Chương 16
Người phụ nữ ngồi trên chiếc giường lớn ở giữa phòng, mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ được vén lên, cuối cùng để lại khuôn mặt tái nhợt, buồn bã, mỉm cười.
Nước mắt từ khóe mắt cô đã khô từ lâu, đôi mắt dịu dàng, buồn bã, khóe miệng hơi cong lên, nhìn chằm chằm vào sinh mệnh nhỏ trong vòng tay cô.
Đứa trẻ đã được cứu, nhưng tay của người phụ nữ đã cứng lại, duy trì tư thế cuối cùng của cuộc đời, tư thế cuối cùng của một người mẹ, ngay cả khi cơ thể mất kiểm soát, ngay cả khi hơi thở của cô ấy đang dần biến mất, ngay cả khi trái tim cô ấy từ từ ngừng đập, cô ấy vẫn ôm lấy đứa con của mình bằng chính cơ thể của mình.
Không khí trong phòng tràn ngập mùi máu nồng nặc, vô số hoa hồng đỏ thẫm nở rộ trên tấm ga trải giường màu trắng, nhuộm đỏ toàn bộ ga trải giường, hoa hồng đỏ trải dọc theo dây leo đến lưng người phụ nữ, nở rộ vẻ đẹp cuối cùng của nó.
Bộ phận pháp chứng đang thu thập dấu vân tay và manh mối từ hiện trường vụ án, căn phòng đầy người, chỉ có thi thể là lạnh lẽo.
Mặc dù cô đã biết tin tức Nguyên Tình bị sát hại trong tin nhắn, nhưng khi đến hiện trường, cô tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, ngửi thấy mùi máu trong không khí, sự đả kích gấp đôi của thị giác và khứu giác khiến Mộc Thập vẫn không thể chịu đựng được, cô vẫn đeo chiếc khăn quàng cổ mà Nguyên Tình đã đan cho cô, thật ấm áp, nhưng bây giờ, cô chỉ cảm thấy ớn lạnh.
Mộc Thập nhìn Nguyễn Ngôn Hi bước vào căn phòng này, sau khi ánh mắt rời khỏi thi thể của Nguyên Tình, cô nhìn sang biểu cảm của Nguyễn Ngôn Hi.
Không có biểu cảm gì, sắc mặt anh cứng đờ đến đáng sợ, cô không nhìn nét mặt của anh, im lặng, vẫn im lặng, chỉ có thân thể run nhè nhẹ, nhưng anh từng bước đi đến bên giường, chỉ đứng ở bên giường, nhìn xuống Nguyên Tình.
Mộc Thập biết anh đang kiềm chế bản thân, đang kìm nén cảm xúc của mình, cũng giống như nỗi đau quá nhiều, anh càng kiềm nén, vì vậy, những người khác không thể hiểu được anh khó chịu thế nào, không chịu nổi như thế nào.
“Nguyên Tình! Nguyên Tình!”
Tiếng gọi của người đàn ông như kim tiêm đâm vào tai Mộc Thập, cô tê dại quay đầu nhìn Hạ Cảnh Hòa đang muốn xông vào, trong lòng phức tạp, không biết nên dùng biểu cảm gì.
Hạ Cảnh Hòa nhìn căn phòng, hiển nhiên là bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, “Vợ tôi bị làm sao vậy?”
Cao Lăng Trần giữ chặt anh ta: “Anh Hạ, xin nén bi thương.”
Vẻ mặt Hạ Cảnh Hòa lộ ra vẻ lo lắng, “Sao vợ tôi lại bị như vậy? Con tôi đâu?”
Cao Lăng Trần nói: “Anh Hạ, con trai của anh đã được đưa đến bệnh viện, bé không bị gì cả.”
“Ai giết vợ tôi?”
“Chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm ra hung thủ. “
Vợ, vợ, tiếng gọi này vào lỗ tai Mộc Thập càng chói tai hơn, cô nhìn Nguyễn Ngôn Hi vẫn bất động, sau đó nói với Cao Lăng Trần: “Anh có thể để Nguyễn Ngôn Hi ở một mình với cô ấy một lúc được không.”
Cho dù hiểu được tâm trạng hiện tại của Nguyễn Ngôn Hi, Cao Lăng Trần vẫn khó xử, “Công việc của bộ phận pháp chứng vẫn chưa hoàn thành.”
Mộc Thập nhìn Nguyễn Ngôn Hi, chậm rãi nói: “Chỉ cần cho anh ấy năm phút, nếu sau năm phút không ra ngoài, tôi cũng sẽ kéo anh ấy ra ngoài.”
Lời nói của Mộc Thập khiến Hạ Cảnh Hòa bộc phát, anh ta chỉ vào Nguyễn Ngôn Hi đang đứng đó, hét lớn: “Tại sao anh lại để hắn ở lại với vợ tôi? Bây giờ Nguyên Tình chỉ là một nội trợ, ai lại vô cớ ra tay với cô ấy chứ! Không phải bởi vì trước đây Nguyên Tình là trợ lý của hắn sao, anh hỏi hắn xem hắn đã xúc phạm bao nhiêu người rồi, rõ ràng là có người muốn trả thù hắn, cho nên mới giết Nguyên Tình, hắn chính là tên đầu sỏ! Anh để tên đầu sỏ ở lại với vợ tôi sao?”
Giọng nói lạnh lùng của Mộc Thập vang lên: “Anh Hạ, nếu tôi là anh, tôi sẽ rời khỏi căn phòng này ngay bây giờ.”
Hạ Cảnh Hòa quay đầu nhìn cô: “Cô Mộc, ý của cô là gì? Cô ấy là vợ tôi, tôi sẽ không cản trở cảnh sát phá án, tôi sẽ rời đi, nhưng phải để hắn đi trước!”
Mộc Thập không trả lời anh ta, giống như không nghe thấy, mà ngẩng đầu nhìn Cao Lăng Trần: “Đội trưởng Cao, cho Nguyễn Ngôn Hi năm phút.” “
Cao Lăng Trần nhìn Mộc Thập, ánh mắt kiên định, sau đó nhìn Nguyễn Ngôn Hi, cuối cùng đồng ý: “Đội trưởng Hình, làm phiền rồi, nhờ mọi người ra ngoài năm phút.”
Người của bộ phận pháp chứng lần lượt bước ra khỏi phòng, lúc này, Mộc Thập, Cao Lăng Trần và Hạ Cảnh Hòa vẫn còn ở trong phòng.
Mộc Thập đi tới cửa, sau đó nói với Hạ Cảnh Hòa: “Hạ Cảnh Hòa, đi ra ngoài đi, tôi không muốn vạch trần anh trước mặt chị Nguyên Tình.”
Hạ Cảnh Hòa lạnh lùng nhìn Mộc Thập, nhưng lại nhận được ánh mắt lạnh lùng hơn của Mộc Thập, anh ta hừ lạnh, nhấc chân đi ra ngoài.
Ngay khi anh ta chuẩn bị đi ra khỏi phòng, Mộc Thập duỗi chân làm anh ta vấp ngã, cả người Hạ Cảnh Hòa lao về phía trước vài bước rồi mới ổn định lại cơ thể.
Hạ Cảnh Hòa nhìn lại Mộc Thập không đổi sắc mặt, cơn giận đột nhiên dâng lên, anh ta đi tới trước mặt Mộc Thập, hai mắt mở to, tức giận gầm lên: “Cô làm gì vậy!”
Mộc Thập không hề trốn tránh, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Cao Lăng Trần đi ra, đóng cửa phòng lại, thấy dáng vẻ của Hạ Cảnh Hòa, đứng trước mặt Mộc Thập, chặn Hạ Cảnh Hòa, “Anh Hạ, bình tĩnh lại.”
“Anh muốn tôi bình tĩnh như thế nào? Vợ tôi đã bị giết, bây giờ cô ấy còn cố tình làm tôi vấp ngã! Cô xin lỗi tôi đi, xin lỗi ngay bây giờ!”
Mộc Thập: “Tôi có thể xin lỗi, nhưng anh phải xin lỗi Nguyễn Ngôn Hi và chị Nguyên Tình trước.”
Cao Lăng Trần cảm thấy không thể giải thích được, “Tại sao tôi phải xin lỗi?”
“Anh nói Nguyễn Ngôn Hi là đầu sỏ, nói anh ấy là nguyên khiến khiến chị Nguyên Tình…”
Mộc Thập không thể nói tiếp, dừng lại một lúc trước khi nói tiếp: “Vậy tại sao anh không nghĩ lại xem lúc đó mình đã đi đâu, khi chị Nguyên Tình xảy ra chuyện anh đang ở đâu, anh đang làm gì?”
Khóe miệng Hạ Cảnh Hòa hơi giật, “Tôi đang đi công tác, vội vàng từ khách sạn trở về.”
Mộc Thập chế nhạo: “Đi công tác? Nhưng những gì tôi thấy trên người anh là, anh mới từ nhà của một người phụ nữ quay về, trên người anh còn mùi nước hoa, là nước hoa của phụ nữ, không phải Nguyên Tình, vì từ khi sinh Tiêu Nhĩ Đóa, chị ấy không dùng nước hoa nữa, anh có muốn nói cho tôi biết người phụ nữ nào dùng nước hoa không?
Anh nói anh vội vàng chạy về, từ khách sạn sao? Nhưng mà bây giờ anh đang ăn mặc chỉnh tề, từ khi anh nhận điện thoại đến giờ là khoảng hai tiếng đồng hồ, vì sao? Vì anh phải làm giả cảnh tượng mình chạy từ thành phố Y về, cho nên đương nhiên anh có thời gian mặc quần áo chỉnh tề rồi mới đến đây, thật ra anh đang ở thành phố S.
Chiếc nhẫn trên tay anh đã được ngươi tháo ra, từ những vết cọ xát trên ngón tay anh, có thể thấy rằng anh thường tháo nó ra, chỉ có một lý do khiến một người đàn ông đã có vợ thỉnh thoảng tháo nhẫn cưới, anh ta có tình nhân, anh ta phải tháo nhẫn khi hẹn với tình nhân. Chiếc nhẫn này đó bây giờ đnag ở trong túi bên trái của anh, anh lấy ra xem thử đi xem sao?
Đáng lẽ tối qua anh ên ở nhà, nhưng anh lại ở trên giường với người phụ nữ khác, trong khi Nguyên Tình đang tuyệt vọng đối mặt với hung thủ. Anh thấy bây giờ ai cần phải xin lỗi đây?
Người duy nhất ở đây có thể ở lại cùng Nguyên Tình chính là Nguyễn Yến Hy, bởi vì anh ấy là người đau lòng nhất, ngoại trừ Tiểu Nhĩ Đóa, anh ấy là người thân nhất của chị ấy, còn anh thì không có tư cách.”
Chương 105 Lục Thành cứng họng, trong lòng đau nhói từng cơn.Dưới ánh mắt đầy…
Chương 104 Nhà họ Lục lại náo loạn một trận.Ngay trên bàn ăn, Lục Thời…
Chương 103 Ánh mắt Trần Hạo Du thoáng lạnh đi.Giọng điệu của Lục Thời Minh…
Chương 102 Dù biết Trần Hạo Du rất xuất sắc, nhưng Lục Thời Minh không…
Chương 101 Người bình thường khi thấy WeChat hiện dấu chấm than đỏ, phản ứng…
Chương 77 Sáng sớm hôm sau, khi nhóm điều tra cùng nhau xuất phát, Hàn…
View Comments
Lúc đọc khúc MT đưa tay vịn tường là thấy nghi rồi 🤧 Tim tui cũng đau 🤧🤧🤧