Cô Ấy Biết Tất Cả – Chương 117

Chương 117: Lời Khai Của Bảo Vệ

Trong phòng thẩm vấn, Cận Hải Dương nhìn người đàn ông trung niên có chút căng thẳng trước mặt, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Anh là bảo vệ trực đêm hôm công ty Niên Phong bị hỏa hoạn sao?”
Thấy người đàn ông trung niên gật đầu, ghi vào sổ tay rồi hỏi.
“Có bao nhiêu người trong số các anh trực đêm đó?”
“Ba người, tôi, Ngô Bồi Trung và Vương Lôi.”
“Anh phân công trực như thế nào?”
Nghe anh hỏi, vẻ mặt người đàn ông trung niên càng lúc càng căng thẳng, vô thức xoa ngón tay, nhỏ giọng nói, rõ ràng là thiếu tự tin.
“Ba người chúng tôi mỗi người một lầu, lầu một là đại sảnh không có tuần tra, lão Ngô phụ trách lầu hai, đội trưởng Vương phụ trách lầu ba, còn tôi phụ trách… lầu bốn.”
Hóa ra là ông ta phụ trách hiện trường vụ án.
Cận Hải Dương gật đầu, trong lòng mơ hồ đoán được, nhưng thay vì hỏi thẳng, anh lại chuyển hướng sang một câu hỏi không liên quan.
“Tôi không nghĩ tòa nhà của công ty anh lớn lắm, tổng cộng có bốn tầng. Tại sao lại thuê nhiều bảo vệ như vậy?”
Anh gõ bàn bằng cây bút trong tay, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên có phần bối rối trước mặt, hỏi đầy ẩn ý.
“Tối hôm đó, ba người xuất hiện ở công ty thật sự là để trực sao?”
“Mặc dù ông chủ của công ty anh đã chết, nhưng trong công ty vẫn còn người. Kiểm tra danh sách trực cũng không khó.”
Những lời này vừa nói ra, người đàn ông trung niên đang ngồi càng thêm căng thẳng.
Ông ta căng thẳng xoa ngón tay, ánh mắt không dám nhìn lại ánh mắt Cận Hải Dương, giống như chỉ trong chốc lát, bí mật trong lòng sẽ bị đối phương nhìn thấu đáo mà không thể che giấu.
“Có muốn tôi kiểm tra không? Hay là trước khi tra ra thì anh khai thật đi, tự thú sẽ được khoan hồng.”
Nghe thấy từ “tự thú”, người đàn ông trung niên sững người một lúc, cúi đầu thật lâu không lên tiếng.
Cận Hải Dương không vội, có vẻ không buồn chán, bấm bút bi trên tay theo một nhịp cố định.
Trong phòng thẩm vấn yên tĩnh, ngoài âm thanh bấm bút giòn giã, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của người đàn ông trung niên.
Trên trán đổ mồ hôi, hai tay đan chặt vào nhau, đầu ngón tay đã trở nên trắng bệch do dùng sức quá mức, có thể thấy trong lòng đang diễn ra một trận tranh chiến quyết liệt.
“Ba—“
Cây bút bi trong tay Cận Hải Dương dừng lại, thần kinh vốn đang căng thẳng của người đàn ông trung niên buông lỏng như dây cung bị đứt, vẫn không nói, mà ngẩng đầu, cẩn thận nhìn Cận Hải Dương.
“Đại Thượng, rót cho anh ta một ly nước.”
Đội trưởng Cận cười với ông ta, lộ ra chiếc răng 8 cái rất tử tế.
“Anh nghĩ sao?”
Anh uể oải hỏi.
Người đàn ông trung niên gật đầu, nhẹ giọng lo lắng hỏi.
“Tôi nói ra sẽ có khoan hồng sao?”
“Tất nhiên, điều này đã được pháp luật quy định, không ai có thể thay đổi được.”
“Nếu anh không nắm chắc thời gian nói trước, để một trong hai người kia tự thú trước thì anh có chuyện rồi.”
Nghe anh nói, người đàn ông trung niên thở dài một hơi, buồn bã nói.
“Đêm hôm đó là ngày tôi trực, nhưng con trai nhà lão Ngô muốn kết hôn mà không có tiền, nên muốn đi kiếm thêm chút tiền.”
“Kiếm thêm?”
Cận Hải Dương nhướng mày rậm, thích thú hỏi.
“Kiếm thêm thế nào? Nói rõ ràng.”
“À, được.”
Người đàn ông trung niên vội vàng gật đầu.
“Gần đây, công ty của chúng tôi chuẩn bị bán đi, nên ngoài ông chủ thường ở lại công ty lo sổ sách thì, thì chỉ còn tôi và một bảo vệ khác, chúng tôi chia nhau mỗi người trực một ngày.”
“Vương Lôi từng là nhân viên thu mua của công ty , một thời gian trước anh ấy đã bị sa thải, lão Ngô từng là bảo vệ nhưng đã nghỉ việc cách đây ba tháng.”
“Vương Lôi biết ở sân sau có phế liệu kim loại hiếm, có thể bán được nhiều tiền, liền xúi tôi và lão Ngô đi lấy với anh ta.”
“Kim loại hiếm?”
Cận Hải Dương cau mày.
“Không phải mấy người chế thuốc trừ sâu à?”
Người đàn ông trung niên gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Chúng tôi chủ yếu bán thuốc trừ sâu, nhưng thật ra cũng có một số máy móc và công cụ nông nghiệp, tất cả đều do ông chủ hai tự chế tạo, nhưng chúng bán không chạy.”
“Thật ra họ đã sớm nói với tôi, nhưng tôi không dám. Lần này tôi bị bọn họ cưỡng bức. Thật ra tôi cũng không muốn trộm mấy cái phế vật đó…”
“Vương Lôi nói công ty của chúng tôi sắp bị bán đi, sau đó tôi sẽ không làm bảo vệ ở đây nữa, nếu không làm sẽ không có cơ hội, cho nên tôi…”
Càng nói, giọng anh càng trầm xuống, cuối cùng thì như muỗi kêu, không thể nghe rõ đang nói gì.
Cận Hải Dương cau mày, anh biết ba bảo vệ này có vấn đề, nhưng hiện tại anh không rảnh để ý tới bọn họ, anh cần thêm thông tin về vụ cháy.
“Hãy cho tôi biết chi tiết về quá trình ăn trộm phế liệu của anh.”
Thấy vẻ mặt anh bình tĩnh, trái tim người đàn ông trung niên cũng đập loạn nhịp.
“Lúc 9 giờ tối, Vương Lôi gọi điện cho tôi, hỏi anh ta và lão Ngô có qua được không.”
“Lúc đó trong công ty thường không có người, nhưng hôm đó ông chủ không đi về, sau đó con trai của ông chủ cũng đến. Tôi không cho họ đến vì còn nhiều người.”
“Tôi cứ nghĩ đợi mọi người đi về sẽ an toàn hơn, nhưng một lúc sau bà chủ cũng đến, cuối cùng đợi bà chủ và cậu chủ nhỏ đi khỏi, ông chủ hai lại bước ra khỏi tòa nhà và chào tôi.”
“Lần này tôi nghĩ chắc mọi chuyện ổn rồi, nên tôi gọi Vương Lôi và lão Ngô đến, đợi trong phòng bảo vệ của tôi, khi ông chủ đi thì sẽ bắt đầu.”
“Ông chủ còn không có rời đi, lão Ngô đã không đợi nổi, nói cùng Vương Lôi đi chuẩn bị, trước mắt để tôi tắt camera ở cửa sau.”
“Họ đi được khoảng 10 phút thì công ty đột nhiên mất điện, mất điện khoảng 10 phút, tôi chưa kịp xuống tầng hầm kiểm tra mạch điện thì điện có lại nên tôi về phòng bảo vệ. “
“Tôi tưởng Vương Lôi và lão Ngô đã làm gì sai, nhưng họ nói rằng họ không làm gì cả.”
“11 giờ, tôi đi tuần tra tòa nhà theo quy định thì nghe thấy có người nói chuyện trong phòng ông chủ ở tầng 4, hình như ông ấy đang nói chuyện điện thoại, máy tính trong phòng hình như cũng đang mở, tôi không dám làm phiền, vì vậy tôi đi xuống lầu. “
“Lúc tôi đi về, bà chủ nhỏ đột nhiên vào công ty. Cũng may là cô ấy rời đi ngay sau đó. Lúc đi đã hơn 11h30”.
“Vương Lôi gọi điện thoại cho tôi nói rằng anh ấy đã lái xe ra sân sau, bảo tôi chạy nhanh qua mở kho. Tôi thấy cửa sổ của ông chủ vẫn còn sáng nên tôi lảng tránh vài câu, kéo dài cho đến gần 12 giờ. “
“Sau đó phòng của ông chủ bốc cháy, khi tôi nghe thấy tiếng kính vỡ, tôi vội càng chạy lên lầu thì ngọn lửa đã bùng cháy.”
“Sau đó tôi báo cảnh sát, đó là chuyện xảy ra ngày hôm đó, tôi đã nói hết rồi, không giấu diếm gì hết.”

Chương trước đó Chương tiếp theo