được, tôi không còn cách nào, không còn cách nào.” Hắn lặp lại câu cuối như bất an, tự trách cũng như tự an ủi chính mình.

Tần Uyên ở ngoài nghe, trực tiếp tiến vào: “Cho tôi biết tên hắn.”

“Đới Kỳ Lượng.”

Sau khi ra ngoài Tần Uyên để Thạch Nguyên Phỉ điều tra địa chỉ, mà Mộc Cửu vẫn như trước ngồi trên ghế uống cốc ca cao đã có chút lạnh.

Đỗ Vụ ngẩng đầu, trên mặt mang theo nước mắt, vẻ mặt đau khổ: “Chắc không phải hắn đã xảy ra chuyện gì chứ?”

“Hiện tại hỏi cái này có ích sao?” Mặt Mộc Cửu không chút thay đổi, nói một câu xong cầm cái cốc đi ra ngoài.

Cảnh sát nhanh chóng đến nhà của Đới Kỳ Lượng, gõ cửa cũng không có ai trả lời, lúc này lại gặp ba Đới vừa về nhà. Ba Đới vừa thấy cảnh sát đến nhà mới đầu còn tưởng là con mình đã làm chuyện gì phạm pháp hay trong nhà có chuyện gì nên cứ đứng ở trước cầu thang không dám đi lên. Triệu Cường nhìn thấy có người đến gần, nhanh chóng chạy đến hỏi mới biết là cha kế của Đới Kỳ Lượng, giải thích chút tình hình rồi liền nói ba Đới đi qua mở cửa.

Một mùi máu tươi trong phòng truyền ra, Tần Uyên ở bên cạnh liền dùng mắt ra hiệu với Triệu Cường, Triệu Cường gật đầu dùng sức giữ ba Đới.

“Kỳ Lượng, con ơi, con có ở nhà không?” Ba Đới lo lắng gọi to, muốn vào xem tình hình của con trai nhưng bị Triệu Cường ngăn lại, không nhịn được lại gọi lớn hơn: “Mọi người cho tôi xem con tôi đi! Chắc nó đã xảy ra chuyện rồi! Mọi người cho tôi xem đi! Con ơi!”

Cảnh tượng trước mắt sao có thể để ba Đới nhìn thấy, con ông ta giờ đang nằm trong vũng máu, đầu hướng về một bên, bị dao gọt trái cây đăm vào lưng, nằm trên mặt đất không còn hơi thở.

Lam Tiêu Nhã kiểm tra đơn giản một chút rồi đứng dậy lắc đầu nói: “Đã chết, thời gian tử vong vào khoảng 8 đến 9 giờ sáng, trừ vết thương trên lưng thì không còn vết thương nào khác, đó là vết thương chí mệnh.”

Ngoài cửa biết tin con mình đã chết, ba Đới bị kích thích không nói gì liền ngất đi, Triệu Cường nhanh chóng đưa cho nhân viên y tế.

Trần Mặc kiểm tra cửa rồi nói với Tần Uyên: “Đội trưởng, cửa không có dấu vết bị cậy.”

“Anh ta chủ động mở cửa cho hung thủ, còn chuẩn bị dép lê cho hắn thay, dẫn hung thủ đến phòng khách thì bị tấn công từ phía sau.” Tần Uyên đưa ra kết luận: “Đới Kỳ Lượng biết hung thủ.”

Trần Mặc: “Hung thủ của vụ này và vụ trước là cùng một người.”

“Nếu cùng một người thì chắc chắn hắn sẽ để lại manh mối.”

“Đội trưởng! Trong miệng Đới Kỳ Lượng có gì đó.” Lam Tiêu Nhã nhẹ nhàng mở miệng Đới Kỳ Lượng lấy ra một cái túi nhỏ, cô cẩn thận mở ra, nhìn Tần Uyên nói: “Hình như bên trong có tờ giấy.”

Lam Tiêu Nhã mở tờ giấy ra liền thấy trên đó là một dãy số

1-9-7-5-6-1-8-3

Đội điều tra đặc biệt nhìn 8 con số là manh mối không rõ ràng này, Đường Dật lấy giấy bút viết viết vẽ vẽ cũng không hiểu được ý nghĩa của những số này.

Nhìn mọi người đều có dáng vẻ rầu rĩ, Tần Uyên nói: “Tạm gác những con số này sang một bên, lần này đã biết hung thủ và 4 cô gái còn có Đới Kỳ Lượng đều quen biết nhau, mà quan hệ lớn nhất của họ là trường học.”

Triệu Cường xen vào nói: “Cho nên hung thủ ở Đại học Minh Khả? Sinh viên? Thầy giáo? Bảo vệ? Không phải là hiệu trưởng chứ!”

Mộc Cửu nói: “Thầy giáo.”

Thạch Nguyên Phỉ sợ hãi nói: “Thầy giáo? Sao thầy giáo lại làm loại chuyện này?”

Mộc Cửu dùng giọng nói không chút lên xuống nói: “Thầy giáo ra đề, học sinh giải đáp, đây là đề bài kiểm tra dành cho Trần Tử Sơ.”

Triệu Cường ngơ ngác nói: “Kiểm tra?”

Mộc Cửu: “Nên dãy số này chắc là Trần Tử Sơ có thể giải được.”

Advertisements

3 thoughts on “Người Điều Khiển Tâm Lý I – Chương 12

  1. Pingback: Người Điều Khiển Tâm Lý – Dực Tô Thức Quỷ (Đang edit) | Hachonie

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s