Người Điều Khiển Tâm Lý I – Chương 30

Chương 30

Ai đang tìm kiếm trong bóng tối.

Trần Mặc được đưa đến bệnh viện nơi Lục Dĩnh đang nằm, Tần Uyên và Mộc Cửu chạy đến, Trần Mặc đã được băng bó vết thương mà Đường Dật đang ngồi bên cạnh anh.

Anh ta chống một tay lên trán, tay kia rũ xuống một bên, chắc là đang run.

“Trần Mặc, cậu sao rồi.”

Đường Dật trả lời thay anh: “Đội trưởng, bác sĩ nói không sao, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.” Bởi vì không được nghỉ ngơi cộng thêm lo lắng nên sắc mặt anh tái nhợt không chút huyết sắc.

Trần Mặc cúi đầu, hối hận nói: “Đội trưởng, đều là lỗi của tôi, Tiêu Nhã bị bắt ngay cả nổ súng ta tôi cũng không dám, tôi…”

Tần Uyên vỗ vai anh, “Trần Mặc, không phải lỗi của cậu, cậu không cần tự trách.”

“Là 2 người, là hai người phụ nữ, họ đã ám sát Lục Dĩnh và giết Tống Ảnh thừa.”

Mộc Cửu nói: “Họ là hai chị em làm nghề sát thủ.”

Đường Dật có chút bất ngờ, nhìn cô nói: “Mộc Cửu, cô biết họ à?”

“Người chị tên Cố Tây Hàm, em gái là Cố Tây Giác, từ 14 tuổi bắt đầu giết người, họ không quan tâm đến tiền, nhưng chỉ cần họ có hứng thú với ủy thác đó thì sẽ nhận, bất luận là ủy thác gì.”

Đường Dật mở to miệng, “Nói vậy là còn có người ủy thác họ, người thuê sát thủ là ai? Sao lại làm như vậy?”

“Lần hành động này bắt đầu từ mấy tháng trước, họ điều tra chúng ta đã lâu, cho nên biết rõ mỗi người chúng ta từ chuyện quá khứ, kể cả nhược điểm mỗi người, khi kế hoạch được lên họ lập tức hành động, từ việc đâm Lục Dĩnh bị thương đến giết chết Tống Ảnh Thừa để hãm hại chị Mi, cuối cùng là bắt cóc chị Tiêu Nhã.”

Đường Dật hỏi: “Vậy chúng ta làm sao tìm được chị Tiêu Nhã.”

“Bắt cóc chị Tiêu Nhã là để làm con tin, rõ ràng là họ đã hoàn thành nhiệm vụ, hiện giờ chị Tiêu Nhã đã được giao cho người ủy thác, muốn biết được người ủy thác thì phải tìm ra hai người kia trước, mà để tìm họ chỉ có duy nhất một cách là để họ làm việc cho chúng ta.”

Đường Dật hiểu rõ nói: “Vậy là chúng ta phải làm người ủy thác, bảo họ đi giết người sao?”

Mộc Cửu gật đầu: “Họ sẽ không dễ dàng xuất hiện, chỉ khi nào đi giết người mới lộ diện nên chúng ta cần một người để dẫn dụ họ ra.”

Trần Mặc ngẩng đầu, gương mặt kiên quyết nói: “Để tôi làm.”

Mộc Cửu lắc đầu: “Không phải ai ủy thác họ cũng nhận nhưng nếu là giết tôi họ chắc chắc sẽ nhận.”

Tần Uyên vừa nghe lập tức bác bỏ, họ đã thiếu người lắm rồi nên không muốn mạo hiểm thêm bất kỳ ai nữa, “Nếu để em thì quá mạo hiểm.”

Mộc Cửu nhìn anh, kiên trì nói: “Em là người thích hợp nhất, trước giờ hai chị em họ chưa thất bại nhiệm vu nào, ngoại trừ một lần duy nhất, chính là em, nên nếu là giết em thì chắc chắn họ sẽ nhận.”

Tần Uyên trầm mặc không nói, trong lòng còn đang suy tính xem nên làm thế nào có thể giảm bớt sự nguy hiểm nhất.

“Không phải có mọi người bảo vệ cho em sao? Anh luôn ở bên cạnh em, họ sẽ không thể gây tổn hại đến em được.”

Tần Uyên chăm chú nhìn cô một lát rồi nói: “Làm thể nào để liên lạc với hai chị em họ.”

“Đem thư ủy thác bỏ vào thùng thư trên đường lớn là được rồi.”

Sau khi gửi thư ủy thác, Mộc Cửu ngồi vào xe của Tần Uyên nói với anh: “Chở em đến bệnh viện tâm thần Vĩnh Hoa đi, em muốn đi thăm em trai em.”

“Em trai em?” Tần Uyên không ngờ Mộc Cửu có một người em trai hơn nữa còn ở bệnh viện.

“Đúng, em ruột, hơn nữa nó là em đưa vào bệnh viện.”

Vì sao? Trong lòng Tần Uyên muốn hỏi nhưng lại không nói ra miệng, Mộc Cửu lẳng lặng ngồi bên cạnh trả lời thắc mắc của anh, “Đem nó nhốt ở đó là vì em sợ.”

Tần Uyên nhẹ giọng nói: “Em đang bảo vệ cậu ta.”

“Đúng hơn là em sợ nó trở thành người mà em không thể khống chế được.”

“Vì vậy nên mới nhốt cậu ấy ở bệnh viện?”

Mộc Cửu nhìn cửa số nói: “Đợi em giải quyết hết mọi chuyện tôi sẽ thả nó ra.”

Tần Uyên dừng xe trước cửa bệnh viện tâm thần, quay đầu nhìn cô, “Mộc Cửu, không nên chịu đựng một mình.”

“Tần Uyên.” Mộc Cửu đột nhiên gọi anh, đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh, “Có phải anh đã quên lần đó hai chị em họ muốn giết em, anh chính là người đã cứu em.” Mộc Cửu nói rồi đưa mặt lại gần anh.

Tóc cô quét qua cổ Tần Uyên, cho đến khi trên mặt lưu lại cảm giác mềm mại, anh chợt nghe được giọng của Mộc Cửu truyền vào tai anh.

“Tần Uyên, cảm ơn anh.”

Sau khi Mộc Cửu xuống xe, Tần Uyên vẫn giữ tư thế vừa nãy, không hề nhúc nhích, không biết do lời nói của Mộc Cửu hay nụ hôn đột ngột vừa rồi, anh sờ sờ gò má có chút bất đắc dĩ nở nụ cười.

Mộc Cửu đi về phía trước, quay đầu nhìn sang hướng xe của Tần Uyên rồi lại quay đầu đi về phía bệnh viện.

“Chị tới rồi.”

Cậu bé đặt sách trong tay xuống, híp mắt nhìn cô, khóe miệng hơi cong lên, “Đến thả tôi ra ngoài?”

Mộc Cửu: “Chị đến là có việc.”

Hắn nhíu mày, hiếu kỳ hỏi: “Việc gì?”

“Cố Tây Hàm và Cố Tây Giác.”

“Là chị em họ? Họ muốn giết chị?” Thân thể hắn hơi huống về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt cô nói: “Chị thả tôi ra ngoài, tôi giúp chị giải quyết họ.”

Mộc Cửu nhìn hắn, nói: “Chị tự làm.”

“Hừ.” Cậu bé ngả người về phía sau, khinh thường nói: “Có phải chị chết thì tôi có thể ra ngoài?”

Mộc Cửu suy nghĩ chút, “Có lẽ không thể.”

Nghe câu trả lời của cô, cậu bé cầm cuốn sách không che hết khuôn mặt không nhìn cô nữa.

Mộc Cửu thấy vậy cũng không miễn cưỡng, đứng lên dự định rời đi, “Sau khi giải quyết xong chuyện chị sẽ quay lại thăm em.”

“Chị!” Cậu bé đột nhiên gọi cô lại.

Mộc Cửu quay đầu nhìn hắn.

“Đừng chết!” Lồng ngực hắn phập phòng, vẻ mặt chăm chú: “Chị đừng chết!”

Mộc Cửu nhìn hắn chút, gật đầu.

Tần Uyên nhìn đồng hồ trên tay, Mộc Cửu đã vào đó hơn một tiếng rồi còn chưa đi ra, cô lại không có di động nên không có cách nào để liên hệ với cô được.

Chắc không xảy ra chuyện gì chứ? Ổn định bất an trong lòng, Tần Uyên suy nghĩ chút thì quyết định xuống xe vào bệnh viện, đi tối chỗ tiếp tân hỏi một nữ y tá, “Cho hỏi, một tiếng trước cô có thấy cô gái cao khoảng 1 mét 6, tóc hơi dài, thân hình trung bình, cô ấy thoạt nhìn có chút lạ, tôi muốn hỏi…”

Không đợi anh nói xong, cô y tá kia liền nói: “A, tôi biết anh muốn hỏi ai rồi.”

Tần Uyên lo lắng hỏi: “Cô ấy rời bệnh viện rồi sao?”

“Đúng vậy, khoảng nửa tiếng trước đã đi rồi.”

Nửa tiếng trước đã đi rồi? Tần Uyên đột nhiên nhớ lại hành động và lời nói của Mộc Cửu trước khi rời đi có chút kỳ lạ, “Chết tiệt.” Anh ảo não nắm tóc, vừa đi ra ngoài vừa gọi cho Thạch Nguyên Phỉ, “Thạch Đầu, lập tức xem camera gần bệnh viện Vĩnh Hoa, không tìm thấy Mộc Cửu.”

Mộc Cửu một mình đi trên con đường nhỏ vắng người, đột nhiên, một chiếc xe màu đen chạy đến chỗ cô, Mộc Cửu không né tránh, ánh mắt chuyên chú nhìn vào chiếc xe đang đến gần.

Xe cách cô rất gần mới dừng lại, gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhiệt độ của xe và mang theo một cơn gió nhẹ.

Rất nhanh có một người phụ nữ xinh đẹp lộng lẫy, từ trên xe bước xuống, cô ấy đi giày cao gót, nhìn Mộc Cửu cười, môi đỏ mọng nói, “Bảo bối, đi một mình à.”

Advertisements

3 thoughts on “Người Điều Khiển Tâm Lý I – Chương 30

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s