Chương 102
Đầu óc Hứa Trú ong ong. Có một khoảnh khắc, dường như tất cả các giác quan đều biến mất. Cô cảm nhận được Dương Tuân Quang ngã vào người mình, mới hồi phục lại ý thức.
“Anh còn nói được không?”
Dương Tuân Quang đầy đau đớn, cắn chặt răng, ngẩng lên, giọng nói yếu ớt: “Được.”
Hơi thở của anh phả vào mặt cô, mùi máu tanh rất nồng.
Dương Tuân Quang không phải là người thiếu lý trí. Mất tích ba ngày, nếu bị giam giữ suốt, còn sống đến bây giờ, hẳn là anh đã nghe ngóng và phát hiện ra một số điều gì đó.
Hứa Trú hỏi: “Anh có biết được gì không?”
Dương Tuân Quang khẽ gật đầu.
Anh bị trói tay ra sau, dựa vào sức mình không thể đứng dậy, chỉ có thể nằm sấp lên người Hứa Trú, khó nhọc nói: “Lý Chiêu.”
Hứa Trú lập tức hiểu ra, là ông ta.
Nhìn qua Dương Tuân Quang, ánh mắt Hứa Trú dừng lại ở người cầm gậy phía sau anh: “Chú Chiêu, là chú.”
Chẳng trách ông ta lại quen mắt đến vậy.
Lý Chiêu mặc áo ba lỗ, da đen nhẻm, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng thân hình rắn chắc, hai cánh tay to khỏe, vung gậy không chút ngập ngừng.
Ông ta từng nấu ăn rất ngon, Hứa Trú vẫn nhớ món cà tím xào của ông.
Ông ấy là cựu cảnh sát, khi còn trẻ từng làm ở sở cảnh sát, người toát lên dáng vẻ mộc mạc, giản dị. Do vợ mất sớm, chỉ còn mình ông nuôi cháu, nên ngoài vẻ mộc mạc, ông còn mang dáng vẻ từ ái, rất được trẻ con rất quý mến.
Hứa Dạ thường xuyên làm thêm giờ, nhiều lúc không thể lo cho Hứa Trú, anh sẽ gửi cô tới nhà Lý Chiêu ăn cơm. Sau bữa ăn, Hứa Trú và cháu ngoại của Lý Chiêu sẽ cùng nhau làm bài tập.
Hai đứa nhỏ cùng tuổi, Lý Chiêu nghĩ rằng hai đứa sẽ có nhiều chủ đề chung, nên mỗi lần Hứa Trú tới, ông đều gọi cháu ngoại của mình ra ăn cơm cùng.
Hứa Trú còn nhớ, cậu bé rất ngại ngừng hướng nội, ít nói, không giao tiếp nhiều với cô.
Mặc dù Lý Chiêu rất thích nấu ăn, nhưng vì bận rộn, chỉ có thể làm vài món xào đơn giản, dù vậy, cũng đủ khiến Hứa Trú mê mẩn.
Khi đó, Lý Chiêu thường nói: “Khi nào nghỉ, chú Chiêu sẽ làm cá chiên giòn cho con, chua chua ngọt ngọt, chắc chắn con sẽ thích.”
Thấy Hứa Trú ăn ngấu nghiến, ông sẽ ân cần vỗ đầu cô, dùng khăn vắt trên cổ lau mồ hôi trên mặt, hỏi cô: “Nóng không? Có muốn bật điều hòa không?”
Người già thường tiết kiệm, không bao giờ chủ động bật điều hòa, nhưng khi có khách, ông sẽ làm ngoại lệ.
“Không cần đâu ạ.”
Hứa Trú vừa ăn vừa nói, “Con không nóng. Đồ ăn chú nấu ngon lắm.”
Nghe vậy, Lý Chiêu sẽ cười to: “Hiểu chuyện ghê nhỉ, haiz, chú Chiêu cũng muốn bật điều hòa, ba ông cháu mình cùng mát, nhìn con mồ hôi đầm đìa thế này, không tốt đâu.”
Hứa Trú cảm thấy ngậm ngùi, không ngờ sau bao năm, món cá chiên giòn của Lý Chiêu hứa vẫn chưa được ăn.
Năm đó, Hứa Dạ bị vu oan tham nhũng châu báu, không phải hoàn toàn do anh dàn dựng, mà còn có phần lợi dụng tình thế.
Khi đó, ngoài Hứa Dạ ra lệnh cho Thẩm Ngạo phát tán tin đồn tham nhũng, còn có người ngầm tố cáo anh trong cục cảnh sát và không chỉ một lần.
Nếu không, Hứa Dạ sẽ không phải đến mức giả chết để rời đi và tiếp nhận tổ chức trái tim.
Kẻ tố cáo luôn là một bí ẩn, một phần do bảo mật tốt, phần khác là vì không quan trọng.
Nhưng bây giờ…
Hứa Trú nhìn Lý Chiêu, ánh mắt phức tạp.
Bị đứa trẻ nhận ra, Lý Chiêu không tỏ ra kinh ngạc, dường như đã đoán trước khoảnh khắc này, ông giữ gậy sắt tựa xuống đất, nhàn nhạt “ừ” một tiếng, coi như thừa nhận.
Dương Tuân Quang cắn răng chịu đau, lăn sang một bên, để Hứa Trú có chỗ đứng dậy.
Hứa Trú thấy buồn cười, trong tình huống này, làm sao cô có thể đứng dậy, nhưng vẫn cố gắng, nửa ngồi dậy.
“Chú Chiêu, chú ra tay cũng ác lắm.”
Lý Chiêu nhìn Hứa Trú với vẻ mặt lạnh lùng, ông cảm thấy rất kỳ lạ, Hứa Trú đã bị đánh thành như vậy, nhưng vẫn có thể bình thản ung dung như vậy, khả năng chịu đựng của cô thật đáng sợ. Dù bị vật nặng như thế đập vào người, nhưng cô vẫn chưa kêu lên một tiếng.
“Chú Chiêu, chú có hiềm khích gì với tụi con sao?”
Lý Chiêu không trả lời, vẫn quan sát Hứa Trú.
Quả thật cô không có chút biểu hiện đau đớn nào, nhưng rõ ràng cơ thể cô không chịu được cú đánh, nếu không sao lại không đứng lên nổi.
Hứa Trú tự nói: “Có phải liên quan đến cháu ngoại của chú không.”
Theo trí nhớ của cô, cậu bé ăn cơm với cô ở nhà chú Chiêu ban đầu không phải là người nhút nhát, vẫn nói chuyện với cô, nhưng sau này, lần nào đến cũng đội chiếc mũ nhỏ màu trắng có hoa, có lẽ chiếc mũ này của mẹ cậu ấy, nhìn ra cậu rất ghét chiếc mũ nữ tính này, nhưng lại chưa từng tháo ra.
Rõ ràng cần đội mũ, nhưng nhà nghèo đến mức không mua nổi một chiếc mũ nam.
Hứa Trú hỏi: “Có phải cháu ngoại chú bị bệnh không?”
Lý Chiêu chợt nhíu mày, ánh mắt dưới hàng lông mày híp chặt nhìn Hứa Trú, vẫn không nói gì.
Cô bé này không còn giống như mười năm trước, đã thông minh hơn, hơi chút giống Hứa Dạ khi xưa, quả nhiên là do cậu ấy nuôi dưỡng.
Hứa Trú liếc mắt ra xa.
Xa xa, Hứa Dạ vẫn đứng nhìn, không nói gì, chỉ khi tiếng động lớn hơn mới nhìn qua, ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ khó hiểu.
Lúc này, Hứa Trú đã hiểu ra.
Muối tuyết là một loại chất gây ảo giác mới, vì đặc tính của phân tử H-X khiến muối tuyết cũng rất đặc biệt, trở thành nguồn lợi nhuận đáng mơ ước của nhà họ Chu. Tuy nhiên, chất gây ảo giác có nguồn gốc từ thuốc, nếu được sử dụng đúng cách, những thứ được tạo ra từ phân tử H-X cũng có thể coi là một loại thuốc và có thể hỗ trợ rất nhiều công việc y học.
Giống như cô, trước khi đến đây, đã sử dụng sản phẩm từ phân tử H-X, một số dây thần kinh bị tê liệt, không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào.
Lý Chiêu vì bệnh tình của cháu ngoại, bị bọn họ nhắm tới.
Nếu chỉ vì tiền, Lý Chiêu không thể đứng đây bán mạng cho bọn họ, điều kiện của họ chắc chắn là thuốc mới có thể chữa bệnh cho cháu ngoại ông.
Và chắc chắn họ đã cho Lý Chiêu thấy tác dụng của thuốc. Nhưng lúc đó vẫn chỉ là sản phẩm chưa hoàn thiện.
Ngoài tác dụng ngắn hạn ấn tượng, còn có tác dụng phụ mà Lý Chiêu không thể chấp nhận.
Lúc đó, chắc hẳn Lý Chiêu rất do dự, nhưng họ hứa hẹn sẽ sớm hoàn thiện, khi đó tác dụng sẽ hoàn hảo, vẽ ra cho Lý Chiêu hy vọng lớn.
Sau đó, họ có thể dùng “đang nghiên cứu” để kéo dài thời gian, khiến Lý Chiêu từng bước rơi vào bẫy của họ, luôn phải bán mạng cho họ.
Hứa Trú nói: “Họ không lừa chú, thuốc này thật sự có thể giúp cháu ngoại chú không cảm thấy đau đớn. Con rất hiểu lý do tại sao chú làm như vậy. Nhưng mà…”
Hứa Trú cố gắng đứng lên, vết thương trên lưng chảy máu, cô không thể đứng lên, để tránh mình thật sự trở thành tàn phế, Hứa Trú quyết định ngồi xuống nói chuyện.
“Nhưng chú xem, trị ngọn không trị gốc, cơ thể cháu vẫn bị hủy hoại.”
Cô nhìn Hứa Dạ, trạng thái hiện giờ Hứa Dạ chắc chắn cũng bị ép dùng thứ gì đó, đầu óc mê man, không biết mình đang ở đâu, cũng không nhận ra cô.
Lý Chiêu bị người ta vạch trần, tức giận: “Cô hiểu gì chứ…Cô có biết người điều trị hóa trị đau đớn thế nào không! Nó bằng tuổi cô! Cô có thể tràn đầy sức sống còn nó chỉ có thể nằm trên giường!”
“Bọn họ là ai?”
Lý Chiêu không ngờ câu chuyện lại chuyển hướng, cơn giận bị cắt ngang, ông ngạc nhiên: “Gì cơ?”
Sản phẩm từ phân tử H-X là bí mật lớn, người trực tiếp tiếp cận nó chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường.
“Ai là người tiếp cận chú đầu tiên? Con có biết người đó không? Chú có thể miêu tả ngoại hình của hắn không?”
Lý Chiêu bị sự “không biết xấu hổ” của Hứa Trú làm cho kinh ngạc, chưa làm gì đã hỏi cung rồi.
Lý Chiêu thở hổn hển: “Cô định làm gì?”
“Chú Chiêu, chú cũng thấy đấy, không có thuốc thần nào cả, họ chỉ muốn lợi dụng chú thôi, sống chết có số, thứ này không cứu được cháu ngoại…Từ Mộc Tử đúng không, con vẫn còn nhớ cậu ấy, con lớn lên cùng với cậu ấy mà, nếu thật sự có tác dụng, con sẽ không giấu hai người đâu.”
Hứa Dạ tiếp quản tổ chức Trái Tim lâu rồi, người bên cạnh đều là do anh bồi dưỡng, tính toán bao nhiêu năm, lên kế hoạch mọi chuyện, từng bước cân nhắc, cuối cùng cũng có chút kết quả.
Bây giờ đến lúc quan trọng, sắp tìm ra “Nốt Nhạc Thứ Năm”, vào thời điểm quan trọng này, anh lại bị hại, trở nên mê man thế này.
Rốt cuộc trong “Nốt Nhạc Thứ Năm” có ai?
Thậm chí có thể điều động cả cực cảnh sát.
Hứa Trú nhìn Lý Chiêu, khuyên can: “Từ Mộc Tử, cậu ấy luôn dạy toán cho con, cậu ấy rất thông minh, cũng…rất tự hào về chú, cậu ấy thường nói chú, với cậu ấy, chú là anh hùng, nếu cậu ấy biết anh hùng của cậu ấy, vì cậu ấy mà làm ra những chuyện này, cậu ấy sẽ không muốn tiếp tục chữa bệnh nữa đâu.”
Có lẽ lâu rồi không nói lời hay, Hứa Trú thấy mình nói thật sến, như đoạn văn cảm động trong bài tập làm văn tiểu học.
Nhưng bây giờ, Hứa Dạ không còn tỉnh táo, Thẩm Ngạo và Tào Manh đều bị bắt làm con tin, Dương Tuân Quang bị đánh trọng thương, cô cũng bị thương nặng, tính mạng của mọi người đều phụ thuộc vào Lý Chiêu.
Hứa Trú không biết còn có ai khác phục kích hay không, không biết có người của Nốt Nhạc Thứ Năm khác đến không.
Hứa Trú nhìn Lý Chiêu với ánh mắt chân thành, giờ đây, ông là hy vọng duy nhất của cô.
“Chú Chiêu, chú muốn cứu sống cháu ngoại, con cũng muốn có đường sống.”
“Dẫm lên mạng sống của nhiều người để lấy thuốc cứu mạng, chắc chắn lương tâm chú không thể thanh thản.”
“Lúc trước, nhất định họ chỉ cần chú tố cáo anh ấy là được rồi, con biết, nhất định chú sẽ không hại đến tính mạng anh ấy, mới đồng đồng ý, con biết, chú là người tốt, chú biết anh con thông minh, bị vu oan sẽ tự minh oan được, chỉ là danh dự, so với mạng người, chẳng là gì cả đúng không?”
“Lúc đó, anh ấy bảo con đến nhà chú ăn cơm, chú nói sau này làm món cá chiên giòn cho con. Con biết chú rất quý anh con, anh ấy cũng rất tin tưởng chú. Chú Chiêu, bây giờ tụi con đang bị nguy hiểm tính mạng…”
Hứa Trú cảm thấy nghẹn ngào, nuốt một ngụm máu và nước bọt, nói: “Chú Chiêu, cầu xin chú, mau cứu tụi con.”
Chương 73 Đối với Hàn Ly mà nói, bữa sáng gần như là thứ không…
Chương 72 Hoàng hôn buông xuống, cả phòng ăn lẫn phòng khách đều tràn ngập…
Chương 71 Trời sáng dần lên.Tòa nhà cảnh sát hình sự thức trắng cả đêm.Nghiêm…
Chương 77 Chú sói con này sao mà tốt tính quá vậy nè.Đó là chuyện…
Chương 76 Có lẽ do cô quá đa nghi chăng, lại đi dùng lòng tiểu…
Tên tiếng Trung: 十八岁太奶奶驾到, 重整家族荣耀 Nội dung phim: Cái tên nói lên tất cả, do…