Người Điều Khiển Tâm Lý I – Câu Chuyện Nhỏ 1

Câu Chuyện Nhỏ 1

Lam Tiêu Nhã thích chơi trò chơi trên điện thoại di động, phát hiện ra trò chơi mới – Ai Là Gián Điệp, trước đó có xem trên TV, không nghĩ bây giờ trên di động cũng có trò này, Lam Tiêu Nhã rất phấn khởi, lúc 6 người ngồi uống trà ở nhà ăn thì bày ra trò này để chơi.

Ngoại trừ Tần Uyên và Trần Mặc không có hứng thú thì mọi người đều thấy hứng thú, Mộc Cửu thì sao cũng được, nhìn Lam Tiêu Nhã hưng phấn như vậy thì cũng muốn cùng chơi với mọi người. Tần Uyên cùng Trần Mặc ngồi một bên nói chuyện và xem mọi người chơi.

Lam Tiêu Nhã giới thiệu với mọi người quy tắc trò chơi: “Chúng ta có tổng cộng 6 người chơi, mọi người bấm vào cái nón để rút từ của mình, sau đó bấm vào một cái để xem, trong đó có một người bốc trúng từ không giống với những người còn lại, đó chính là gián điệp, sau đó chúng ta phải miêu tả từ đó, sau khi xong một vòng sẽ chọn ra người gián điệp, nếu tìm ra được gián điệp thì những người còn lại thắng, còn nếu cuối cùng có 2 người mà gián điệp là một trong hai người đó thì gián điệp thắng. Được rồi, chúng ta bắt đầu đi!”

Số người tham gia: 6 người.

Người tham gia: Lam Tiêu Nhã, Hồng Mi, Mộc Cửu, Triệu Cường, Thạch Nguyên Phỉ, Đường Dật,

Vòng thứ nhất

Gián điệp: Đường Dật – từ bút máy

Mọi người còn lại là bút lông. (bút lông là bút lông vũ người xưa hay dùng)

Lam Tiêu Nhã: Hai chữ

Hồng Mi: Bây giờ ít dùng

Mộc Cửu: Một loại bút

Triệu Cường: Tôi chưa dùng.

Thạch Nguyên Phỉ: Dùng lông động vật để làm.

Đường Dật nhíu mày, đỏ mặt: Hình như tôi là gián điệp

Mọi người bật cười

Lam Tiêu Nhã: “Đường Dật à, cậu không thể nói như vậy hơn nữa vẻ mặt cậu thể hiện quá rõ ràng.”

Đường Dật xấu hổ nói: “Chị Tiểu Nhã, tôi không biết nói thế nào.”

Triệu Cường: “Cậu biết cậu là gián điệp sao, miêu tả từ đó chung chung là được rồi.”

Lam Tiêu Nhã: “Cái này thì cậu nói đúng đấy”

Vòng thứ hai:

Gián điệp: Mộc Cửu – từ bánh bà xã

Mọi người còn lại là bà xã

Lam Tiêu Nhã: Hai chữ

Hồng Mi: Một cách xưng hô.

Mộc Cửu: Chữ thứ hai nhiều nét hơn chữ thứ nhất.

Triệu Cuồng: là cách xưng của anh Tống với chị Mi

Thạch Nguyên Phỉ: Bình thưởng phải có giấy chứng nhận mới có thể xưng hô như vậy.

Đường Dật: Thêm 1 chữ nữa vào sau cùng để miêu tả cụ già

Lam Tiêu Nhã: được rồi, bây giờ hãy chỉ ra gián điệp

Lam Tiêu Nhã còn chưa nghĩ sẽ chỉ ai thì thấy mọi người đều chỉ cô.

Lam Tiêu Nhã thầm lặng nói: “Sao lại chỉ tôi, tôi làm sai gì sao? Mọi người không phải đều là hai chữ sao?”

Thạch Nguyên Phỉ:” Cô lúc nào cũng nói hai chữ, không miêu tả rõ đương nhiên là chỉ cô.”

Kết quả là hệ thống nêu Lam Tiêu Nhã bị chết oán, trò chơi tiếp tục.

Hồng Mi: Là cách xưng của nhà gái

Mộc Cửu: Chữ đầu tiên là chữ ngược nghĩa với “thiếu” (少)

Triệu Cường: “À, tôi không biết tả sao nữa.”

Lam Tiêu Nhã lập tức nói: “Không cần suy nghĩ chắc chắn cậu ta là gián điệp!”

Nói xong thì Triệu Cường bị chỉ ra, kết quả Triệu Cường bị chết oan.

Sau một lần miêu tả cuối cùng còn lại Hồng Mi, Thạch Nguyên Phỉ và Mộc Cửu.

Kết quả vòng miêu tả này là Mộc Cửu chỉ Thạch Nguyên Phỉ, Hồng Mi do dự cuối cùng cũng chỉ Thạch Nguyên Phỉ.

Kết quả gián điệp thắng lợi.

Mọi người kinh hãi.

Mộc Cửu mặt không chút thay đổi nói: “Tôi là gián điệp, từ của mọi người là bà xã, của tôi là bánh bà xã.”

Lam Tiêu Nhã giơ ngón cái với cô: “Em Mộc Cửu thật mạnh mẽ, cô biết từ của chúng tôi lúc nào?”

Mộc Cửu thản nhiên nói: “Chị cùng chị Mi nói xong là tôi đã biết.”

Vòng tiếp theo, Mộc Cửu lại là gián điệp, từ của cô là thiết công kê (nghĩa là vắt cổ chày ra nước), những người khác là thiết Quan Âm.

Lam Tiêu Nhã: Một loại trà

Hồng Mi: Ba chữ

Mộc Cửu: Từ thứ nhất là kim loại.

Triệu Cương: Nơi sản xuất là An Khê

Thạch Nguyên Phỉ: Tôi thích uống

Đường Dật: Một loại trà lên men

Kết quả Thạch Nguyên Phỉ bị chết oan

Sau khi miêu tả một vòng nữa, Đường Dật bị chết oan.

Lam Tiêu Nhã: “Tôi sao lại thấy mọi người đều tả rất đúng, tôi nghĩ rằng từ của mọi người đều là trà chỉ là không cùng loại thôi.”

Triệu Cường nghe xong nhìn thoáng qua Mộc Cửu: “Sao tôi cảm thấy gián điệp là Mộc Cửu vậy, cũng giống như từ bà xã vậy, nói không chừng cô ấy đang lừa chúng ta.”

Mọi người gật đầu, Mộc Cửu nhìn họ không nói gì.

Lại thêm một vòng miêu tả

Lam Tiêu Nhã: Thuộc loại sơn trà

Hồng mi: Hình dạng giống đầu chuồn chuồn

Ánh mặt Mộc Cửu nhìn sâu xa: Chữ ở giữa có chữ Hựu. (又)

Triệu Cường: Có thể chống ung thư, chống lão hóa.

Lam Tiêu Nhã: “Ôi chao, tôi cảm thấy Mộc Cửu không phải gián điệp! Cô ấy nói từ rất quan trọng, theo tôi thấy là Triệu Cường đó, cậu ta cố ý lừa chúng ta.”

Triệu Cường liên tục kêu oan: “Sao có thể là tôi, tôi tuyệt đối không phải gián điệp.”

Kết quả Triệu Cường bị chết oan.

Triệu Cường tức giận nói: Thấy chưa, đã nói không phải tôi mà.

Lượt cuối cùng

Lam Tiêu Nhã: Chữ cuối cùng kết hợp với chữ “Nhạc” (乐) là thành một từ ghép.

Hồng Mi: Tên bộ phim điện ảnh

Mộc Cửu: Chữ đầu tiên là Thiết, hai chữ sau cũng là 1 từ ghép

Trong lòng Lam Tiêu Nhã bối rối, nhưng cô thực sự cảm thấy Mộc Cửu không phải gián điệp vì thế cắn răng chỉ Hồng Mi, Mộc Cửu cũng chỉ Hồng Mi

Kết quả: Gián điệp chiến thắng.

Mộc Cửu vừa ăn bánh ngọt vừa nói: Tôi là gián điệp, của mọi người là thiết Quan Âm, tôi là thiết công kê.

Mọi người gục ngã!

 

Advertisements

2 thoughts on “Người Điều Khiển Tâm Lý I – Câu Chuyện Nhỏ 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s