Chương 91
“Đội trưởng Kỷ, tôi đã mang người về rồi!”
Khi Hầu Tử Bác còn cách vài mét đã khoa trương vẫy tay, mặt mày đầy vẻ chờ mong được khen ngợi, ngay sau đó, anh ta nhanh chóng bước đến trước cửa phòng thẩm vấn, ra lệnh cho đồng đội áp giải Diệp Văn Minh vào trong, còng chặt hắn vào ghế thẩm vấn, thấy mọi việc đã ổn thỏa, anh ta mới quay đầu nhìn hai người trước mặt: “Lúc bọn tôi đến nơi, thằng cha này còn đang tận tụy dọn dẹp rắc rối cho Phùng Tỉ đấy, anh nói xem đây có phải bệnh nghề nghiệp không? Giết người còn không lo chạy trốn, còn thò cổ ra chờ chúng ta tới bắt nữa.”
Kỷ Thần hơi muốn bật cười, trong lòng hiểu rõ hẳn là Diệp Văn Minh không ngờ cảnh sát lại hành động nhanh như vậy, hoặc cũng có thể là do vụ án hai năm trước hắn đã nếm được ngon ngọt, cho rằng lần này cảnh sát cũng không làm gì được hắn. Nếu hắn chột dạ mà bỏ trốn, chuyện đó mới thực sự rắc rối, chắc chắn cảnh sát sẽ nghi ngờ hắn.
“Làm tốt lắm.”
Kỷ Thần đối diện vẻ mặt hừng hực của Hầu Tử Bác, hiếm hoi mở miệng khen một câu, rồi nhìn thấy đối phương mãn nguyện xoay người đi vào phòng quan sát bên cạnh, anh bất lực khẽ thở dài. Lúc này mới thu hồi ánh mắt, theo sau Hạ Thù bước vào phòng thẩm vấn.
Lúc ấy, Diệp Văn Minh gương mặt nghiêm túc, trạng thái của hắn bây giờ khác hẳn mấy lần trước từng gặp: không nịnh bợ, cũng không hung hãn đe dọa, trái lại yên lặng như thể biến thành một người khác.
“Tên.”
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Hạ Thù vang lên trong căn phòng nhỏ, mang theo dư âm nhè nhẹ, tựa như từng đợt sóng gợn trên mặt nước tĩnh lặng.
Nghe thấy câu hỏi, chân mày Diệp Văn Minh giật mạnh, dù là cảnh sát lúc trước phá cửa xông vào, không nói một lời liền ấn hắn xuống đất, hay chiếc còng lạnh lẽo đang siết cổ tay, hoặc chính câu mở đầu khác hẳn một buổi lấy lời khai bình thường này, tất cả đều cho thấy cảnh sát đã nắm được nhược điểm của hắn.
“Diệp Văn Minh…”
Giọng hắn khàn đặc, nhưng vẫn cố giữ thái độ hợp tác để hoàn tất các bước khai thông tin cơ bản.
“Anh có biết vì sao hôm nay chúng tôi đưa anh về đây không?”
Hạ Thù ung dung hỏi.
Hắn cắn chặt răng, chậm rãi lắc đầu.
“Qua những lần tiếp xúc trước, tôi thấy anh là kiểu người dù không có lý cũng phải tranh cãi ba phần, vậy mà hôm nay bị cảnh sát bắt đi, lại không nói một lời nào? Không giống phong cách của anh chút nào đâu, anh Diệp.”
Lời châm chọc sắc bén khiến cơ mặt Diệp Văn Minh khẽ co giật, nhưng ngay sau đó, hắn lại nở nụ cười mệt mỏi:
“Tôi nghĩ chắc là có hiểu lầm gì đó, còn về việc tôi không biện hộ…Các người có thể thử gọi điện thoại liên tục suốt một ngày một đêm, miệng nói không ngừng, mắt không nhắm được, rồi sẽ biết cuối cùng sẽ thành ra thế nào. Tôi mệt rồi, bây giờ đây tôi thà tin vào sự công bằng chính trực của cảnh sát các người, còn hơn nói thêm một câu.”
Nói ngắt quãng, yếu ớt đẩy ra mấy lời này, hắn còn liếm môi khô nứt của mình, khàn giọng hỏi: “Có thể cho tôi một ly nước không?”
Kỷ Thần không đổi sắc mặt ra hiệu, chẳng bao lâu cửa bị đẩy ra, Hầu Tử Bác mang vào một ly giấy dùng một lần đầy nước mát, đi tới trước mặt hắn, không mấy khách khí mà dốc cả cốc nước vào miệng hắn. Sau đó xoay người rời đi, gọn gàng dứt khoát.
Diệp Văn Minh uống xong, thoải mái thở phào, tinh thần cũng hồi phục đôi chút..
“Bây giờ, anh có muốn giải thích vì sao dấu chân của anh lại xuất hiện tại hiện trường vụ án của Trương Khả Thấm và Thời Vũ Ân không?”
Giọng Kỷ Thần trầm giọng hỏi.
Diệp Văn Minh lộ rõ vẻ kinh ngạc, sau đó lập tức lắc đầu phủ nhận: “Không thể nào!”
“Sao vậy? Nghĩ rằng chọn hiện trường vụ án ở chỗ cỏ dại um tùm thì cảnh sát sẽ bó tay à? Có những manh mối, chỉ cần anh từng làm thì nó sẽ tồn tại, cho dù phủ nhận cũng vô ích, chứng cứ sẽ lên tiếng.”
Kỷ Thần nói đến đây cố ý ngừng lại, dùng ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn đến cuối cùng, anh hài lòng khi thấy trên gương mặt đó hiện ra vài phần hoảng hốt.
“Điều gì khiến anh cho rằng cỏ dại mọc lên thì sẽ ảnh hưởng đến sự phán đoán của cảnh sát, khiến dấu vết tại hiện trường biến mất hoàn toàn? Là đồng bọn của anh sao? Nếu đối phương đã chắc chắn đến vậy, vì sao khi gây án lại cố ý mang giày cùng cỡ với anh?”
Anh tiếp tục truy hỏi.
“!!!”
Trong chớp mắt, đồng tử Diệp Văn Minh co rút mạnh, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, lập tức lên tiếng phản bác: “Tôi không hiểu các người đang nói gì.”
Kỷ Thần cười nhạt:
“Hiện tại, cảnh sát đã có đủ chứng cứ, hôm nay chúng tôi ngồi đây chỉ là để thông báo cho anh, chứ không phải buộc phải từ miệng anh lấy được gì mới có thể định tội.”
Ánh mắt Kỷ Thần phủ một tầng lạnh lẽo, biểu cảm cũng đầy chán chường, giống như bị ép phải làm thủ tục vô nghĩa, khi nói chuyện, anh còn ra hiệu cho người bên cạnh.
Hạ Thù nhận được tín hiệu, lấy laptop ra, lướt trên màn hình vài cái rồi xoay máy tính về phía đối diện. Trên màn hình là bức ảnh một con dao gấp đặt trên bàn, cạnh bên còn có thước kẻ chuẩn dùng cho giám định chứng cứ.
“Nhân viên pháp chứng đã lục soát được con dao gấp này trong phòng khách sạn anh ở, trên đó có phản ứng máu người, tuy hiện tại kết quả DNA chưa có, nhưng tại sao trên đó lại xuất hiện phản ứng máu người, trong lòng anh là rõ nhất.”
Giọng cô không nhanh, nhưng lại khiến người ta có cảm giác nghẹt thở: “Dù anh đã dùng oxy già cẩn thận lau chùi lưỡi dao, nhưng loại dao gấp này có vô số khe hở bám bẩn, người của chúng tôi đã tìm thấy vết máu trong đó.”
“Chỉ cần nhân viên pháp chứng lấy chứng cứ tại khách sạn mang về cục, sẽ nhanh chóng có kết quả DNA, đem vết thương trên thi thể nạn nhân so với con dao này, kết luận thế nào sẽ rõ ràng ngay, cộng thêm chuyên gia dấu chân có thể xác định người mang đôi giày kia xuất hiện ở hiện trường chính là anh…Những thứ này cũng đủ để thuyết phục thẩm phán tại tòa, anh không thoát được đâu.”
Theo lời cô nói, sắc mặt Diệp Văn Minh càng lúc càng ảm đạm hơn, rhực ra trong cuộc thẩm vấn này hắn cũng không vùng vẫy quá nhiều. Bởi vì chứng cứ cảnh sát nắm giữ quá đầy đủ, không để hắn thốt ra được một lời phản bác nào.
“Không thoát được…”
Hắn bỗng khẽ thở dài, rồi phát ra một tràng cười mũi, chỉ là nụ cười không chạm đến đáy mắt. Một lúc sau, hắn ngửa đầu nhìn trần nhà đen trắng hình khối không đều phía trên, khẽ nói: “Người là do tôi giết, Trương Khả Thấm, Thời Vũ Ân, đều là do tôi giết.”
“Tại sao?”
Kỷ Thần dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Diệp Văn Minh trong vài giây, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Tại sao anh lại giết Trương Khả Thấm?”
“Trương Khả Thấm… cô ta ngàn sai vạn sai là đi trêu chọc nghệ sĩ dưới tay tôi.”
Vẻ mặt Diệp Văn Minh có chút cuồng loạn: “Trong giới ai mà không biết tính tôi? Đã muốn nổi tiếng, lại rơi vào tay tôi quản, thì bắt buộc phải nghe lời. Trương Khả Thấm và Phùng Tỉ, Đào Dực dính líu vào nhau, chuyện đó chẳng phải một vụ bê bối sao? Tôi chỉ muốn bảo vệ nghệ sĩ của mình, cắt đứt từ gốc rễ những thứ có thể hủy hoại cậu ta trong tương lai.”
“Nghệ sĩ dưới tay anh làm ra chuyện bẩn thỉu đó, mà suy nghĩ của anh lại là giết nạn nhân?”
Mặt Hạ Thù đầy vẻ khó tin, cuối cùng gượng cười mà mở miệng: “Não bộ anh quả thật rất kỳ quái, vậy còn vì sao lại khoét mắt cô ta, rồi mổ bụng lấy đi tử cung?”
“Đôi mắt đó…tôi luôn cảm thấy cô ta đang trừng tôi, vì sao phải trừng tôi? Nếu không phải cô ta tự mình vọng tưởng dây vào người không nên dây, thì làm sao lại chết được?”
Nói đến đây, hắn còn láo liên đảo mắt nhìn xung quanh, vô thức ôm chặt hai cánh tay, trông tinh thần có chút điên loạn: “Còn về cái bụng của cô ta… Sao cô ta lại mang thai? Sao có thể mang thai? Một khi lộ ra, sẽ là một scandal lớn chôn vùi Phùng Tỉ không ngóc đầu lên nổi! Một scandal lớn! Tôi lấy đi đứa trẻ của cô ta, thì sẽ không ai biết cô ta từng mang thai…”
Hắn cứ lải nhải lẩm bẩm, ánh mắt cứ đảo quanh liên tục.
Thấy vậy, Hạ Thù khẽ nhíu mày khó nhận ra, Kỷ Thần cũng có cùng phản ứng, sau khi suy nghĩ một lát lại hỏi: “Vậy còn nạn nhân Thời Vũ Ân hai năm trước thì sao? Anh lại vì lý do gì mà giết cô ấy?”
“Thời… Vũ… Ân…?”
Khi nghe đến cái tên này, biểu cảm của Diệp Văn Minh thoáng lộ vẻ ngơ ngác, nhưng hình như rất nhanh đã nhớ ra, thậm chí còn nở nụ cười: “Cô ta à… Tuy lúc đó cô ta và Diêm Vi không cùng đoàn phim, nhưng hai người lại vì một sự cố mà xảy ra xung đột không nhỏ,Diêm Vi đã tát cô ta mấy cái, cô ta liền đe dọa sẽ trả thù, muốn vạch trần “ác tính” của Diêm Vi với truyền thông, làm sao tôi có thể cho phép chuyện này xảy ra được?!”
“Không phải lỗi của tôi, không phải lỗi của tôi, tất cả là vì tốt cho nghệ sĩ! Chỉ cần bọn họ ngoan ngoãn một chút thì sẽ không chết, là do họ không ngoan, không ngoan…”
Trong cuộc thẩm vấn, người đàn ông này đã bịa ra một động cơ phạm tội thoạt nghe có vẻ hợp lý cho cả hai vụ án mạng, hơn nữa về sau rõ ràng trạng thái tinh thần của hắn đã bất thường, bắt đầu nói năng lộn xộn, nếu tiếp tục hỏi nữa, cũng không biết lời nào thật, lời nào giả.
Kỷ Thần cụp mắt che đi tia giễu cợt nơi đáy mắt, không có ý định dễ dàng buông tha cho hắn: “Căn cứ theo chứng cứ cảnh sát nắm giữ, xác nhận ở cả hai hiện trường đều có dấu chân của hai người, anh còn có đồng bọn, đồng bọn đó là ai?”
“Đồng bọn?”
iệp Văn Minh như đang nghi ngờ, ngay sau đó vừa ngả người ra sau dựa vào ghế, vừa phủ nhận: “Chuyện như thế sao có thể để người khác biết được chứ? Suỵt… đều là tôi làm một mình.”
Câu cuối cùng nói ra với âm lượng rất nhỏ, vẻ mặt dè dặt, như thể sợ người khác nghe thấy.
Đối diện với kẻ đã chẳng còn có thể nói năng cho ra hồn, Hạ Thù thu lại máy tính bảng, rồi hất cằm về phía cửa. Kỷ Thần cũng có vẻ buông bỏ việc tiếp tục thẩm vấn, thu dọn đồ đứng dậy, nhưng anh không rời đi ngay, mà không biết từ đâu lấy ra chìa khóa còng tay, bước lên mở còng cho Diệp Văn Minh.
“Lập tức sẽ có người đưa anh đến phòng tạm giam, đồng thời cũng sẽ có bác sĩ tâm lý có thẩm quyền đến đánh giá. Giả điên không thể giải quyết vấn đề.”
Dứt lời, anh đứng thẳng dậy, cầm theo chồng hồ sơ đi ra ngoài.
Người ngồi trên ghế thẩm vấn nghe xong cũng không có phản ứng gì, vẫn giữ dáng vẻ thần thần kinh kinh như vậy.
Ngay khi Hạ Thù sắp bước ra khỏi cửa, cô bỗng nhiên quay lại, khẽ “hừ” một tiếng để nhắc nhở, rồi giơ tay, đem vật trong tay nắm chặt ném thẳng vào mặt Diệp Văn Minh! Cô dùng lực không quá mạnh nhưng cũng không nhẹ, bóng đen kia trong không trung lao đi không chậm, nhưng cũng không đến mức khiến người ta phản ứng không kịp.
Người đàn ông trên ghế thẩm vấn giật mình, bởi đã nghe thấy tín hiệu nhắc trước của cô, nên còn kịp phản ứng, theo bản năng nghiêng đầu sang bên, rồi giơ tay phải, bắt gọn lấy vật đó.
Nhìn kỹ lại, thì ra là một móc khóa hình con khỉ đột, khó trách lại đen sì.
Thế nhưng, sau khi định thần ngẩng đầu lên, hắn liền nhìn thấy hai người kia ở cửa khẽ cong khóe môi, ánh mắt láo liên, trong lòng trống rỗng nhưng không hiểu vì sao lại thấy bất an. Dù sao đối phương cũng không thể vô cớ ném đồ cho hắn chỉ để hắn đón lấy đúng không? Chắc chắn trong đó có ẩn ý, nhưng hắn lại nghĩ không ra.
Vẫn là Kỷ Thần lên tiếng trước, trong giọng nói mang theo vài phần hứng thú: “Anh Diệp diễn xuất không tệ, làm quản lý bao nhiêu năm, đúng là mai một tài năng.”
“…”
Diệp Văn Minh im lặng, chậm rãi đặt móc khóa con khỉ đột lên bàn, hắn hiểu rõ nói nhiều chỉ sai nhiều nên dứt khoát ngậm chặt miệng.
“Đáng tiếc, phản xạ vô thức của con người thì không thể giả được. Anh thuận tay phải.”
Hạ Thù nói tiếp, nụ cười bên môi càng rõ rệt: “Chỉ tiếc là pháp y cho biết, theo vết cắt ở bụng Trương Khả Thấm, kẻ mổ bụng là một người thuận tay trái. Bất kể người có phải anh giết hay không, nhưng kẻ lấy đi tử cung thì không phải anh.”
Diệp Văn Minh há miệng, muốn phản bác như vừa nãy, nhưng lại bị ánh mắt của hai người nhìn chằm chằm đến mức không nói ra được nửa chữ. Hai đôi mắt kia quá trong suốt, quá thấu tỏ, khiến trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc.
Che giấu không nổi nữa rồi.
Hắn nhắm chặt mắt.
Trước khi khép cửa lại, Hạ Thù quay đầu nhìn hắn, để lại một câu: “Sau này đừng rảnh rỗi mà giả điên nữa, giống ghê luôn đấy.”
“Cạch” một tiếng, cửa phòng thẩm vấn bị kéo khép lại, chỉ còn lại một căn phòng yên tĩnh cùng tiếng thở dồn dập của gã đàn ông.
Hai người bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Hầu Tử Bác cũng từ phòng quan sát bên cạnh ló người ra, anh ta gãi gãi đầu: “Tuy đã xác định được Diệp Văn Minh quả thật có đồng bọn, nhưng xem ra hắn sẽ không dễ dàng khai ra. Hơn nữa cái gọi là động cơ gây án mà hắn nói hoàn toàn là vớ vẩn, phải điên loạn đến mức nào mới có thể giết người vì lý do đó chứ? Huống chi rõ ràng hắn vẫn rất tỉnh táo.”
“Đúng vậy, nếu giết Trương Khả Thấm chỉ vì cô ta có quan hệ với Phùng Tỉ và Đào Dực, thì người hắn phải giết còn nhiều lắm.”
Hạ Thù tán đồng, dựa theo lời của Đào Dực, số phụ nữ bị hai người kia hại ít nhất cũng hai chục, ba chục, chẳng lẽ Diệp Văn Minh giết hết được sao?
Đừng lấy cớ rằng trước Trương Khả Thấm hắn không biết ai là người bị lừa gạt, ai cũng hiểu đó chỉ là cái cớ vụng về không thể đưa ra trước mặt.
“Hơn nữa, từ dấu chân thuộc về Diệp Văn Minh tại hiện trường cho thấy, khi hai vụ án xảy ra, tâm trạng hắn đều hoảng loạn và bất ổn, hoàn toàn không bình tĩnh bằng nghi phạm còn lại, ai là kẻ chủ đạo thì đã rõ ràng lắm rồi.”
Cô tiếp tục phân tích.
Hầu Tử Bác có phần chán nản: “Nếu thật đúng như các người suy đoán, Diệp Văn Minh ở trong thế bị khống chế, thế thì hắn dứt khoát sẽ không bán đứng kẻ đang chi phối hắn! Hiện tại chứng cứ trong tay vẫn đều chỉ về phía Diệp Văn Minh, còn về nghi phạm kia, chúng ta chỉ có được thông tin mơ hồ nhờ dấu chân thôi, còn lại thì hoàn toàn mù mịt!”
Thấy anh ta cứ xoay vòng vòng như thế, Kỷ Thần từ nãy đến giờ vẫn im lặng bỗng bật cười.
“Đội trưởng Kỷ? Sao anh còn cười nổi nữa? Bây giờ tình hình khẩn cấp đến mức nào, gay gắt ra sao? Chỉ trong hai ngày mà bắt liền hai nam minh tinh nổi tiếng là Phùng Tỉ và Đào Dực, bên ngoài tin tức ngập trời! Các người có biết mỗi giờ tài khoản chính thức của cục chúng ta nhận bao nhiêu lượt @ không? Nói ra có thể dọa chết người đấy! Mấy đứa quản lý tài khoản than trời than đất, bị người hâm mộ chửi muốn bể đầu! Nếu còn không phá án, lãnh đạo sẽ lấy đầu hai người các người ra làm gương đấy!”
Hầu Tử Bác nghiến răng nghiến lợi, tức tối nói.
Kỷ Thần không để ý đến anh ta, mà quay sang nhìn Hạ Thù: “Kẻ đó hẳn là người trong phim trường hoặc quanh khu vực phim trường, trong quá trình điều tra ban đầu, rất có thể các cô đã từng gặp qua, hãy thử nhớ kỹ lại xem.”
Hạ Thù hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, trong đầu lướt qua toàn bộ manh mối và chứng cứ.
Vụ án đầu tiên xảy ra hai năm trước, nữ giới, thuận tay trái, đôi mắt, tử cung, Trương Khả Thấm, Thời Vũ Ân.
Cô bất chợt mở bừng mắt, ánh nhìn sáng rực.
Chương 74 "Tất cả những gì tôi có, tất cả những gì tôi có thể,…
Chương 73 Đối với Hàn Ly mà nói, bữa sáng gần như là thứ không…
Chương 72 Hoàng hôn buông xuống, cả phòng ăn lẫn phòng khách đều tràn ngập…
Chương 71 Trời sáng dần lên.Tòa nhà cảnh sát hình sự thức trắng cả đêm.Nghiêm…
Chương 77 Chú sói con này sao mà tốt tính quá vậy nè.Đó là chuyện…
Chương 76 Có lẽ do cô quá đa nghi chăng, lại đi dùng lòng tiểu…