Tổng Giám Đốc 85℃ – Chương 5

Chương 5

Mặc dù Lý Nhị Địch luôn khiến Trương Đại Tiết điên cuồng khinh thường, nhưng thẳng thắn mà nói, cô không hề ghét anh ta.
Dù sao thì theo cô, cái khí chất ngạo mạn giữa thiên hạ của Lý Nhị Địch đã tồn tại từ nhiều năm trước rồi.
Hồi đó, cô mới mười lăm tuổi, vừa chuyển vào học tại Học viện Kinh doanh Interesting. Giống như trong tất cả các trường quý tộc và các mô típ tình yêu học đường, với gương mặt như được đục từ đá, à không, chính xác là như một thiên thần điêu khắc, Lý Nhị Địch đã gây ra một trận bão cát tình yêu khắp trường, khiến bao nhiêu thiếu nữ đều sẵn lòng dâng trọn trái tim mình, để rồi bị anh ta nghiền nát không thương tiếc.
Lạnh lùng, không gần gũi. Đó là phẩm chất mà người thừa kế của Tập đoàn Ba Tông nên có.
Tất nhiên, đối với điều này, Trương Đại Tiết chỉ nghĩ: Cái mớ hỗn độn gì đây.
Đương nhiên họ không có bất kỳ sự giao lưu nào. Một người là thiên tài trời phú, còn người kia là cô gái từng bị bắt cóc chỉ vì thèm hai viên kẹo, đến tuổi trưởng thành mới nhận lại gia đình, nhưng lại chẳng được ba mẹ yêu thương. Cô gọi mình là “hắc phú mỹ”, da đen là thật, còn giàu và đẹp là cô tự thêm vào.
Số lần họ chạm mặt nhau trong trường cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Anh ta chỉ có thể liếc nhìn thấy lỗ mũi của cô bằng khóe mắt. Vì khi đó, Lý Nhị Địch đã thành thạo tuyệt chiêu “nhìn người bằng lỗ mũi”. Còn Trương Đại Tiết thì chỉ dám cúi đầu rụt rè, giấu đi bài kiểm tra địa lý không đạt, né tránh những ánh mắt dò xét kỳ lạ.
Không còn cách nào khác, trong mười lăm năm qua, cô đã học được cách “ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống, chăm chỉ chẻ củi nuôi em trai”. Nếu không, cô sẽ bị cặp ba mẹ nuôi, những người có sức mạnh như đã được tiếp thêm từ cả trăm thanh Snickers, đánh không thương tiếc. Khi trở về với ba mẹ ruột, cô hoàn toàn không thể thích nghi được với cuộc sống giàu sang. Khi tình cờ thấy ba ruột lạnh lùng của mình cầm một cái ly trong suốt như cái phễu uống một thứ nước màu đỏ, đầu óc nghèo nàn của cô còn tưởng đó là trà đá đỏ mà các cô chú lao động từ quê ra phố từng kể.
Nhớ kỹ lại thì thật ra họ cũng từng có chút giao lưu trong một tiết thể dục nào đó. Trường trung học là thế, dù học phí của bạn có là 1 triệu hay chỉ 1 nghìn, bạn vẫn không thể tránh được việc bị giáo viên thể dục đầy nhiệt huyết kéo ra sân vận động, để đổ mồ hôi. Là một người đã hoàn thành xuất sắc công việc đồng áng trong nhiều năm, Trương Đại Tiết luôn đứng đầu trong các hoạt động thể thao. Cô tự hào về thành tích của mình, nhưng rồi vẫn phải nghe thấy ai đó trong đám đông cười khẩy: “Con nhà quê có khác, sức khỏe tốt thật.”
Trương Đại Tiết tạm coi đó là lời khen. Dù sao thì không phải thiếu nữ nào cũng có thể ném quả tạ bay xa tới 9 mét 3 mà không cần gắng sức. Tuy nhiên, là một cô gái trong tuổi dậy thì nhạy cảm, cô không tránh khỏi cảm giác buồn bã. Đó là lần đầu tiên cô trốn học, lẻn vào rừng cây mà các cặp đôi trong trường thường hẹn hò, định ngủ một giấc.
Cô chọn chỗ này không có gì khác ngoài lý do cây cối rậm rạp, gió mát và yên tĩnh. Nếu không có tiếng nức nở từ đâu đó truyền tới, thì thật hoàn hảo.
Không thể ngủ được vì tiếng khóc làm phiền, cô đành đứng dậy, tìm xem ai là người lạc lối đến mức phải phát ra âm thanh thảm thương như vậy.
Và đó là người cô không ngờ tới.
Thiên tài Lý Nhị Địch, vẻ đẹp thiên thần Lý Nhị Địch, người thừa kế của Tập đoàn Ba Tông, lúc này đang ngồi xổm trong bụi cây, ôm điện thoại khóc nức nở.
Anh ta khóc quá nhập tâm, thậm chí không nhận ra Trương Đại Tiết đang đứng ngay sau lưng. Khi cô khẽ ho lên một tiếng để tạo sự tồn tại, anh giật mình đánh rơi điện thoại xuống đất.
Cả hai cùng đưa tay ra nhặt. Trương Đại Tiết thấy trên màn hình đang phát một bộ phim rất nổi tiếng lúc bấy giờ, Twilight.
Cô từng theo chân mẹ mình để hòa nhập vào giới thượng lưu, xem bộ phim này cùng với các cô tiểu thư. Khi nữ chính nói với nam chính: “You are beautiful”, mọi người đều gào thét phát cuồng, còn cô thì chỉ chăm chăm vào món ăn mà gia đình nam chính chuẩn bị cho nữ chính. Đó là ấn tượng sâu sắc nhất mà bộ phim để lại cho cô. Trong suốt quá trình trưởng thành, cô đã quá đói khát, có lẽ vì vậy mà không thể thưởng thức nổi sự lãng mạn này.
Nhìn Lý Nhị Địch khóc đến nhăn nhó, cô không kiềm chế được ý nghĩ muốn trêu chọc. Cô liền giành lấy điện thoại, giơ cao lên đầu và cười đắc ý: “Gọi một tiếng chị, tôi sẽ trả lại cho.”
Thể hiện là một đứa hay bắt nạt trong trường.
Lúc đó, đường nét trên gương mặt Lý Nhị Địch vẫn chưa hoàn thiện, trông như một bức tranh thủy mặc chưa rõ nét. Đôi mắt trong sáng, nơi khóe mắt còn vương giọt lệ chưa kịp lau, nhưng ánh mắt nhìn cô lại lạnh lẽo như muốn nói: “Cô chết chắc rồi.”
Thậm chí cầm điện thoại chưa kịp ấm tay thì cô đã bị Lý Nhị Địch giành lại dễ dàng. Cô quên mất rằng đôi chân của Lý Nhị Địch khi đó đã bắt đầu lộ rõ dáng vẻ của một “tổng giá đốc”. Một chữ: dài; hai chữ: rất dài; một câu: chân dài đủ để vượt qua sông Yarlung Zangbo. Nhưng cô vẫn luôn nghĩ rằng, một “tổng giám đốc” thực thụ sẽ không bao giờ chạm vào đồ vật mà người khác đã đụng tới. Trong phim ảnh thường diễn thế mà: Tổng giám đốc mắc bệnh sạch sẽ, bất cứ thứ gì người khác chạm vào, anh ta sẽ lạnh lùng nói: “Thứ người khác đã đụng tới, tôi không cần, cô cứ giữ lấy.”
Nhưng Lý Nhị Địch, với vẻ lạnh lùng và điển trai, sau khi giành lại điện thoại, không quên nhắc nhở: “Người phụ nữ này, nếu cô đem chuyện ngày hôm nay nói ra thì cô chết chắc rồi.”
Trương Đại Tiết theo phản xạ, bắt chước một câu thoại từ bộ phim Hong Kong vừa xem đêm qua: “Yes! Madame!”
Lý Nhị Địch:…
Có lẽ do duyên phận, ngày hôm sau, Trương Đại Tiết tình cờ gặp Lý Nhị Địch trên đường đi học. Anh ta đi trước, cô theo sau, cả hai đều cô đơn lẻ bóng. Khi cô đang lưỡng lự không biết có nên chào anh ta hay không thì như thường lệ, một đám người vây quanh anh ta và anh ta lại trở thành trung tâm của vũ trụ. Đám thanh thiếu niên với năng lượng không bao giờ cạn, họ to tiếng trao đổi những câu chuyện mới nghe, chia sẻ những bộ phim yêu thích. Cô nghe thấy một người hỏi: “Mọi người có thấy Kristen Stewart trong Twilight xinh đẹp không?” Cả đám đồng loạt hưởng ứng, một cậu bạn đứng gần Lý Nhị Địch nhất dùng khuỷu tay chọc vào anh: “Thiếu gia Địch, cậu nghĩ sao?”
Lý Nhị Địch thờ ơ trả lời: “Không biết, chưa xem.”
Cứ như thể người khóc lóc mũi tèm lem hôm qua không phải là anh ta vậy.
Trương Đại Tiết không nhịn được cười.
Những người đang thảo luận sôi nổi phía trước nghe thấy tiếng cười đều quay lại nhìn, bao gồm cả Lý Nhị Địch. Nhưng anh ta chỉ lướt qua cô trong một giây rồi nhanh chóng dời mắt.
Anh ta không cần phải nhớ đến cô.
Cũng phải thôi. Dù sao thì, lạnh lùng, không gần gũi. Đó là phẩm chất mà người thừa kế của Tập đoàn Ba Tông nên có.
Dù mười năm đã trôi qua, dù bây giờ họ đã kết hôn, nhìn Lý Nhị Địch đang tức giận, mặt mày xanh mét như bánh bao lá dứa bên cạnh, Trương Đại Tiết vẫn nghĩ: Cái mớ hỗn độn gì đây.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Tổng Giám Đốc 85℃ – Chương 4

Chương 4

Hôm đó, buổi tiệc từ thiện đã bắt đầu, nhưng Trương Đại Tiết lại đến trễ hơn cả Lý Nhị Địch.
Khi Trương Đại Tiết đến nơi, Lý Nhị Địch đang khiêu vũ mở màn với một cô gái. Cô gái ấy mặc một chiếc váy xòe ngắn màu dạ quang, đi tất trắng và đôi giày trong suốt như pha lê. Phong cách này, nhìn qua cũng biết là bạn tâm giao của Lý Nhị Địch.
Nhìn lại Lý Nhị Địch với nụ cười trên môi, ánh mắt tràn đầy tình cảm, cô đoán đây chắc là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết.
Trương Đại Tiết đang hóa thân thành Sherlock Holmes để nghiên cứu mối quan hệ giữa chồng cô và cô gái kia thì đột nhiên, một khuôn mặt người đàn ông cực kỳ quyến rũ xuất hiện bên cạnh cô.
Người đàn ông đó hỏi cô với vẻ mặt trêu chọc: “Cô Lý, nhìn chồng mình tình tứ khiêu vũ với người phụ nữ khác, cảm giác thế nào?”
Trong lòng Trương Đại Tiết khinh thường, theo lối mòn của tiểu thuyết thì người đàn ông này hoặc là đang thầm yêu Lý Nhị Địch, hoặc là yêu thầm cô thanh mai trúc mã kia. Không dám tự mình lên tiếng, mà chỉ muốn xúi giục cô làm loạn thôi.
Trương Đại Tiết không quan tâm, chỉ nhún vai trả lời: “Người tạo mẫu Cody của họ chắc chắn sẽ bị trừ lương.”
Người đàn ông ngẩn ra một lúc, sau đó cười phá lên: “Cô thật sự đặc biệt đấy!”
Trương Đại Tiết càng thêm ngán ngẩm, vội vàng từ chối ba lần: “Đừng, đừng, đừng gọi tôi là đặc biệt. Tổng giám đốc ngang ngược yêu cô bé lau dọn là vì cô ấy đặc biệt; vương gia yêu nhũ mẫu là vì cô ấy đặc biệt. Tôi không phải cô bé lau dọn, cũng không phải nhũ mẫu, tôi là Mary Sue, cảm ơn.”
Nghe xong, người đàn ông càng cười ngả nghiêng, gây sự chú ý cho nửa số người trong phòng khiêu vũ và tất nhiên là cả Lý Nhị Địch.
Anh cau mày, cái tên Tăng Bắc Thái này, lúc nào cũng đeo bám những người phụ nữ xung quanh anh như một con ruồi, đuổi mãi cũng không đi. Còn người phụ nữ kia nữa, tại sao lại cười nói vui vẻ với người đàn ông khác như vậy!
Lý Nhị Địch càng nghĩ càng bực, anh ôm eo Sở Liên tiến lại phía Trương Đại Tiết. Chỉ nhìn Tăng Bắc Thái một cái rồi nói ngắn gọn: “Đổi bạn nhảy.” Sau đó mạnh mẽ kéo Trương Đại Tiết vào vòng tay mình.
Trương Đại Tiết:…Tôi chỉ đến đây để điểm danh, tại sao lại phải nhảy?
Lý Nhị Địch thì nghiến răng, ghé sát tai cô nói: “Gan cô càng ngày càng lớn nhỉ, dám tán tỉnh người đàn ông khác ngay trước mặt tôi, hả?”
Trương Đại Tiết nghĩ mình phải nói rõ với người đàn ông mắc bệnh tuổi teen này, nếu không, lúc nào cô cũng sẽ bị “gõ đầu” một cách bất ngờ. Cô liền hỏi: “Anh Lý, anh còn nhớ tại sao chúng ta kết hôn không?”
Lý Nhị Địch khinh thường: “Hừ, tất nhiên là vì liên hôn. Đừng nghĩ là tôi có tình yêu gì với cô, tôi chỉ không muốn cô ném mặt mũi…”
Nghe anh ta nói đến chuyện yêu đương là Trương Đại Tiết lại thấy đau đầu, liền nhanh chóng ngắt lời: “Đã biết là liên hôn, vậy anh cũng biết gia đình tôi rất giàu phải không? Vì thế, chúng ta đều là những đại gia, đừng có bày trò “hống hách, ngầu lòi” trước mặt tôi nữa. Anh làm được gì, tôi cũng làm được. Like father, like son.”
Lý Nhị Địch vẫn khinh bỉ: “Người phụ nữ này, tôi bóp nát cô cũng như bóp nát con kiến thôi.”
Trương Đại Tiết: “…Được rồi, tôi cũng biết anh là lãnh đạo của tổ chức lớn ở Á u Phi gì đó. Tôi luôn thắc mắc: ngay cả phe Đồng Minh và phe Trục có kết làm thông gia cũng không thể khiến ba châu lục hòa hợp thì làm sao anh có thể làm được? Hơn nữa, xã hội này là xã hội pháp trị, ở đâu cũng đang diệt trừ tội phạm. Nếu vì điều này mà anh phải ngồi tù, thì chỉ có thể hát bài “Lệ Nơi Song Sắt” thôi!”
Lý Nhị Địch nghẹn lời, cúi đầu định chiếm lấy đôi môi đỏ mọng khiến anh mê mẩn, nhưng Trương Đại Tiết nhanh chóng đưa tay chặn lại: “Tổng giám đốc, có thể sửa thói quen không cãi được thì mạnh mẽ hôn người khác không? Hôm nay tôi đánh son đẹp lắm, không muốn phải dặm lại đâu, đừng nghĩ đến việc hôn tôi.”
Lý Nhị Địch thấy hứng thú, giả vờ hôn lên má cô, nhưng lại bị chặn lại: “Hôm nay tôi trang điểm rất đẹp, đừng phá hỏng.”
Anh cười, định hôn tóc cô, nhưng cũng bị ngăn cản: “Tôi bôi khá nhiều sáp vuốt tóc, anh dám hôn thì tôi phục anh luôn.”
Anh nháy mắt với cô, nhanh như chớp đặt một nụ hôn lên vai cô: “Vai cô chắc không có gì đâu, phải không?”
Trương Đại Tiết sững lại, rồi thú nhận: “Thật ra tôi có bôi dầu gió xanh.”
Khoảnh khắc đó, khuôn mặt Lý Nhị Địch xanh mét, giống y chang màu bánh bao nhân lá dứa cô ăn sáng nay.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Tổng Giám Đốc 85℃ – Chương 3

Chương 3

Thời gian trôi qua bốn tháng.
Lại đến mùa giải đấu bking hàng năm, à không, là buổi đấu giá của giới thượng lưu.
Hiếm hoi lắm Lý Nhị Địch mới về nhà, dẫn Trương Đại Tiết đến cửa hàng thời trang thời thượng nhất châu Á, để Cindy, à không, Cody, nhà tạo mẫu thời trang hot nhất thế giới, thiết kế cho cô một diện mạo thật “amazing”.
Trương Đại Tiết nhìn vào gương, cảm thấy mơ hồ như mình vừa bước vào cửa hàng thời trang Metters Bonwe.
Gu thẩm mỹ của người đàn ông này thật sự là…quá phi thường.
Mái tóc xoăn bồng bềnh, váy trắng trễ vai lộ rõ cánh tay chưa tập tành gì của cô. Thôi thì cũng đành chịu, nhưng bên dưới lại là tất dài, đi kèm với giày xăng-đan xanh dương kiểu cổ điển. Anh ta định biến cô thành gấu trúc à?
Bên kia, người đàn ông đó vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Cái này, cái này, ngoài cái này ra, còn lại tất cả đều…”
“Không muốn!”
Trương Đại Tiết cố gắng bảo vệ gu thời trang của mình. Những bộ đồ mà người đàn ông này chọn, hoặc là váy hồng xòe đầy bông, hoặc là quần xẻ cao đến tận eo. Nếu cô cho những thứ này vào tủ quần áo của mình, sẽ bị các quý bà khác cười nhạo mất.
Lý Nhị Địch chỉ khẽ hừ lạnh: “Người phụ nữ này, lại đang diễn vai người vợ đảm đang tiết kiệm sao?”
Trương Đại Tiết từ tốn đứng dậy khỏi ghế, mỉm cười với Cody: “Anh ơi, anh có thể giúp em thiết kế một phong cách bình thường được không? Không cần phải nhượng bộ trước gu thẩm mỹ của người đàn ông này.”
Cody rưng rưng nước mắt, nắm chặt tay cô, không nói nên lời nhưng ánh mắt như muốn truyền tải một thông điệp: “Ông trời có mắt! Cô đến rồi! Cuối cùng người phụ nữ dám nói “không” với tổng giám đốc cũng đã xuất hiện!”
Lý Nhị Địch tức đến mức thở phì phò: “Dám nghi ngờ gu thẩm mỹ của tôi, cô là người đầu tiên!”
Trương Đại Tiết bật cười: “Anh hai à ơi, nhìn nhận ra thực tế đi! Đã là năm 2020 rồi, sao gu thẩm mỹ của anh vẫn còn dừng lại ở thời GKART thế này? Tiến bộ cùng thời đại đi chứ! Anh nhìn bộ đồ anh mặc hôm nay mà xem: bộ vest xám cắt may vừa vặn đi kèm cà vạt xanh huỳnh quang? Tôi cũng ngại nói với anh lắm, nếu tôi mà đi cùng anh ra ngoài, người ta không biết còn tưởng là chị gái xinh đẹp dắt theo cậu em ngốc ra ngoài dạo chơi đấy. Tin tức báo chí tôi cũng nghĩ sẵn rồi, “Cảm động Hoa Quốc, cô gái không bỏ rơi cậu em trai ngốc nghếch”.”
Ngón tay Lý Nhị Địch run run, chỉ vào Trương Đại Tiết hét lớn: “Cô im ngay!”
Trương Đại Tiết bĩu môi: “Thấy chưa, thấy chưa, tổng giám đốc lúc nào cũng thích nổi giận, bảo sao ngày nào mặt mày cũng xanh xao. Người ta không nói anh là vì anh có tiền; tôi dám nói anh, là vì tôi cũng có tiền. Thế nên anh phải cảm ơn vì tôi có tiền, mới có thể nói lời thật lòng. Hãy nhân lúc còn trẻ mà rèn luyện lại gu thẩm mỹ của mình đi, vẫn còn cứu được.”
Lý Nhị Địch nắm chặt cánh tay Trương Đại Tiết: “Nghe đây, người phụ nữ này. Tôi khuyên cô đừng thách thức giới hạn của tôi. Lần này, coi như trừng phạt, cô tự đi dự tiệc đi, cô không xứng ngồi xe của tôi.”
Trương Đại Tiết trợn mắt: “Anh hai à, trẻ con quá rồi đấy. Nào, đọc theo tôi: Tôi có tiền! Không có xe của anh, chẳng lẽ tôi phải bò đến đó à? Mà nói thêm về kỹ năng lái xe của anh nữa, hở ra là vượt đèn đỏ. Như người ta hay nói: “Đường đi muôn lối, an toàn là hàng đầu”. Là một công dân gương mẫu theo tiêu chí năm tốt bốn đẹp, tôi quyết không tự hạ thấp mình khi đi chung với một kẻ vô trách nhiệm và vô đạo đức như anh. Xin mời, không tiễn.”
Dù đã bao lâu trôi qua, Cody vẫn không quên cảnh tượng ngày hôm đó, khi cửa studio của mình bị tổng giám tập đoàn Ba Tông đá văng ra và bỏ đi. Trong lòng anh thầm đồng tình với lời của của vợ anh ấy: Quả nhiên là tên tư bản vô đạo đức.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Tổng Giám Đốc 85℃ – Chương 2

Chương 2

Kể từ sau sự kiện “Cố Bắc Thành” lần trước, đã hai tháng trôi qua, Trương Đại Tiết không còn gặp lại Lý Nhị Địch nữa.
Điều cô còn nhớ chính là bóng lưng giận dữ của anh ta khi đập cửa rời đi ngày hôm đó. Cảnh tượng đó còn khiến người ta xúc động hơn cả bài văn “Bóng Dáng Sau Lưng” của Chu Tự Thanh, à không, đúng hơn là khiến cô muốn khoa tay múa chân.
Nhưng kệ anh ta, Trương Đại Tiết, trẻ tuổi và xinh đẹp, nhanh chóng bỏ qua trang web văn học Tấn Hà để khám phá sở thích mới, bắt kịp xu hướng thời đại mà theo đuổi các “em trai xinh đẹp”.
Tiếc thay, sự nghiệp của những “em trai xinh đẹp” này lại chẳng bằng một phần của cô, người ngày đêm đầu tư tiền bạc vào họ. Vừa tạo được chút tiếng tăm từ một cuộc thi do công chúng bình chọn, thì liền bị phát hiện thân mật ôm hôn với một nữ diễn viên xinh đẹp cùng công ty.
Trương Đại Tiết tức tối đến mức dậm chân vỗ ngực, gia nhập hội fan lặp đi lặp lại những câu “Mắt thấy anh ấy xây lầu cao, mắt thấy anh ấy chiêu đãi khách khứa, rồi lại tận mắt thấy lầu của anh ấy sụp đổ”.
Tình trạng ủ rũ đó kéo dài cho đến khi cô thắng tiền từ mấy quý bà trên bàn mạt chược, rồi tan biến hẳn. Trương Đại Tiết vui vẻ đếm chiến lợi phẩm của mình, tình cờ ngẩng đầu lên, thấy trên màn hình TV đối diện bàn mạt chược đang phát một bản tin giải trí: “Tình tay tư? Người đẹp mới nổi Chân Tịnh thân mật khoác tay một người đã kết hôn, tổng giám đốc của tập đoàn Ba Tông, Lý Nhị Địch.”
Tim Trương Đại Tiết khẽ nhói lên, rốt cuộc cậu ấy nghĩ gì vậy? Cậu ấy là thiên sứ hạ phàm, là nơi mềm mại nhất trong trái tim cô, sự tồn tại của cậu ấy quá quan trọng, không ai có thể sánh được với bầu trời đầy sao rực rỡ đó. Thế mà hôm trước, cô nàng tên Chân Tịnh này lại dám hôn hít cậu ấy, hôm nay lại thân mật với người đàn ông khác!
Mấy quý bà xung quanh nhận ra sự thay đổi cảm xúc của Trương Đại Tiết, cảm thông an ủi: “Đàn ông mà, ai cũng thế, lăng nhăng vô độ. Cô về mua cuốn “Đức hạnh đàn ông”, dạy cho anh ta biết thế nào là thể thống, thế nào là phép tắc.”
Nhưng trong cơn giận dữ, Trương Đại Tiết chẳng nghe lọt tai điều gì, cố gắng giữ vẻ duyên dáng trước khi rời khỏi.
Còn ở bên kia, Lý Nhị Địch nghe đối tác kể lại chuyện Trương Đại Tiết giận dữ trước mặt các quý bà hôm nay, khóe miệng không khỏi nhếch lên một chút.
Hừ, người phụ nữ này, giả vờ như không quan tâm đến mình mà cuối cùng vẫn ghen tuông, đố kỵ. Chẳng qua, vì lúc đó, cô nàng tên Chân Tịnh đang đi giày cao gót không tiện nên mới khoác tay anh để giữ thăng bằng, vậy mà bị đồn thành scandal. Ban đầu, anh đã tức giận định mua lại cái tờ báo lá cải kia, nhưng nghĩ đến phản ứng nhảy dựng của Trương Đại Tiết, tâm trạng anh liền vui vẻ hẳn.
Hừ, trò chơi này ngày càng thú vị. Anh vắt chéo đôi chân dài thon thả, ngón tay gõ nhịp lên bàn, quyết định quay về gặp cô vợ của mình.
Khi mở cửa vào nhà, căn phòng tối om.
Lý Nhị Địch nhướng mày, không ngạc nhiên lắm. Anh tìm thấy cô trong phòng làm việc, nơi cô thường lui tới. Lúc này, cô đang quay lưng lại với anh, gõ bàn phím máy tính rất nhanh, với thị lực của chim ưng, anh mơ hồ nhận ra trên màn hình có vài từ như “đính chính tin đồn”, “giải thích”.
Anh đành phải ho khẽ một tiếng, tạo cảm giác tồn tại.
Trương Đại Tiết quay đầu lại, khuôn mặt cô đan xen cùng ánh sáng xanh phản chiếu từ màn hình máy tính, toát lên vẻ u uất.
Anh có chút không thoải mái, tránh ánh mắt cô, nhưng lời nói lại không chút nhân nhượng: “Chuyện hôm nay chỉ là một bài học. Hãy nhớ: Là vợ của tôi, bất kể tôi có bao nhiêu người phụ nữ, dựng bao nhiêu lá cờ bên ngoài, cô cũng không có tư cách thắc mắc.”
Lời vừa dứt, Trương Đại Tiết như con hổ cái phát điên, “vèo” một cái bật dậy, nắm lấy cổ áo anh và lắc mạnh: “Đồ tư bản máu lạnh! Em trai tôi có tội tình gì chứ! Anh có biết cậu ấy đã nỗ lực cho sân khấu thế nào không! Một tuần chỉ ngủ có ba tiếng! Sốt đến 45 độ mà vẫn kiên trì tập luyện! Vậy mà anh và bạn gái của anh lại đẩy cậu ấy ra làm bia đỡ đạn để che đậy mối tình bất chính của các người! Nếu hôm nay không phải ông trời có mắt, chụp được hành vi đồi bại của hai người, thì chắc em trai tôi sẽ mang tiếng xấu suốt đời vì mất tư cách làm thần tượng! Người mới thì làm sao đấu thế lực lại tư bản trong giới này chứ! Hả?”
Lý Nhị Địch bị lắc đến choáng váng, dù không hiểu gì nhưng anh vẫn nhanh chóng đưa tay nắm chặt lấy tay cô, phát ra lời đe dọa: “Ngừng lại ngay, nếu không tôi sẽ dùng đôi môi mỏng của mình mà chiếm lấy đôi môi anh đào của cô.”
Quả nhiên, người phụ nữ đối diện im lặng, Lý Nhị Địch vừa thở phào thì nghe cô lẩm bẩm: “Thần tượng của tôi đã hôn bạn gái anh, mà chắc chắn bạn gái anh cũng đã hôn anh, vậy nếu anh hôn tôi chẳng phải tôi đã gián tiếp hôn thần tượng của mình rồi sao?”
Lý Nhị Địch tức đến mức sống mũi như muốn nứt ra.
Sau khi Trương Đại Tiết bình tĩnh lại, nhắm mắt, chu môi đỏ mọng lên, bắt đầu mời gọi: “Đến đi! Đừng thương tiếc tôi!”
Lý Nhị Địch: Hôn cái gì mà hôn! Trời lạnh rồi, có lẽ nên cho cái tờ báo lá cải kia đóng cửa thôi!

Chương trước đó Chương tiếp theo

Tổng Giám Đốc 85℃ – Chương 1

Chương 1

Đang cuộn tròn trong chăn, lướt web trên trang văn học Tấn Hà, Trương Đại Tiết bỗng cảm thấy bên cạnh mình lún xuống, ai đó đã nằm xuống bên cạnh cô.
Chỉ cần dùng ngón tay gõ điện thoại nghĩ cũng biết đó là người chồng “tiện lợi” của mình, Lý Nhị Địch, đã về nhà.
Nghe nói, Lý Nhị Địch là một người đẹp như hoa, không chỉ giỏi kiếm tiền nuôi gia đình mà còn biết cách thao túng cả hai giới hắc bạch. Chỉ có điều, cái tên của anh lại nghe ngốc nghếch như một chú chó Husky.
Đúng vậy, anh ta là một tổng giám đốc, là một tổng giám đốc có mối tình thanh mai trúc mã, cũng là một tổng giám đốc có vợ nhờ liên hôn.
Không sai, cô vợ liên hôn đó chính là Trương Đại Tiết.
Mỗi khi nghĩ đến cuộc đời của mình, Trương Đại Tiết lại cảm thấy kích thích không kiềm chế được, như thể mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết Weibo, ngọn lửa sáng tạo trong cô lại bùng cháy.
Lúc này, nếu cô thì thầm hỏi: “Địch, anh về rồi à?”
Chắc chắn sẽ bị anh ta không chút nương tay mà đẩy ngã, rồi đáp lại: “Hừ, người phụ nữ này, đây chẳng phải chính là điều cô muốn sao?”
Còn nếu cô phớt lờ anh ta, chắc chắn cũng sẽ bị đối xử tàn nhẫn, rồi anh ta sẽ nói: “Hừ, người phụ nữ này, cô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt đấy à.”
“Thật khó quá đi mà.”
Trương Đại Tiết rút ra kết luận, dù thế nào cũng là số phận bị đẩy ngã, chi bằng vui vẻ tiếp tục nằm trong chăn, tiếp tục đọc những tác phẩm văn học giải trí.
Đáng tiếc là Lý Nhị Địch không như cô mong đợi. Bàn tay to lớn của anh mạnh mẽ kéo chăn của cô ra, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt anh.
Lý Nhị Địch không hài lòng nheo mắt lại, định mở miệng nói gì đó, nhưng nghe thấy Trương Đại Tiết hét lớn: “Anh đứng yên đó, đừng động đậy, đợi tôi quay lại.”
Lý Nhị Địch ngạc nhiên cau mày, chỉ thấy Trương Đại Tiết nhanh chóng bật đèn phòng, đeo cặp kính cận mà cô ít khi dùng. Đôi mắt đẹp của cô chăm chú nhìn anh, ánh lên tia hy vọng, thậm chí anh còn thấy bóng mình trong đôi mắt ấy, đầy ắp hình ảnh của chính mình.
Tim anh lỡ một nhịp, tại sao lại thế này? Rõ ràng là anh ghét cô, sao lại có thể vì ánh mắt của cô mà dao động được.
Lúc này, giọng nói của Trương Đại Tiết cắt ngang suy nghĩ của anh: “Nhanh lên! Nhanh lên! Dùng ánh mắt vừa rồi nhìn tôi thêm lần nữa đi! Tôi cố ý đeo kính để xem thử ánh mắt “ba phần chế nhạo, ba phần lạnh lùng và bốn phần hờ hững” của anh trông như thế nào!”
Lý Nhị Địch tức đến bật cười, đưa tay mạnh mẽ bóp chặt cánh tay Trương Đại Tiết: “Người phụ nữ này, đây là cách cô thu hút sự chú ý của tôi à, hửm?”
Trương Đại Tiết tròn mắt, đôi mắt đen trắng rõ ràng chứa đầy sự ngạc nhiên, cô đưa tay che miệng ngăn lại để không bật cười: “A a a a a a, anh thực sự nói rồi! Những lời xấu hổ như thế mà anh cũng nói ra được, trời ơi! Từ “người phụ nữ này” nghe sao mà lãng mạn quá!”
Lý Nhị Địch bị cảm giác bất lực bao trùm, nhưng ngoài miệng lại càng thêm cứng rắn: “Người phụ nữ này, cô có biết mình đang đối mặt với ai không?”
Nghe thấy câu nói này, Trương Đại Tiết kiên cường ngẩng đầu, trên gương mặt cô lộ ra biểu cảm mà anh không thể hiểu được. Cô chỉ vào cánh tay bị anh bóp đỏ, mang theo chút thăm dò: “Cố Bắc Thành, có phải là anh không?”
Lý Nhị Địch không hiểu tại sao cơn giận của mình bỗng nhiên bùng lên, anh không tự chủ được mà tăng thêm lực: “Cố Bắc Thành là ai?”
Trương Đại Tiết cúi đầu, bắt đầu lướt điện thoại. Chẳng mấy chốc, cô đưa màn hình điện thoại về phía anh, trên đó viết: “Khi cô ấy vùng vẫy, thuốc mê đã ngấm vào cơ thể. Tô Miên từ từ nhắm mắt lại. Con yêu, mẹ xin lỗi con. Cố Bắc Thành, anh thật tàn nhẫn.”
Vào khoảnh khắc đó, Lý Nhị Địch chỉ cảm thấy, bộ não từng kiểm soát cả ba châu lục Á, Âu, Phi của mình như muốn tan rã.

Chương tiếp theo