Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 103

Chương 103: Người Đàn Ông Lạ

Cùng lúc đó, Thẩm Lưu Bạch bất ngờ nhận được email.
“Âm Âm thân mến, đã lâu không gặp, em có khỏe không?”
“Anh đã hoàn thành công việc ở ngân hàng đầu tư, một người bạn ở Hải Đô muốn mời anh gia nhập công ty của anh ấy. Anh nghĩ Hoa Quốc đang phát triển rất tốt, anh chuẩn bị trở về thử một lần.”
“Thật ra trước khi em trở về nước, anh đã muốn ở cùng em, nhưng lại kéo dài cho đến bây giờ, may mà lần này có cơ hội rồi.”
“Lúc em thấy email này, chắc anh đã lên máy bay. Khoảng 10 giờ sáng mai anh sẽ có mặt tại sân bay Hải Đô, số hiệu chuyến bay là ZB2841. Nếu được em có thể đón anh không? Anh không biết gì về Hải Đô nên chỉ có thể dựa vào em giúp anh làm quen với nơi đó.”
“Chắc em đang thắc mắc tại sao anh lại về đột ngột như vậy. Thật ra tuần trước chúng ta liên lạc với nhau, anh đã mua vé máy bay về rồi. Anh muốn dành cho em một sự bất ngờ, hehe, cũng có thể nói là kinh hãi.”
“Anh đã mang cho em rất nhiều thứ em thích, còn một số mỹ phẩm cho con gái. Anh đã hỏi các đồng nghiệp trong công ty, họ đã chọn giúp anh. Không biết em có thích không.”
“Mong được gặp em vào ngày mai.”
“Vệ Nguyên.”
Thẩm Lưu Bạch đọc được email, tâm trạng vốn sợ hãi vì bị tấn công lập tức nhẹ nhõm hẳn.
Vệ Nguyên là anh hàng xóm lớn nhất của cô khi cô còn nhỏ, anh luôn chăm sóc cô, đó là một trong những ký ức đáng nhớ nhất trong thời thơ ấu của cô.
Sau khi cô vào sở nghiên cứu, anh đã vào học tại một trường nam sinh tư thục, họ đã mất liên lạc trong một thời gian dài.
Mười năm trước, khi Thẩm Lưu Bạch lên đại học, đến nước Mỹ giao lưu, tình cờ gặp được Vệ Nguyên, còn là hàng xóm của anh, anh cũng là bạn duy nhất của cô.
Vệ Nguyên sắp trở lại, đương nhiên Thẩm Lưu Bạch sẽ tới đón.
Cô đã dậy từ sáng sớm, thu dọn phòng, sau khi xác nhận thời gian chuyến bay đến, cô đã đi ra ngoài sớm để đi tàu điện ngầm vì sợ tắc đường.
Vì tâm trạng vui vẻ nên khi bước đến cổng tàu điện, cô chợt mua một bó hoa ở tiệm hoa, chuẩn bị chào đón những người bạn cũ từ xa trở về.
Cận Hải Dương đối phó Phùng Chí Vĩ xong, liền về nhà thăm ông nội, buổi tối liền ở nhà nghỉ ngơi.
Anh muốn gửi tin nhắn cho Thẩm Lưu Bạch, nhưng thấy trời đã khuya, nên anh đành từ bỏ ý định, đặt chuyến bay sớm nhất vào ngày mai.
Ăn xong điểm tâm ông liền thấy cháu trai của mình, ông Cận bất lực thở dài.
Đứa cháu đã lớn, tính tình mạnh mẽ, bộ dạng lo lắng này, chắc đang nhớ ai đó.
Nghĩ đến đây, ông đột nhiên mỉm cười.
Hiếm khi thấy thằng nhóc đó không nghĩ đến chuyện ăn uống, không muốn ở nhà thêm một phút nào nữa, có lẽ sắp có chuyện vui…
Cận Hải Dương không biết trong đầu ông nội đã tràn đầy âm mưu, nhìn máy bay từ từ hạ cánh, trong lòng càng lúc càng cảm thấy không chắc.
Anh chưa tìm ra cách giải thích với Thẩm Lưu Bạch.
Thái độ của cô vẫn luôn có chút không rõ ràng, sau sự việc này, có lẽ cô ấy sẽ lại chui vào vỏ ốc mình.
Đội trưởng Cận lần đầu tiên nếm trải cảm giác rầu rỉ, anh tự nhận mình là người quyết đoán, quyết định nhanh chóng và không bao giờ do dự dù đúng hay sai.
Nhưng lần này, anh thấy mình không thể quyết đoán như vậy.
Bởi vì anh quan tâm, mỗi bước đi anh đều phải tính toán trước sau, sợ rằng một sau lầm sẽ ảnh hưởng đến toàn cục, tạo ra hối tiếc không thể cứu vãn.
Cứ suy nghĩ như vậy suốt chuyến đi, vô tri vô giác máy bay hạ cánh, làm thủ tục kiểm tra an ninh rồi xách hành lý ra ngoài.
Sau đó, anh nhìn thấy một bóng dáng rất quen thuộc ở lối ra của lối đi.
Thẩm Lưu Bạch mặc áo phông và quần jean, đội mũ lưỡi trai, mái tóc uốn xoăn nhẹ áp lên má càng tôn lên vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Hôm nay, cô ăn mặc giản dị, đặc biệt là phù hợp với độ tuổi của cô.
Anh đã quen với hình ảnh một pháp y bình tĩnh, khách quan giải thích báo cáo khám nghiệm, thậm chí đôi khi anh quên mất rằng cô vẫn còn là một cô gái đang trong thời kỳ thanh xuân.
Tại sao cô lại ở đây? Còn ôm một bó hoa…Cô đến để đón anh sao?
Cận Hải Dương gần như tin điều đó theo bản năng.
Trong ấn tượng của anh, Thẩm Lưu Bạch rất ít khi tiếp xúc với người khác, người ở Hải Đô được cô đón chắc chỉ có mình anh thôi.
Anh mỉm cười, tăng tốc đi nhanh về phía cô, anh thậm chí còn cố ý tránh ánh mắt của cô, chuẩn bị gây bất ngờ cho cô.
Tuy nhiên, sau đó, sự ngạc nhiên trở thành một nỗi sợ hãi.
Đi được nửa đường, anh nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch tay cầm hoa đột nhiên đi về hướng khác.
Anh muốn bắt chuyện với cô ở đây, nhưng lại thấy một thanh niên cao lớn đang đứng đó, trên mặt mang theo nụ cười, dịu dàng nhìn cô gái đang đi về phía mình.
Người lạ!
Với mái tóc nâu, cặp kính không gọng trên khuôn mặt đẹp, vẻ tao nhã hơi u sầu, người đàn ông lạ đứng đó rất bắt mắt.
Anh thấy Thẩm Lưu Bạch tặng hoa cho người đàn ông, còn nhón chân nhẹ nhàng ôm lấy anh ta.
Dù chỉ là cử chỉ nhã nhặn nhưng Cận Hải Dương vẫn đặc biệt chướng mắt.
Sau đó, có những hình ảnh còn khó chịu hơn.
Anh thấy người đàn ông Thẩm Lưu Bạch thật lâu mới buông ra, anh ta còn giúp cô duỗi thẳng mái tóc rối, sau đó giúp cô đội mũ lên, hai người vừa đi vừa trò chuyện cười nói.
Người đàn ông lạ đó…là ai?
Đội trưởng Cận đứng một mình ở lối ra, nhìn hai người họ cùng nhau rời đi, trong đôi mắt nheo lại có một tia sáng kỳ lạ và khó đoán.
Người đàn ông lạ đó chắc chắn là quen thuộc với Thẩm Lưu Bạch, nhưng anh chưa từng nghe cô nói về chuyện này, 80% là trong quá khứ giấu giếm của cô.
Không thoải mái, thật sự khó chịu.
Trái tim anh như bị điều gì đó xoắn lại, chua xót và hụt hẫng, anh muốn tiến lên tách hai người họ ra, rồi đạp người đàn ông xuống đất để trút giận.
Tuy nhiên, anh đã không làm được.
Nhìn vào sự tương tác giữa hai người vừa rồi, người đàn ông lạ kia chắc chắn có hứng thú với cô gái đó.
Nhưng cô cũng không tiến quá xa, mối quan hệ giữa hai người hẳn là không phải kết quả xấu nhất như anh nghĩ.
Anh biết rõ Thẩm Lưu Bạch, cô không phải người dễ bị rung động, thật ra trái tim cô kiên cố hơn anh nghĩ.
Người đó có thể xuất hiện sớm hơn anh, có thể đến bây giờ vẫn chưa để cô biết được tâm ý, vậy có phải chứng tỏ người đàn ông này không có khả năng uy hiếp không?
Nếu là như vậy, về sau anh thật sự muốn ra tay, không cần phải rút dây động rừng.
Cãi nhau và chất vấn chỉ là sự trợ giúp của các tình địch. Sự bá đạo một chút thích hợp có thể gây ấn tượng với phụ nữ, nhưng quá nhiều thì lại là chủ nghĩa đại nam nhân.
Đàn ông không thể ngây thơ như vậy.
Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm hiểu lai lịch đối phương.
Có thể có được sự đón tiếp nồng hậu như vậy của Thẩm Tiểu Bạch, xem ra quan hệ của bọn họ không tầm thường, bây giờ tình địch đã đuổi kịp đến Hải Đô, nhất định không thể xem thường đối thủ .
Nghĩ đến đây, anh không còn do dự nữa mà bước nhanh ra khỏi sân bay.
Anh muốn về nhà càng sớm càng tốt, anh muốn xem lai lịch của đối thủ không rõ này là gì!

Chương trước đó Chương tiếp theo

1 thought on “Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 103”

Leave a Reply