Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 63

Chương 63: Lợi Dụng Cơ Hội

Phần trình diễn được sắp xếp cuối cùng, sau đó là lễ trao giải quán quân và á quân, cảm xúc của sinh viên còn chưa nguôi ngoai thì Thẩm Lưu Bạch đã nhận được một nhiệm vụ đặc biệt.
“Ha ha, giáo sư Thẩm, làm ơn đi, cô Vương không đến được, cô giúp em đi mà…”
Hội trưởng hội sinh viên cười nói.
Học Viện Hình Cảnh như một ngôi miếu hòa thượng, đại hội hằng năm đều mời một cô giáo lên trao giải, thường sẽ mời cô Vương của khoa pháp y đảm nhiệm.
Bây giờ cô Vương đang bận họp, hội sinh viên lại nhắm vào Thẩm Lưu Bạch hiếm khi xuất hiện.
Tất cả các sinh viên đang chờ nhận giải đều mặc đồng phục và cười vui vẻ phía sau sân khấu.
Khi Thẩm Lưu Bạch đi qua, hậu trường đang ồn ào bỗng rơi vào yên lặng, đến mức có thể nghe thấy tiếng cây kim rơi trên đất, điều này nhất thời khiến cô cảm thấy rất xấu hổ.
Hậu trường chật kín sinh viên, thỉnh thoảng có làm cô giáo trao giải cô cũng không biết, cô không tham gia các hoạt động của trường, bây giờ cũng không thích nghi được.
Cô phụ trách trao giải cho quán quân, trước đó sẽ có lãnh đạo nhà trường phát biểu và trao giải phần thi cá nhân, cũng không cần gì gấp gáp.
Cô chợt cảm thấy khó xử, vừa nghĩ ngợi vừa lặng lẽ lướt qua đám đông, tìm một phòng chờ yên tĩnh để chờ lên sân khấu.
Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất, đám thanh niên trong hậu trường mới thở phào nhẹ nhõm.
“Mẹ ơi…đó là giáo sư Thẩm khoa pháp y sao…thật xinh đẹp và dễ thương nha…”
“Cô ấy sẽ trao giải cho tôi sao? Phúc lợi năm nay tốt quá, còn được bắt tay với nữ thần nữa!”
Quán quân vừa nói ra thì lập tức bị mọi người vây lại “đập” không thương tiếc, ai cũng nói tên nhóc này thật may mắn, thật muốn giết nó trước để nó khỏi mạo phạm đến nữ thần.
Thẩm Lưu Bạch đang ngồi xem chương trình phát sóng thì cửa bị đẩy ra khiến cô bất ngờ.
Thì ra là Cận Hải Dương.
Anh cũng là khách mời của ngày hôm nay.
“Đám nhóc đó thật là biết tận dụng, chúng đã đá anh trao giải cho á quân khi nhìn thấy em…”
Cận Hải Dương dựa vào tường, mỉm cười nhìn cô.
“Thật ra…quán quân phải là anh mới đúng…Em trao giải cho anh…”
Anh có phàn nàn một chút.
“Nhưng anh không phải là sinh viên Học Viện Hình Cảnh.”
Thẩm Lưu Bạch khẽ chau mày, chỉ xem như anh đang phát bệnh, tùy tiện đáp.
Tuy đây là phòng chờ riêng biệt, lối vào nằm cạnh hành lang nhưng lại là đường lên xuống sân khấu duy nhất, người qua lại rất nhiều, cô không muốn tranh cãi với anh ta ở đây, sẽ tạo ra phiền phức không cần thiết.
“Anh đánh thắng tên kia đó nha…Em có biết nguy hiểm thế nào không, tên nhóc kia ra tay rất ác, em xem chỗ này của anh…”
Người đàn ông vừa nói vừa cởi áo sơ mi, để lộ cơ bụng tám múi săn chắc.
Dự cảm bất tường đã thành sự thật!
Vừa định nói, cô đột nhiên bị đẩy vào ngăn tủ phía sau, thân thể anh áp chặt vào người cô, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng bên tai.
Ngay sau đó, cửa phòng chờ bị đẩy ra, hai sinh viên bước vào.
“A? Đội trưởng Cận đâu? Mình muốn có chữ ký của anh ấy…”
“Ừ, vừa rồi mình thấy anh ấy ở đây, anh ấy đi nhanh vậy sao?”
“Quên đi, lát nữa mình sẽ tìm anh ấy khi trao giải, bây giờ mình sẽ nghỉ một chút, tìm anh ấy thật là mệt.”
“Thật ra thì, mình muốn chữ ký của giáo sư Thẩm…”
“Ha ha ha…Mình cũng vậy…”
Trong tủ không có nhiều chỗ, một mình Thẩm Lưu Bạch còn có thể miễn cưỡng, huống chi còn thêm Cận Hải Dương cao to bên cạnh.
Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, nhưng ngay sau đó cô không thể ngửi thấy, bởi vì Cận Hải Dương bỗng nhiên cúi đầu xuống, cằm tựa vào vai cô.
“Suỵt …”
Thẩm Lưu Bạch còn chưa kịp phản ứng đã bị anh bế lên, đặt trên đùi săn chắc.
Anh ấn vào vai cô hoàn toàn áp chế sự phản kháng của cô, cô bị giam giữ giữa anh và bức tường tủ như một đứa trẻ.
Họ gần gũi đến mức hòa quyện cả hơi thở vào nhau.
“Yên lặng đi, bị bọn họ thấy…Anh thì không sao…”
Cận Hải Dương nói nhỏ.
Nhịp tim của Thẩm Lưu Bạch rất nhanh, cả người đều cứng đờ, sợ rằng một cử động nhẹ sẽ khơi dậy sự nghi ngờ cho hai người bên ngoài.
Cũng may Cận Hải Dương vẫn kiềm chế, không có hành động quá mức, chỉ cùng cô quan sát tình hình bên ngoài.
Hai người bên ngoài đã bắt đầu tán gẫu về những mẩu chuyện vụn vặt trong đại hội này, họ hoàn toàn không có ý định rời đi.
“Cậu nói xem động tác vừa rồi của đội trưởng Cận là có ý gì…”
“Còn có thể là ý gì, tất nhiên là thổ lộ với giáo sư Thẩm, chẳng lẽ là với A Hoa bên cạnh sao?”
“Chậc chậc, có nhiều người tỏ tình với giáo sư Thẩm. Mình thấy giáo sư Thẩm không hề dao động, thậm chí còn có chút buồn cười, chắc là không có đâu!”
“Sao cậu biết không có? Đội trưởng Cận người ta có gia thế lại rất đàn ông, còn mạnh mẽ nữa, ai biết được giáo sư Thẩm có bị động lòng hay không…”
Thẩm Lưu Bạch chỉ nghe thấy bên tai có tiếng cười chế nhạo, lập tức dùng tay che lại theo bản năng, lòng bàn tay chạm vào một thứ ấm áp mềm mại, sau đó đối phương liếm tay cô, tràn đầy khiêu khích.
Cô rút mạnh tay về, tức giận nhìn anh một cái, có lẽ do ánh sáng lờ mờ nên đôi mắt anh hơi tối.
Sau đó, cô ấy thấy bên dưới bị vật gì đó chạm phải càng nóng hơn.
“Anh muốn làm gì?”
Cô quay đầu, dùng khẩu hình hỏi.
Anh hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên giơ tay lên, dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
“Phản ứng theo bản năng, không thể khống chế được.”
Giọng nói của anh trầm thấp, tuy rằng nói rất nhỏ nhưng vẫn như sấm bên tai cô.
Thẩm Lưu Bạch càng khẩn trương hơn.
Tất nhiên cô biết phản ứng của anh là gì, ngay cả cơ chế hoạt động và cấu tạo cơ quan của phản ứng này cô cũng có thể giải thích rõ ràng, không chút sai xót.
Tuy nhiên, hiểu biết mặt sinh lý sinh học cũng không khỏi khiến cô cảm thấy bối rối. Xem trong sách và tận mắt trải nghiệm là hai việc hoàn toàn khác nhau. Cô đã từng nhìn thấy rất nhiều thi thể khác phái, nhưng tất cả đều lạnh lẽo hoặc đã được ngâm trong dung dịch chống phân hủy, đây là lần đầu tiên “nó” vẫn còn sống thế này.
May mắn là hai sinh viên kia đã đi.
Cửa vừa được đóng lại, Thẩm Lưu Bạch lập tức nhảy ra khỏi tủ, vài bước là cô có thể chạy đến cửa, mở cửa, không chút do dự bước ra ngoài, không thèm nhìn Cận Hải Dương vẫn đang ngồi trong tủ.
Cận Hải Dương ngồi trong tủ một lúc lâu, tựa như đang hồi tưởng lại chuyện bất ngờ vừa rồi, mãi cho đến khi hơi thở của cô hoàn toàn tan biến, anh mới miễn cưỡng từ bên trong nở nụ cười bước ra ngoài cửa.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 62

Chương 62: Khí Thế Bức Người

“Tất nhiên, đây chỉ là suy luận của anh thôi. Dù có đúng hay không thì anh vẫn cần báo cáo của em để chứng minh.”
Cận Hải Dương cười nói.
Tuy nói như vậy, nhưng ánh sáng trong mắt đã thể hiện rõ thái độ, anh chắc chắn chuyện này có liên quan với Đồ Hạo Nhiên.
Thẩm Lưu Bạch gật đầu, cô đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía Cận Hải Dương.
“Có thông tin gì về thủ tục nhận nuôi của Đồ Giai Giai không?”
Cận Hải Dương lắc đầu.
“Nơi sinh của Đồ Giai Giai ở rất xa. Anh đã nhờ Chu Bằng và Vương Dật kiểm tra. Chắc mấy ngày nữa sẽ có kết quả.”
Ngón tay dài của người đàn ông gõ lên bàn, ngập ngừng hỏi.
“Em cho rằng Đồ Giai Giai chưa đủ 14 tuổi?”
“Nếu cô bé thật sự đã qua tuổi này, cô bé có quyền lựa chọn hành vi của mình, đối với tình cảm của cô bé với Đồ Hạo Nhiên, có thể là nhất kiến ​​chung tình.”
“Khoảng cách giữa tuổi xương và tuổi tác là chuyện bình thường, nhưng Đồ Giai Giai mới phát triển xương cụt thứ ba, vòm hai bên đốt sống xương cùng vẫn chưa lành. Theo sự phát triển xương của người Hoa Quốc, cô bé có thể chưa đến 14 tuổi.”
“Không phải không có trường hợp đặc biệt, nhưng dù sao cũng là xác suất không cao. Hiện tại, cô bé chắc là chưa đủ 14 tuổi.”
Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của cô, vẻ bất định trong mắt Cận Hải Dương lập tức biến mất.
Về vấn đề chuyên môn, anh vô cùng tin tưởng cô, anh cảm thấy chỉ cần cô có kết luận của mình thì sẽ không sai.
“Được rồi, chuyện đã xong rồi, bây giờ tập trung ăn cơm đi, lát nữa về trường với anh nhé?”
Nghe anh nói, Thẩm Lưu Bạch bối rối ngẩng đầu lên khỏi bát.
“Cùng nhau? Anh đi làm gì?”
Người đàn ông cười lớn trước giọng điệu quyết đoán phi thường của cô, anh đưa tay xoa tóc cô, nheo mắt nói.
“Em quên những gì anh đã nói với em hôm qua rồi đúng không?”
“Anh là giám khảo đặc biệt trong cuộc thi kỹ năng chiến đấu của Học Viện Hình Cảnh. Anh đã dành một ghế cho em. Em thật sự không để ý nha!”
Ăn xong, cả hai chạy xe về Học Viện Hình Cảnh.
Còn dư thời gian, Cận Hải Dương không về phân cục, mà chỉ ngồi trên sô pha bên ngoài phòng làm việc của Thẩm Lưu Bạch, ung dung lướt điện thoại.
Mỗi khi có ai đi vào, anh đều niềm nở đứng lên tiếp đón, giống như người phát ngôn của Thẩm Lưu Bạch.
Chắc chắn trong vòng hai tiếng đồng hồ, một nửa số pháp y đều biết rằng bông hoa giáo sư Thẩm thanh cao lạnh lùng cuối cùng cũng bị hái đi.
Tất nhiên, những ảnh hưởng xấu của sự cố vào buổi sáng đã được loại bỏ hoàn toàn.
Đội trưởng Cận vừa trẻ vừa đẹp trai, chiếc xe anh ấy lái cũng rất có giá trị, cử chỉ với giáo sư Thẩm còn đáng yêu nữa, có ngốc mới tin lời một người phụ nữ điên nói.
Chưa kể anh còn là đội trưởng Đội Hình Sự, có danh tiếng, có thân phận, rất nhiều người trong khoa pháp y đều biết anh, tuyệt đối không thể giả được.
Tin đồn kéo dài giữa giáo sư Thẩm và đội trưởng Cận đã lặng lẽ đâm chồi bén rễ ở Học Viện Hình Cảnh.
2 giờ rưỡi chiều, đại hội hàng năm của Học Viện Hình Cảnh chính thức bắt đầu.
Thẩm Lưu Bạch ngồi ở hàng thứ nhất có tầm nhìn đẹp nhất, nhìn bầu không khí đã bắt đầu xôn xao, cô cảm thấy vừa mới mẻ vừa xa lạ, cô vào Học Viện Hình Cảnh đã hai năm, đã quen với sự vắng vẻ của phòng thí nghiệm và phòng làm việc, ngoại trừ phòng học và tòa nhà hành chính ra, cô không đi đến chỗ nào khác.
Khi ở trên lớp, hầu hết thời gian cô chỉ giảng bài xong rồi rời đi, cô chưa bao giờ nói chuyện phiếm với sinh viên, nên tự nhiên cô không biết trường vẫn có những hoạt động như vậy.
Cô luôn sống trong thế giới biệt lập, chính Cận Hải Dương đột nhiên xông vào, sau đó kéo cô ra từng chút một.
“Các bạn học thân mến, các bạn có hào hứng với trò chơi hấp dẫn nhất năm của Học Viện Hình Cảnh chúng ta không?”
Người dẫn chương trình là một cán bộ đoàn cơ sở, cậu ta đã nhảy lên giữa sân khấu chỉ với một sải chân.
“Hào hứng–“
“Hôm nay chúng tôi mời hai giám khảo đặc biệt, một là Á quân Quốc gia đấm bốc năm ngoái Vương Chu, và người còn lại là đội trưởng cảnh sát Cận Hải Dương của phân cục Tân Hải. Hai giám khảo cuối cùng của cuộc thi cũng sẽ cho chúng ta một màn trình diễn đặc sắc. Chúng ta hãy cùng chào đón họ… “
Lần này, tiếng reo hò lớn hơn.
Đây là trường cảnh sát, thanh niên đang ở tuổi chiến đấu máu lửa, thiên phú ngưỡng mộ kẻ mạnh.
Thẩm Lưu Bạch nhận thấy khi MC giới thiệu Cận Hải Dương, tiếng hoan hô gần như nổ tung cả nóc sân bóng rổ.
Chà, có vẻ như đội trưởng Cận vẫn rất nổi tiếng.
Sau các phần thi, ngôi vị quán quân và á quân đã sớm được quyết định, trước khi trao giải, nhà trường đã đặc biệt sắp xếp điểm nhấn của sự kiện là phần trình diễn của Vương Chu và Cận Hải Dương.
Cả hai người đều xuất hiện trong trang phục giản dị, thái độ có vẻ thản nhiên, thoang thoảng mùi thuốc súng.
Người ta nói rằng “Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị”, gặp được đối thủ ngang tài ngang sức, cho dù là cao thủ cũng không thể xem thường đối thủ.
Khi mới bắt đầu, Vương Chu dẫn đầu xông lên hướng Cận Hải Dương hét lớn một tiếng, vươn tay nắm lấy bả vai của anh.
Cận Hải Dương híp mắt, không chút do dự hất sang một bên, cú hất vừa phải, vừa né được đà mạnh mẽ của Vương Chu, nhìn thì có vẻ không có chiêu thức gì, nhưng thực tế, người tinh ý chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể biết được người này đã được huấn luyện chuyên nghiệp.
Dùng sức né tránh, nắm lấy cổ tay Vương Chu, đương nhiên không thể đánh trúng Vương Chu, anh ta nhanh chóng xoay người nắm lấy cổ tay Cận Hải Dương.
Cận Hải Dương định bắt Vương Chu, nhưng lúc này đã bị Vương Chu bắt lại, Vương Chu thân thủ nhanh chóng áp sát Cận Hải Dương, áp lưng vào người anh, thuận thế thuận thế làm một cú vật đẹp.
Ngay khi mọi người đều nghĩ Cận Hải Dương sẽ bị văng ra ngoài bởi cú ngã mạnh này, thì tình hình trên sân bất ngờ đảo ngược, Cận Hải Dương xoay người giữa không trung để mượn sức, lợi dụng lúc Vương Chu bị ngã, anh dùng sức duỗi chân khiến anh ta vấp ngã, sau đó anh nhảy lên người anh ta và trực tiếp đè anh ta xuống đất.
Chuyện xảy ra trong chớp mắt, khán giả chưa kịp xem chuyện gì thì kết cục đã định sẵn.
Cận Hải Dương đưa tay kéo Vương Chu đang nằm trên mặt đất lên, vỗ vai anh ta nói gì đó, trong tiếng hoan hô như sấm của khán giả, anh hôn gió về phía người nào đó trên hàng ghế đầu, hành động này ngay lập tức kích nổ bầu không khí trong sân vận động.
Tất cả mọi người đều vươn đầu nhìn về phía khán đài, nhìn thấy một cô gái mặc áo khoác trắng đang ngồi ở đó, với vẻ mặt nhẹ nhàng thanh tú, dường như cảm thấy bị quấy nhiễu bởi âm thanh ồn ào vang dội bên tai.
Chết tiệt! Đó không phải người được công nhận là nữ thần pháp y của Học Viện Hình Cảnh…Thẩm Lưu Bạch giáo sư Thẩm sao?
Chẳng lẽ hai người bọn họ đang yêu nhau sao?
Chuyện xảy ra khi nào?
Tại sao không ai biết hết vậy!

Chương trước đó Chương tiếp theo

Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 61

Chương 61: Cận Hải Dương suy đoán

“Nguy hiểm?”
Cận Hải Dương cười lớn.
“Tiểu Bạch, em thật không hiểu đàn ông.”
“Bản chất của đàn ông là thích phiêu lưu, càng nguy hiểm thì càng hấp dẫn họ.”
Anh lại thấy Thẩm Lưu Bạch cúi đầu, biết chủ đề này hôm nay không thể thảo luận tiếp nên kéo cô xuống xe, vào tiệm cơm gọi đồ ăn.
“Có việc này, em nghĩ gì về tên Đồ Hạo Nhiên kia?”
Người đàn ông đưa cho cô một chén canh rồi thản nhiên hỏi.
Thẩm Lưu Bạch hiểu lầm, tưởng anh đang hỏi về sự bất thường của Đồ Hạo Nhiên và Kha Tĩnh, cô do dự, cuối cùng vẫn trả lời.
“Tôi nghĩ, anh ta hoàn toàn khống chế được tâm lý của Kha Tĩnh.”
Cô dừng lại, như thể đang suy nghĩ về cách để nói rõ hơn, đôi mắt cô hơi dao động.
“Tôi không biết anh đã nhìn thấy bao nhiêu. Lúc đầu Kha Tĩnh đến một mình, lúc đó cô ấy có chút kích động, nhưng cô ấy vẫn là người tôi biết.”
“Lúc Đồ Hạo Nhiên bước vào thì xảy ra chuyện.”
“Anh ta dường như muốn giải thích với Khả Tĩnh, nhưng những gì anh ta nói rất kỳ lạ, tôi không nghĩ anh ta đang muốn thuyết phục Kha Tĩnh, mà anh ta đang ám thị cho cô ấy, sau đó cảm xúc của Kha Tĩnh liền mất kiểm soát.”
Vừa nói, ánh mắt Thẩm Lưu Bạch mờ mịt trong chốc lát, hiển nhiên là nghĩ đến chuyện không vui, nhất thời không nói gì.
Nghe cô nói vậy, sắc mặt Cận Hải Dương cũng trở nên nghiêm túc.
Đương nhiên, anh cũng nhìn ra Đồ Hạo Nhiên có gì đó không ổn, những lời đó rõ ràng rất mơ hồ, thậm chí người không biết chuyện cũng có thể nghe ra điều bất thường trong đó.
Nhưng anh không ngờ rằng Thẩm Lưu Bạch đã đến kết luận là khống chế tâm lý, không phải anh chưa từng nghe qua việc này, mà là lần đầu tiên gặp phải.
“Ý em là hành động của Kha Tĩnh đều là bị Đồ Hạo Nhiên thao túng? Dùng lời nói để thao túng người khác? Chuyện này thật sự có thể làm được sao?”
Cận Hải Dương có chút nghi ngờ về kết luận này.
Anh có thể thấy phản ứng của Kha Tĩnh là hoàn toàn là phản ứng tức thời, không có dấu hiệu là đang diễn kịch, dường như là cô ấy nghĩ như vậy.
Thấy Thẩm Lưu Bạch gật đầu, tất nhiên nhận ra nghi vấn của anh.
“Có thể làm được.”
Cô nhẹ nhàng nói.
“Chỉ cần cô ấy hết lòng tin tưởng anh ta, hoàn toàn phục tùng anh ta về mặt tâm lý và sẵn sàng thực hiện theo lời nói của anh ta như một mệnh lệnh, thì việc này hoàn toàn có thể.”
Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn người đàn ông đối diện.
“Anh không thấy lời nói của Đồ Hạo Nhiên rất dễ tin sao?”
Cận Hải Dương cười mỉa mai.
Anh vẫn luôn coi thầy giáo kia là tình địch, những lời anh ta nói đều coi như đánh rắm, làm sao có thể tin được anh ta?
Nhưng tất nhiên anh sẽ không nói ra.
Anh thầm nhớ lại biểu hiện của những người xung quanh, đột nhiên cảm thấy những gì Thẩm Lưu Bạch nói khá có lý.
Ban đầu trong phòng làm việc của Thẩm Lưu Bạch, anh đã chỉ rõ ra vấn đề của Đồ Hạo Nhiên, nhưng đối phương chỉ nói vài câu, bầu không khí lập tức dịu đi rất nhiều, thậm chí có người còn tỏ ra thông cảm và khoan dung.
Không biết tại sao, anh đột nhiên nghĩ đến Đồ Giai Giai.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô bé, Đồ Giai Giai đã ở lại trước cửa nhà hàng Bắc Sơn đến tối không về nhà.
Cô bé nói rằng đang đợi ba mình.
Sau đó, anh nhìn thấy Trương Bội và bạn bắt nạt cô bé, anh còn nói đùa hỏi cô bé có thích chàng trai nào không, cô bé trả lời thế nào?
Cô bé nói thích ba mình.
Mấy ngày nay anh luôn nhìn thấy cô bé lang thang bên ngoài, bây giờ nghĩ lại, thật ra đều là những nơi gần chỗ Đồ Hạo Nhiên xuất hiện.
Khả Tĩnh là người bị Đồ Hạo Nhiên khống chế, vậy Đồ Giai Giai là con gái thì sao? Khám nghiệm tử thi của Đồ Giai Giai phát hiện cô bé đã quan hệ với một người đàn ông, cũng không phải một lần, vậy người đàn ông này có thể là Đồ Hạo Nhiên sao?
“Con thích ba.”
“Năm đó nếu không phải cô cố ý câu dẫn, sao anh ấy lại nhớ mãi cô nhiều năm không quên?”
Khuôn mặt của Kha Tĩnh và Đồ Giai Giai cứ quanh quẩn trong tâm trí anh, từng hình ảnh như một đoạn phim chiếu lại, trong mắt cô gái đối diện anh lại hiện lên một tia sáng.
“Thẩm Lưu Bạch, có bao giờ em nghĩ…khi còn đi học…Đồ Hạo Nhiên thích em không?”
Vừa nói, anh vừa cảm thấy hơi buồn nôn, không nhịn được uống một ngụm nước từ chiếc cốc trên bàn, cố gắng kìm nén cảm giác muốn nôn ra.
Anh luôn cảm thấy Đồ Giai Giai và Thẩm Lưu Bạch có phần giống nhau, nhưng Đồ Giai Giai nhát gan hơn và thiếu linh hoạt hơn Tiểu Bạch một chút.
Bây giờ nghĩ lại, sự giống nhau này có thể là do Đồ Hạo Nhiên cố tình bồi dưỡng để làm thế thân cho Thẩm Lưu Bạch.
Cận Hải Dương sững sờ trước suy nghĩ của chính mình.
Anh không tin nhìn Thẩm Lưu Bạch, lại phát hiện trên mặt người kia cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Tính ra khi tôi học ở Tây Duyên, tôi còn chưa đến mười bốn tuổi…”
Cô lẩm bẩm nhìn Cận Hải Dương với dòng chữ “Anh là đồ biến thái” hằn rõ trong mắt.
“Không phải. Anh nói Đồ Hạo Nhiên, em đừng hiểu lầm…”
Cận Hải Dương vã mồ hôi đầu, có chút cảm giác không nói nên lời.
“Em thử nghĩ xem…Kha Tĩnh có nói câu này khi đến đây không. Cô ta nói lúc đó cô ấy là hội trưởng hội học sinh của trường, còn đang theo đuổi Đồ Hạo Nhiên, nên cô ấy rất để ý đến chuyện tình cảm của anh ta”
“Cái gọi là ám thị tâm lý thì sẽ không ai nói về khuyết điểm của bản thân. Nếu Đồ Hạo Nhiên thật sự chưa từng thích em, tại sao anh ta lại tự tay giội nước bẩn vào người, trong khi đang trong thời gian điều tra vụ việc con gái anh ta tự tử, đây không phải là đang tự hủy hoại danh tiếng của mình sao? “
“Cho nên, ngay từ đầu anh ta đã có suy nghĩ như vậy, sau đó Kha Tĩnh mới phát hiện ra rồi đến tính sổ với em. Những chuyện này đều nằm ngoài tầm kiểm soát của anh ta.”
“Lúc anh ta đến, thấy Kha Tĩnh đã để lộ tâm tư của mình thì vội vàng làm lớn chuyện ra, cùng lắm thì đổ hết lên Kha Tĩnh, nói cô ấy tinh thần không ổn định vì mất con gái nên quá đau lòng.”
“Em nói Kha Tĩnh mất bình tĩnh sau khi Đồ Hạo Nhiên đến, anh cho rằng anh ta chỉ đang tương kế tựu kế thôi!”
Nghe vậy, Thẩm Lưu Bạch không nhịn được hỏi.
“Vậy mục đích của anh ta là gì?”
“Hủy hoại danh tiếng của em, khiến em không thể làm pháp y trong vụ án này.”
Cận Hải Dương khẳng định.
“Anh ta biết cái chết của Đồ Giai Giai có gì đó không ổn. Còn em, anh ta quấn quít với em lâu như vậy, vẫn không có được sự tín nhiệm của em, chẳng thà buộc em ra khỏi vụ án, sau đó đổi thành một pháp y có thiện cảm với anh ta.”
“Sau khi Kha Tĩnh làm lớn chuyện, tất cả mọi người đều không tin quan hệ giữ em và Đồ Hạo Nhiên, Kha Tĩnh có thể hợp lý yêu cầu thay đổi pháp y, trung tâm tám phần sẽ đồng ý để mọi chuyện được dàn xếp ổn thỏa, như vậy anh ta lại có thể dùng hàng trăm cách để trấn an vợ mình và có thể có được sự thông cảm và thiện cảm từ mọi người.”
“Nếu người này thật sự có khả năng khống chế cảm xúc của người khác một cách nhanh chóng, thì không nghi ngờ gì nữa, đổi một pháp y có thiện cảm với anh ta thì sẽ càng có lợi với anh ta hơn.”
Cận Hải Dương sờ cằm, cười đầy ẩn ý.
“Cho nên anh nghĩ, Đồ Hạo Nhiên to gan suy nghĩ như vậy, anh có một suy đoán, người có quan hệ với Đồ Giai Giai…chắc chắn là anh ta!”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 60

Chương 60: Thổ Lộ Lần Hai

“Đi thôi! Đi ăn cơm, đứng đó ngây người làm gì!”
Cận Hải Dương đem Thẩm Lưu Bạch ôm vào lòng, lôi kéo cô gái đang suy nghĩ gì đó, rồi tiện tay đóng cửa phòng lại.
Thẩm Lưu Bạch mơ màng bị anh kéo đi, đến khi bị người ta ấn vào chỗ ngồi, thắt dây an toàn mới phát hiện tình huống không đúng, mơ màng quay đầu nhìn người đàn ông ngồi trên ghế lái.
“Chúng ta đi đâu?”
“Ăn cơm!”
Cận Hải Dương tức giận đáp.
Anh không chịu được ánh mắt ngây thơ tín nhiệm của cô, ánh mắt này khiến khí huyết anh sôi trào, nhịn không được muốn ra tay làm chuyện xấu.
“Không được! Báo cáo nghiệm thi của Đồ Giai Giai còn chưa viết xong, tôi phải…”
Cô vừa nói vừa đưa tay tháo dây an toàn, lại bị người đàn ông ngăn lại.
“Ăn cơm không làm chậm trễ bao nhiêu thời gian của em đâu, em về trễ cũng không ai trách em đâu.”
“Có phải em đã quên lời anh nói với em sao? Bữa đói bữa no, không qua kiếm em, em không nhớ ăn cơm đúng không!”
“Đi căn tin ăn là được rồi…”
Cô có chút không phục lẩm bẩm.
“Được! Anh tới tìm em liền đến căn tin ăn, em muốn mỗi ngày gặp anh ở căn tin sao?”
Vừa nói đến cái này, Thẩm Lưu Bạch lập tức im lặng.
Sáng chiều cô đều cùng tên này ra ngoài, nếu lần này đáp ứng thêm ăn trưa nữa thì về sau một chút thời gian tự do của cô cũng không có.
Thấy cô không từ chối, Cận Hải Dương đạp chân ga lái xe ra khỏi cổng.
Đi được một đoạn, tay phải anh mở hộc tủ ở tay lái ra, ném một hộp quà nhung màu đỏ sẫm qua.
“Đây là cái gì?”
Thẩm Lưu Bạch có chút mờ mịt xem qua, hoàn toàn không biết anh đưa đồ này có ý gì.
“Tín vật đính ước, cho em!”
Anh thấy ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Lưu Bạch, lập tức bổ sung một câu.
“Bây giờ Đồ Hạo Nhiên và Kha Tĩnh đã biết em là bạn gái anh, nếu trên người em không có vật gì của anh sớm muộn gì họ cũng sẽ nghi ngờ.”
Nghe anh nói vậy, Thẩm Lưu Bạch vốn muốn đưa trả cũng thụt tay lại.
“Vậy cũng được, cái này bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho anh.”
Người đàn ông tay phải cầm vô lăng, tay trái chống lên gò má xếch lên, thản nhiên cười.
“Không đáng giá, em cầm chơi đi.”
“Nếu em không yên tâm, coi như tạm thời giúp anh bảo quản, quan trọng nhất là không được để lộ sơ hở.”
Thẩm Lưu Bạch nhìn chằm chằm sườn mặt anh rất lâu, đến khi làm anh nổi hết da gà lúc này mới từ từ thu hồi tầm mắt.
“Anh có nhiều lễ vật lắm à? Lúc nào cũng có thể lấy ra tặng người khác?”
Cận Hải Dương cô gái qua gương chiếu hậu, đôi mắt hơi nheo lại, bên môi mang theo vài phần cười đắc ý.
“Sao vậy? Ghen sao?”
“Em biết chúng ta làm việc cường độ cao như vậy, làm gì có nhiều thời gian đi dạo mua đồ.”
“Anh đã mua cái này ở Vạn Hối khi em đi vắng. Khi em quay về anh đã muốn đưa nhưng em lại từ chối anh một cách phũ phàng. Anh nghĩ vật này sẽ ở đây mãi chứ…”
Anh bỗng nhiên thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút cô đơn.
“Nhưng không sao, dù sao anh cũng thích em, bây giờ đưa cũng không trễ.”
Thẩm Lưu Bạch bị vẻ mặt đáng thương của anh làm cho xấu hổ, cô chán nản nghịch hộp trong tay, rất lâu sau mới nhẹ giọng nói.
“Cận Hải Dương, anh đừng như vậy, anh không biết gì về tôi, tôi không phải là cô gái như anh nghĩ.”
“Mắt nhìn thấy không nhất định là sự thật.”
Thấy cô muốn nói đề tài mình không muốn nghe, người đàn ông dứt khoát dừng xe ven đường, vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Thẩm Lưu Bạch, em không biết anh hiểu về em nhiều hay ít thì làm sao em biết được anh có thích con người thật của em không?”
“Không cần vội vã từ chối anh. Nếu em cảm thấy anh nhìn lầm thì mong em cho anh có cơ hội nhìn lầm, để anh có cơ hội hiểu biết con người em, sau đó em lại đưa ra quyết định cũng không muộn.”
Anh không quay đầu lại đây, hai mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng giọng nói nghe được sự vui vẻ.
“Giáo sư Thẩm, anh đối với em chính là nghiêm túc.”
“Cận Hải Dương anh sống ba mươi năm, em là người duy nhất có thể khiến anh quan tâm đến như vậy, anh muốn đối xử tốt với em, em không chấp nhận cũng phải chấp nhận.”
“Đây là lần đầu tiên trong đời anh tặng quà cho một cô gái. Đừng làm anh mất mặt, lỡ sau này anh đối với phụ nữ nảy sinh ám ảnh tâm lý, không thể nối dõi tông đường, ông của anh nhất định tìm em liều mạng.”
Thẩm Lưu Bạch mới nghe còn nghiêm túc nhưng càng nói về sau cô càng muốn khinh bỉ, xem thường anh.
“Cận Hải Dương, anh đây là ăn vạ sao!”
Cô không thể chịu đựng được nữa, lần đầu tiên cô muốn đưa ngón giữa cho anh.
“Anh có thể nối dõi tông đường hay không liên quan gì đến tôi, đừng dính vào tôi!”
Cận Hải Dương quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch đang thủ thế che trước ngực.
Anh nhếch miệng cười, nhe hàm răng trắng của mình với cô, tùy tiện trả lời.
“Ai ui giáo sư Thẩm, hôm nay anh mới biết em thích trực tiếp như vậy! Sợ quá…Em dịu dàng một chút, đây là lần đầu tiên của người ta đó…”
Nói xong, anh còn đặc biệt kéo cổ áo mình, làm ra bộ dạng sẵn sàng chờ bị “chà đạp”.
Lúc này, Thẩm Lưu Bạch hoàn toàn không còn gì để nói.
So miệng lưỡi, cô không phải đối thủ của anh, luận về da mặt, có cộng hết các lớp da lại thì mặt cô cũng không dày được bằng phân nửa đối phương, gặp phải hạt đậu luộc nấu thể nào cũng không được cô đành phải chịu thua, dùng sự im lặng để ngăn cản sự vô liêm sỉ của anh ta.
Sau đó, Thẩm Lưu Bạch kiên định dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ, cho dù Cận Hải Dương nói gì cũng không quay đầu lại, đến khi xe chạy đến tiệm cơm nhỏ họ thường dùng cô mới lạnh lùng tháo dây an toàn.
“Sao vậy? Tức giận sao? Anh chỉ nói đùa với em thôi.”
Người đàn ông đùa giỡn nói.
Anh đưa tay kéo cô về chỗ ngồi, sau đó nghiêng người cúi đầu thành khẩn, thấp giọng nói.
“Đừng giận mà, ăn cơm mà tức giận không tốt cho tiêu hóa đâu. Vừa rồi anh sai rồi, anh xin lỗi được không?”
“Thẩm Lưu Bạch, anh nghiêm túc.”
“Mấy ngày em đi anh không có tâm trí làm gì, anh dành thời gian đi mua dây chuyền này muốn chờ em về thì đeo lên cho em, sau này em là người của anh rồi. Anh nghĩ rất vui vẻ kết quả không chú ý có người quẹt vào xe, vết trầy trên cửa kìa, bây giờ còn chưa kịp sửa nữa.”
“Anh biết em vẫn luôn băn khoăn, không sao, anh có thể chờ đến khi em chấp nhận. Bây giờ em không cần từ chối anh, chúng ta cứ tiếp tục như vậy thử xem, xem như bạn bè được không?”
Đã nói đến mức này, Thẩm Lưu Bạch cũng chỉ có thể gật đầu.
“Làm bạn trước sao?”
Cô bình tĩnh nhìn về phía Cận Hải Dương, đến khi anh gật đầu, ánh mắt cô mới dịu lại.
“Cận Hải Dương, cảm ơn anh đã giải vây giúp tôi. Nhưng anh không cần gần gũi tôi quá, như vậy không tốt với anh đâu.”
Cô nhẹ nhàng nói.
“Tôi có rất nhiều chuyện mà anh không biết, tôi chỉ có thể nói tôi không giống như những người khác, anh với tôi ở bên nhau rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

Chương trước đó Chương tiếp theo