Người Điều Khiển Tâm Lý II – Ngoại Truyện 2

Ngoại Truyện 2

Bảy tháng sau khi Mộc Cửu mang thai, cô hoàn toàn bị Tần Uyên cấm ra ngoài làm việc, cũng không được mặc cả, cho nên ngoài Thạch Nguyên Phỉ và Đường Dật vốn đang ở trong văn phòng, còn có một người khác – Mộc Cửu.
Mặc dù lúc này đang bật điều hòa trong văn phòng, dưới gió mát của điều hòa, Thạch Nguyên Phỉ luôn thấy một làn gió lạnh, truyền từ Mộc Cửu đến…
Cho nên để Mộc Cửu nhìn rõ hiện trường vụ án mạng hơn, Thạch Nguyên Phỉ đã lắp đặt một camera thu nhỏ trên một cặp kính, để cho các thành viên của SCIT mang đến hiện trường, đương nhiên người đeo cặp kính này chính là Triệu Cường, cho nên sau đó,…
Triệu Cường: Em gái Mộc Cửu, đây là thi thể.
Mộc Cửu: Ừm, em thấy được.
Mộc Cửu: Anh Cường, đến gần thi thể hơn đi.
Triệu Cường (nuốt nước miếng): Đủ gần chưa?
Mộc Cửu: Gần hơn nữa, còn nữa, anh Cường, anh đừng run rẩy nữa.
.Lam Tiêu Nhã (mắng): Triệu Cường, đừng run chân nữa! Nếu cậu ngã lên thi thể, tôi sẽ đem cậu và thi thể cùng về phòng pháp y luôn đó!
Mộc Cửu: Anh Cường, lùi lại một chút.
Triệu Cường làm như vậy, liền lùi lại hai bước.
Mộc Cửu: Ừ, được rồi.
Thạch Nguyên Phỉ: Triệu Cường, cậu bước hai bước sang phải.
Triệu Cường: Bên trái?
Thạch Nguyên Phỉ: Đi thêm hai bước về phía bên trái.
Triệu Cường: Thạch Nguyên Phỉ! Cậu có thấy phiền hay không! Vậy chẳng phải tôi sẽ quay lại chỗ cũ sao? Cậu đang đùa tôi à!
Thạch Nguyên Phỉ: Tất nhiên là không, tôi chỉ muốn xem có phải là cậu không phân biệt được trái phải hay không thôi.
Triệu Cường: Kết quả thì sao?
Thạch Nguyên Phỉ: Quả nhiên cậu không biết phân biệt trái phải.
Triệu Cường:…
Sau hơn hai tháng, Mộc Cửu thành công hạ sinh một bé trai tên là Tần Lạc, sau khi Mộc Cửu nhìn thấy con trai thì rất hài lòng, bởi vì cô phát hiện cậu bé đẹp trai hơn so với khi Ngôn Luật mới sinh.
Ngôn Luật nhận lấy đứa bé từ tay Tần Uyên, thân thể đông cứng lại, vẻ mặt lo lắng vì sợ ngã xuống, nhưng cậu vẫn khăng khăng lộ ra vẻ chán ghét, “Nhìn như khỉ.”
Mộc Cửu nghe vậy thì vô cảm nói: “Lúc mới sinh cậu còn xấu hơn.”
Ngôn Luật nói với vẻ hoài nghi: “Làm sao có thể?”
Mộc Cửu: “Cậu từng thấy chưa?”
Ngôn Luật: “Tất nhiên…Chưa.”
Mộc Cửu: “Nhưng tôi đã nhìn thấy rồi.”
Mẹ của Mộc Cửu và Ngôn Luật bế đứa bé trên tay, cười tủm tỉm: “Mẹ cũng nhìn thấy rồi, đúng là đẹp hơn con.”
Ngôn Luật: “…”

Hết

Chương trước đó

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Ngoại Truyện 1

Ngoại Truyện 1

Tên tôi là Kỳ Tuyển.
Tất nhiên, trước đây tôi không có cái tên đó, ba mẹ nuôi nhận nuôi tôi ở trại trẻ mồ côi đã đặt cho tôi một cái tên, nhưng tôi đã quên nó từ lâu, và tôi chỉ có thể nhớ nó là một cái tên ba chữ.
Sau khi bị ba mẹ ruột bỏ rơi từ khi tôi sinh ra, tôi đã có một cặp bố mẹ khác, mấy năm đầu, mọi thứ đều tốt, mặc dù tôi cũng đã quên đi rồi.
Mãi cho đến năm sáu tuổi, tôi mới có một vết sẹo sâu trên mặt, từ mắt trái đến khóe miệng, mà do chính ba nuôi của tôi chém, bất ngờ là, đó là tất cả những gì họ đã nói và là tất cả những gì có thể nói.
Máu chảy xuống mặt, nhỏ giọt xuống đất, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhiều máu như vậy, tôi không sợ, nhưng khi tôi nhìn lên, tôi thấy sự hoảng loạn và sợ hãi trên khuôn mặt của họ.
Thay vì đưa tôi đến bệnh viện, họ đã điều trị vết thương trong một phòng khám nhỏ, may mắn là con dao không làm tổn thương mắt trái của tôi, nhưng vết sẹo đã để lại mãi mãi ở bên trái khuôn mặt của tôi, gớm ghiếc và đáng sợ.
Kể từ ngày hôm đó, đặc biệt là sau khi tháo miếng gạc ra, cách họ nhìn tôi đã thay đổi, giống như họ đã nhìn thấy một con quái vật khủng khiếp, nhưng họ không nghĩ rằng chính họ đã biến tôi thành cái thứ khủng khiếp này.
Đó là khi tôi biết mình sẽ bị vứt bỏ một lần nữa.
Quả nhiên, nửa năm sau, họ bỏ rơi tôi, bởi vì trước đó, họ nhận nuôi tôi vì khuôn mặt này, bây giờ, khuôn mặt đã bị hủy, đương nhiên có thể vứt bỏ, huống chi, họ đã có con ruột của mình rồi.
Tất nhiên tôi không nên oán hận, bởi vì ngay từ đầu tôi đã không phải là con của họ, giữa tôi và đứa con ruột của họ, đương nhiên tôi là người thừa thãi, chuyện này rấy công bằng.
Vì vậy, tôi đi ra ngoài đường và bắt đầu sống một cuộc sống lang thang và ăn xin, qua một năm, có thể nửa năm, có thể chỉ vài tháng, một người đàn ông xuất hiện trước mặt tôi, ngày hôm đó, tôi mặc quần áo rách nát, còn hắn mặc một chiếc áo khoác cao cấp, hắn đứng trước mặt tôi, đưa cho tôi một cái bánh bao, và cũng đưa cho cậu bé bên cạnh tôi một cái bánh bao.
Người đàn ông cúi xuống, hỏi: “Có muốn đi cùng tôi không?”
“Đi đâu?”
Đứa trẻ bên cạnh tôi hỏi, lớn hơn tôi một tuổi.
Ông ấy cười khẽ: “Chỗ để tái sinh.”
“Đó là ở đâu?”
Đứa trẻ bên cạnh không hiểu, tiếp tục hỏi.
Tôi không hiểu rõ hắn đang nói gì, vì vậy tôi chỉ nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Hắn vẫn không giải thích, giơ tay lên liếc nhìn đồng hồ, sau đó đặt tay xuống, nhìn hai người, mỉm cười nói: “Nhưng tiếc là tôi không thể nhận nuôi hai cậu, tôi chỉ có thể đưa một người đi, tôi đi công việc, chờ tôi quay lại, tôi sẽ dẫn người còn sống đi, nhớ kỹ, chỉ có một người.”
Hắn nhấn mạnh câu cuối cùng.
Sau khi người đàn ông nói điều này, hắn rời đi, và khi hắn rời đi, đứa trẻ bên cạnh nói với tôi, “Vậy chúng ta không phân được thắng bại là được rồi đúng không? Như vậy chúng ta đều còn sống, đều có thể được đi, cậu thấy đúng không?”
Nói xong, cậu ta vui vẻ cười, hình như cảm thấy hôm nay có thể thoát khỏi rét lạnh và đói bụng.
“Đúng vậy.”
Tôi nhìn cậu ấy, gật đầu, nhưng trong thâm tâm tôi đang mắng cậu ta ngu ngốc và quá ngây thơ.
Làm sao có thể như vậy? Làm sao có thể có chuyện tốt như vậy?
Mùa đông đang đến, không có nơi để sống, không có thức ăn, chỉ có cái chết đang chờ tôi và cậu ta, người đàn ông sẽ chỉ đưa một người đi, điều đó có nghĩa là nếu hắn quay lại, hai người chúng tôi đều còn sống thì hắn sẽ không đưa ai đi, hắn chỉ đưa người còn sống đi, người còn sống chứng tỏ là người mạnh mẽ.
Hắn muốn họ tàn sát nhau hoặc là cùng nhau chờ chết.
Chuyện này rất công bằng, trước giờ mọi người chỉ chọn một người ưu tú nhất, lúc nào cũng vậy.
Hơn nửa tiếng sau, người đàn ông quay lại, tôi nhìn hắn đi về phía tôi với một nụ cười.
Tôi sống sót, và tất nhiên, tôi là người duy nhất sống sót được đưa đi.
Tôi không có một vết thương nào trên cơ thể, còn đứa trẻ kia thì bị tôi đập đầu.
Hắn liếc nhìn những viên gạch nhuốm máu bên cạnh tôi, máu bắn tung tóe trên quần áo tôi, chỉ nói một điều: “Nhớ kỹ, lần sau đừng làm bẩn mình.”
Sau đó, hắn vứt xác đứa trẻ.
Người đàn ông đó chính là Ngôn Phỉ Văn.
Tôi luôn nhớ những gì hắn nói lúc đó và luôn tuân theo nó, nên tôi giết người, tôi sẽ không bao giờ để máu của họ bắn vào tôi, dù là chỉ có một giọt máu.
Sau đó, tôi lên xe của hắn, hắn đưa tôi trở lại căn cứ dưới lòng đất, nơi hắn gọi là nơi tái sinh, nơi có một số trẻ em, hầu hết chúng đều cỡ tuổi tôi, hắn không bao giờ dạy kiến thức, chúng phải tự học, tất cả những gì hắn muốn là kết quả, kết quả có thể nhìn thấy.
Cách áp dụng của Ngôn Phỉ Văn rất cực đoan, nhưng rõ ràng là rất hiệu quả, đó chính là người sống sót là người ưu tú nhất, cá lớn nuốt cá bé, nếu không thể giết được người khác thì người tiếp theo bị giết sẽ là bản thân, cái này rất công bằng.
Nửa năm sau, tôi bước ra khỏi căn cứ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ mà Ngôn Phỉ Văn giao, việc đầu tiên tôi làm là tự tay giết ba mẹ nuôi, máu của họ bắn tung tóe trên giường, trên tường, trên mặt đất, nhưng không một giọt nào dính trên cơ thể tôi.
Tôi trở lại căn cứ dưới lòng đất, đương nhiên Ngôn Phỉ Văn đã biết, hắn chỉ nói một câu với tôi: “Nếu là tôi, tôi sẽ chỉ giết con trai họ, rồi khiến họ tự sát.”
Tôi không hiểu hắn, bởi vì, không phải ba mẹ ruột của tôi cũng vứt tôi đi như vứt rác, mặc kệ tôi sống hay chết.
Tôi luôn nghĩ rằng những người như Ngôn Phỉ Văn sẽ không có con, nhưng sau đó, tôi phát hiện ra rằng con gái và con trai của Ngôn Phỉ Văn cũng ở đây, họ cũng đã trải qua quá trình huấn luyện giống như tất cả những đứa trẻ khác, vì vậy trước khi Mộc Cửu rời đi, tôi đã cố gắng giết hai người họ, để chứng minh khả năng của mình với Ngôn Phỉ Văn, nhưng lần nào tôi cũng thất bại.
Bởi vì như Mộc Cửu nói, tôi chưa bao giờ được Ngôn Phỉ Văn coi trọng, từ ngày tôi vào, đên khi Ngôn Phỉ Văn bị bắt, cho dù tôi nghĩ hắn là kẻ thất bại, nhưng hắn luôn có thể khiến tôi thấy mình càng thất bại hơn hắn.
Bởi vì Ngôn Phỉ Văn đã chết, tôi không thể giết hắn, cho nên mới nghĩ cách khác, muốn giết đứa con gái kiêu ngạo nhất của hắn, nhưng lại quên mất một chuyện, Ngôn Phỉ Văn là một người rất thích kiểm soát và chiếm hữu, hắn không bao giờ thích người khác chạm vào đồ của mình, khi còn sống hắn không giết Mộc Cửu, cho nên sau khi chết, hắn sẽ không để bất cứ ai chạm vào con gái mình, dù chỉ là một chút.
Và điều tôi không ngờ tới là cuối cùng tôi cũng phạm phải sai lầm giống như hắn, năm đó, khi hắn bị bắt, là vì Mộc Cửu và Ngôn Luật, bởi vì hắn bị đánh bại dưới tay con gái và con trai của chính mình, vì vậy tôi coi hắn là kẻ thua cuộc, mà tôi, bây giờ càng nực cười hơn, vì một người phụ nữ, một người phụ nữ mù, tôi đã trở thành một kẻ thất bại như hắn, thất bại hoàn toàn.
Người đàn ông tìm thấy tôi, đặt một con dao và một bức ảnh trước mặt tôi, không nói gì, lặng lẽ chờ đợi tôi đưa ra lựa chọn.
Một cái mạng và một cái mạng khác, một sự lựa chọn công bằng.
Tôi nhìn bức ảnh trên bàn, người phụ nữ trong bức ảnh có đôi mắt vô thần, cầm một bó hoa trong tay, nhưng cô ấy luôn nở nụ cười trên khuôn mặt, khi tôi đứng đối diện cô ấy, tôi cũng cười, vết sẹo trên mặt tôi trông thật xấu xí và đáng sợ.
Tôi quên rằng tôi đã cười như thế, cũng quên mất cảm giác của mình vào thời điểm đó.
Nhưng trước khi cầm con dao lên, tôi đã nghĩ đến điều này: Đáng lẽ tôi nên giết cô ấy, tôi nên sớm giết cô ấy.
“Anh Kỳ, hoa của anh.”
“Cảm ơn.”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 71

Chương 71

Tần Uyên cúp điện thoại, nhìn Mộc Cửu với vẻ mặt nghiêm trọng: “Thuốc nổ đã được tháo dỡ rồi, ba người bọn họ đã chết rồi.”
Mộc Cửu vẫn vô cảm, chỉ chớp mắt.
Ngôn Luật cười lạnh nói: “Vậy là chúng ta vẫn bị hắn chơi, bất kể có giải được hay không thì kết quả họ cũng sẽ chết.”
“Chúng ta đến hiện trường thôi.”
Tần Uyên nắm tay Mộc Cửu, sau đó nhìn Ngôn Luật bên cạnh, “Ngôn Luật, cậu…”
Ngôn Luật nâng cằm, nhìn Tần Uyên nói: “Tôi cũng đi.”
Tần Uyên gật đầu, không phản đối, nhưng Mộc Cửu lại nói: “Cậu đừng đi.”
Ngôn Luật cau mày, nhìn cô: “Tại sao?”
Mộc Cửu quay đầu nhìn cậu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cậu, nhưng không lên tiếng.
Ngôn Luật nheo mắt lại, hạ giọng: “Địa chỉ này cũng là tôi…”
“Về nhà.”
Mộc Cửu cũng hơi nheo mắt lại, nói hai chữ này bằng giọng lạnh lùng, hoàn toàn không chấp nhận được lời từ chối của cậu.
Tần Uyên nhìn thoáng qua Mộc Cửu, biết cô không muốn để Ngôn Luật dính líu nữa, vì vậy anh nói: “Vậy tôi sẽ phái người đưa cậu về nhà.”
Mộc Cửu hài lòng gật đầu, đi theo Tần Uyên lên xe, để lại khuôn mặt đen sì của Ngôn Luật.
Tần Uyên khởi động xe rồi lái xe về hướng đường Hằng Diệp, đèn đỏ ở ngã tư bật sáng, xe dừng lại, anh quay đầu nhìn Mộc Cửu, “Em sao rồi?”
Mộc Cửu chớp mắt, “Có cảm giác thất bại hay không à?”
Tần Uyên đưa tay sờ đầu cô: “Anh đang hỏi em có sao không?”
Mộc Cửu xoa bụng, “Đói bụng.”
“Biết em sẽ đói mà.”
Tần Uyên lấy ra một cái túi, đặt lên đùi Mộc Cửu.
Mộc Cửu mở ra thì thấy trong đó có đủ đồ ăn mình thích, cô lấy ra một túi đồ ăn vặt, quay đầu nhìn anh.
“Tần Uyên, em sẽ không chết.”

Số 333 đường Hằng Diệp, là một cửa hàng, khi PC ở gần nhất đến, cửa sắt đang khóa chạy, phải cạy ra mới mở được, sau khi kéo cửa sắt ra, liền thấy ba người ngồi quay lại bên trong, một người đàn ông, một phụ nữ và một cô bé, tất cả đều bị trói vào bom, còn hai phút trước khi bom nổ, còn TV trước mặt họ đang chiếu tin tức.
Họ nhanh chóng tháo gỡ thành công quả bom, nhưng cũng phát hiện ra ba người họ đã chết.
Hai mươi phút sau, xe của Tần Uyên dừng lại ở cửa, hai người xuống xe, hiện trường đã bị phong tỏa, Tần Uyên đưa thẻ cảnh sát ra, cùng Mộc Cửu đi vào.
Đội trưởng đội bom giải thích tình hình cho Tần Uyên, Mộc Cửu đeo găng tay đi đến giữa phòng nhìn ba người đã chết.
Gần như chỉ sau vài cái nhìn, cô hơi nheo mắt lại, sau đó nhìn về phía Tần Uyên đang ở cửa.
Tần Uyên nhận được ánh mắt của cô, sau khi nghe đối phương nói gì, anh cúi đầu nói: “Cảm ơn, vất vả rồi.”
Anh đi tới trước mặt Mộc Cửu, biết cô đã có phát hiện, “Có chuyện gì?”
Mộc Cửu vô cảm nói, vô cùng khẳng định: “Bọn họ không phải là người một nhà.”
Tần Uyên có chút kinh ngạc nhìn cô: “Không phải là gia đình sao?”
Mộc Cửu nói hai chữ: “Chiếc nhẫn.”
Sau đó, Lam Tiêu Nhã và Triệu Cường cũng vội vàng chạy tới, ngay khi Lam Tiêu Nhã nhìn thấy Mộc Cửu, cô liền vội vàng chạy tới, ôm lấy cô ấy, “Em làm chị sợ muốn chết, em không sao chứ?”
Mộc Cửu lắc đầu: “Em không sao.”
Triệu Cường kích động nói: “Mộc Cửu, em và Ngôn Luật quá lợi hại, đúng là thần nha! Chúng tôi vừa nhìn thấy manh mối trong nhà máy, dán kính cả ba bức tường! Sao em làm được vậy?”
Lam Tiêu Nhã liếc mắt nhìn anh ta, “Em ấy có nói cậu cũng không hiểu đâu.”
Tần Uyên ngắt lời Triệu Cường, nhìn Lam Tiêu Nhã, “Nói chuyện này sau đi, Tiêu Nhã, kiểm tra thi thể trước đi.”
Lam Tiêu Nhã gật đầu, đeo găng tay đi đến bên thi thể, bắt đầu kiểm tra sơ bộ.
Sau một lúc, cô đứng dậy, nói với họ: “Ba người chết không có dấu hiệu bị thương bên ngoài, có lẽ họ đã bị đầu độc, thời gian tử vong là khoảng ba giờ.”
Triệu Cường sửng sốt, nói: “Cho nên bọn họ đã chết khi Kỳ Tuyển gọi sao?”
Lam Tiêu Nhã hơi bất lực cúi đầu nói: “Đúng vậy.”
Điều Đường Dật lo lắng vẫn xảy ra, bất kể là Cao Tĩnh hay là ba người này, đúng là đã chết từ lâu rồi, nếu Mộc Cửu và Ngôn Luật không thể suy ra địa chỉ sau khi thời gian đếm ngược kết thúc thì vụ nổ xảy ra, mặc dù bọn họ không bị vụ nổ giết chết, nhưng uy lực của thuốc nổ này đủ để gây ra tử vong và thương tích cho những người xung quanh, đây là mục đích của Kỳ Tuyển, hắn khống chế toàn bộ trò chơi, cũng sẽ không thay đổi nhiều vì bất cứ ai.
“A!”
Lúc này, Lam Tiêu Nhã vô tình tìm thấy một tờ giấy từ trong quần áo của người đàn ông đã chết, trên đó viết ba chữ: Đào Dật Ngôn.
Lam Tiêu Nhã đưa cho bọn họ xem tờ giấy, sau đó tìm thấy tờ giấy từ quần áo của hai người chết kia, tờ giấy trong quần áo của người phụ nữ có viết ba chữ: Thang Ninh Phỉ, tờ giấy trong quần áo của cô gái nhỏ cũng có viết ba chữ: Cố Văn Văn.
Mộc Cửu cầm lấy ba tờ giấy trong tay, chữ cuối cùng trong tên ba người nối liền với nhau: “Ngôn Phỉ Văn.” Đây là lý do tại sao Kỳ Tuyển chọn họ, lấy đi mạng sống của ba người họ một cách tàn nhẫn như vậy.
Sau khi kiểm tra hiện trường, bọn họ trở lại cục cùng với ba thi thể, nhanh chóng xác định thân phận của ba người, bọn họ quả nhiên không phải là gia đình, tên của bọn họ hoàn toàn giống với tên trên tờ giấy.
Sau khi Lam Tiêu Nhã tiến hành khám nghiệm tử thi, xác định nguyên nhân tử vong của bọn họ là như nhau, cùng một loại độc, độc của nhện độc, giống với trong vụ án Hôn Lễ Màu Máu, cũng cùng loài nhện độc đó.
Đây là lần đầu tiên họ xử lý một vụ án đặc biệt như vậy, bây giờ hắn lại dùng nhện độc, có lẽ hắn cảm thấy đây là lần cuối cùng.
Nghi phạm cuối cùng, Tào Vĩ, bị Trần Mặc bắt tại nhà một người bạn một giờ sau đó, nhưng đến lúc này, Kỳ Tuyển vẫn không gọi, máy tính xách tay tìm thấy dưới tầng hầm bị đóng băng lúc 00:00:00 trên màn hình, không có phản ứng gì.
Triệu Cường cảm thấy chuyện này quá kỳ lạ, “Kỳ Tuyển xảy ra chuyện gì vậy? Không có theo dõi sao?”
Cảm giác không biết hắn muốn làm gì, sau này sẽ làm gì thì thật sự quá tệ.
Đường Dật lắc đầu, biểu thị không hiểu, sau đó bọn họ vô thức nhìn Mộc Cửu vẫn bình tĩnh vô cảm như mọi khi, đang uống sữa.
Tần Uyên đã thẩm vấn xong, từ ngoài cửa đi vào, Tào Vĩ đã nhận tội rồi, không khác những gì bọn họ suy luận, anh nhìn Thạch Nguyên Phỉ, “Thạch Đầu, điều tra camera thế nào rồi?”
Trong cửa hàng có ba thi thể có một cái camera, hơn nữa vẫn đang hoạt động.
Triệu Cường xòe tay nói: “Đương nhiên không có gì, nếu không phải họ xóa đoạn phim thì là do Kỳ Tuyển làm.”
Anh không ôm hy vọng sẽ tìm được gì trong camera.
“Hừ!” Thạch Nguyên Phỉ đột nhiên mở to mắt nhìn màn hình máy tính, thở hổn hển.
Triệu Cường bị anh ta làm giật mình, vội vàng hỏi: “Có chuyện gì? Cậu thấy cái gì?”
Thạch Nguyên Phỉ đẩy kính nói: “Đoạn băng ghi hình không bị xóa, đã quay được hết quá trình ba người bọn họ bị sát hại.”
“A!”
Triều Cường phản ứng lại, vậy đây là lý do họ nghe được âm thanh băng dính, anh nhìn vẻ mặt Thạch Nguyên Phỉ, “Chẳng lẽ quay được hung thủ?”
“Quay được, có một người.”
Thạch Nguyên Phỉ dùng ngón tay chỉ vào màn hình máy tính, vẫn còn hơi choáng váng.
Tần Uyên và những người khác khi nghe thấy thì lập tức đi đến bên cạnh anh, Thạch Nguyên Phỉ nhìn Mộc Cửu đang đi về phía mình, vẻ mặt có chút phức tạp, “Em gái Mộc Cửu, có phải em nói Kỳ Tuyển có vết sẹo trên mặt không?”
Mộc Cửu không trả lời, mà đi đến bên cạnh anh, nhìn màn hình, nhìn đoạn băng ghi hình bị Thạch Nguyên Phỉ bấm dừng lại, trong ảnh có một người đàn ông, khuôn mặt bị camera quay lại, bên trái mặt có một vết sẹo đáng sợ, phá hủy khuôn mặt đẹp trai ban đầu.
Mộc Cửu nhìn người đàn ông, chậm rãi nói: “Kỳ Tuyển.”
Đường Dật ngạc nhiên hỏi: “Thật sự là hắn?”
Giây tiếp theo, Mộc Cửu nói một câu mà bọn họ không hiểu, “Chẳng trách.”
Triệu Cường khó hiểu, nhìn Mộc Cửu, “Chẳng trách chuyện gì?”
Lúc này, Lam Tiêu Nhã bước vào, trong tay vẫn cầm một cái hộp, “Tiểu Cửu, có một người chuyển phát nhanh cho em.”
“Nhanh thật.”
Mộc Cửu vừa đi về phía Lam Tiêu Nhã, vừa nhận lấy cái hộp.
Lam Tiêu Nhã đem kéo đưa cho cô, “Em mua cái gì vậy? Rất nặng nha.”
Mộc Cửu không trả lời cô, cô cắt bỏ niêm phong, sau đó mở hộp ra, bên trong có một hộp đen, cô lấy hộp đen ra khỏi hộp bên ngoài, bên dưới có một phong thư màu đen, cô đặt phong thư sang một bên, mở hộp ra trước, khi mở hộp ngũ giác ra, lộ ra thứ bên trong.
Một cái đầu người.
Một cái đầu người đàn ông.
Đôi mắt mở to, và một vết sẹo ghê tởm ở bên trái khuôn mặt, từ mắt đến khóe miệng, giống hệt khuôn mặt của người đàn ông bị camera quay lại.
“Hả?”
Lam Tiêu Nhã ngạc nhiên thở hổn hển kinh ngạc khi nhìn thấy, không phải vì cô sợ hãi khi nhìn thấy cái đầu, mà vì cái đầu được gửi đến cho Mộc Cửu.
“Trời ơi, đây là ai?”
Mọi người đi đến bên cạnh Mộc Cửu, nhìn đầu người đặt trên tấm vải lụa đỏ.
Mộc Cửu không có chút kinh ngạc nào, bởi vì khoảnh khắc nhìn camera, cô đã biết nhất định Kỳ Tuyển đã chết.
Cô chỉ liếc nhìn đầu hắn, sau đó cầm phong thư màu đen bên cạnh lên, trên phong thư màu đen không viết gì, cô mở phong thư ra, trong đó, lấy ra một mảnh giấy viết thư, trên đó có viết một câu.
Con gái của Ngôn Phỉ Văn thân mến,
Đó là một món quà nhỏ cho cô, tôi hy vọng cô sẽ thích nó.
Ký tên: S
Đồng thời, lời tiên tri tử vong ban đầu về Mộc Cửu trên trang web đã được thay thế.
“Kỳ Tuyển, nam, 27 tuổi, thời gian tử vong: 29/9/2015, nguyên nhân tử vong: tự sát.”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 70

Chương 70

Con gấu bông chứa Cao Tĩnh, Cao Tĩnh đã chết.
Có một khóa kéo quanh cổ con gấu bông, sau khi được kéo ra, đầu của con gấu bông rơi ra hoàn toàn, để lộ vết rạch trên cổ Cao Tĩnh, cơ thể của hắn được nhét vào con gấu bông, nhưng không hoàn chỉnh, mà đã bị chia thành sáu mảnh, sau đó nhét vào từng cái một.
Tần Uyên đem thi thể Cao Tĩnh đưa cho Lam Tiêu Nhã, lúc đầu, Lam Tiêu Nhã hơi sững sờ khi nhìn thấy con gấu bông, sau đó nhìn thấy cặp mắt ở chỗ mắt gấu bông, rõ ràng đây không phải gấu bông bình thường, nó chứa một thi thể.
Cô tách con gấu bông ra, lấy ra sáu khối thi thể của Cao Tĩnh, đặt chúng lại với nhau trên bàn giải phẫu.
Tần Uyên kiểm tra qua, thi thể Cao Tĩnh cũng như căn phòng trong nghĩa trang đều không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của thuốc nổ.
Sau khi biết được cái chết của Cao Tĩnh từ Tần Uyên, tất cả mọi người đều sửng sốt, Thạch Nguyên Phỉ cau mày, đẩy kính, “Chẳng lẽ người Kỳ Tuyển nói không phải Cao Tĩnh mà là người khác?”
Đường Dật lắc đầu: “Không đâu, điều tôi lo là gia đình ba người Kỳ Tuyển bắt cũng đã bị sát hại.”
Anh thở dài với vẻ mặt buồn bã.
Triệu Cường bực bội gãi đầu, suýt nữa nhảy dựng lên khỏi ghế, “Vậy hắn muốn làm gì? Giết tất cả mọi người, sau đó để cho em gái Mộc Cửu và em trai đi tìm ra địa chỉ? Không phải để cứu người, mà là để tìm thi thể sao? Đây không phải là đang chơi người ta sao?”
Thạch Nguyên Phỉ gật đầu: “Đúng vậy, nhưng còn cách gì đâu?”
Tần Uyên thở phào nhẹ nhõm, có chút bất lực, “Đây là trò chơi hắn quy định, không đến phút cuối, không ai biết được Kỳ Tuyển muốn làm gì.”
Mặc dù Cao Tĩnh đã chết, nhưng bọn họ không thể phán đoán được tình hình hiện tại của gia đình ba người, bọn họ không thể đánh cược với tính mạng của ba người đó, Tần Uyên liếc nhìn đồng hồ, chưa đầy bốn mươi phút trước khi thời gian đếm ngược kết thúc, PC canh gác ở đó cũng không gọi, cho thấy Mộc Cửu và Ngôn Luật vẫn chưa ra khỏi đó, điều đó có nghĩa là họ vẫn chưa phá giải được, anh không biết tình hình bên trong thế nào, anh không biết Kỳ Tuyển để lại manh mối gì cho họ, và quan trọng nhất là anh không biết tình hình của Mộc Cửu.
Anh gạt bỏ cảm xúc và hỏi Hồng Mi: “Đã xác nhận được danh tính của người phụ nữ đã chết được tìm thấy trong tầng hầm chưa?”
Hồng Mi gật đầu, nói cho anh biết thông tin của người chết: “Đã xác nhận, người chết tên là Hồ Tuệ, 28 tuổi, đã kết hôn.” “
Thạch Nguyên Phỉ ngẩng đầu lên nói: “Đội trưởng, Trần Mặc cũng tìm thấy camera trong phòng ngủ ở nhà cô ấy, tôi vừa mới kiểm tra, người giết Hồ Tuệ là chồng của cô ấy.”
Triệu Cường nói thêm: “Tôi cũng tìm thấy hồ sơ trị liệu của chồng Hồ Tuệ là Tào Vĩ trong phòng tư vấn tâm lý của Cao Tĩnh, giống như hai hung thủ trước đó.”
Tần Uyên gật đầu, nhìn Thạch Nguyên Phỉ: “Cậu có thể xác định vị trí của Tào Vĩ không?”
Tay Thạch Nguyên Phỉ dừng lại, đẩy mắt kính, “Tôi đang truy tìm thử, hắn đã rời khỏi nhà rồi, hôm nay cũng không đến công ty, chắc là đang chạy trốn.”
Bây giờ hung thủ giết người đều đã bị bắt, ngoại trừ Tào Vĩ, ở nghĩa trang Cố Danh cũng không tìm được bất kỳ người nào khả nghi, quanh căn phòng phát hiện thi thể cũng không có lắp camera, cho nên họ không có cách nào để truy tìm bất kỳ thông tin nào của Kỳ Tuyển cả, bây giờ, việc họ có thể làm chính là loại trừ các khả năng không thể, sau đó chỉ có thể trông cậy vào Mộc Cửu và Ngôn Luật.
“Được rồi, có gì thì gọi cho tôi, tôi sẽ đến nhà máy.”
Dù sao Tần Uyên cũng không yên tâm, chỉ còn nửa tiếng, đến nơi vẫn còn mười mấy phút.Ngay khi Tần Uyên bước được vài bước, Triệu Cường phía sau đã hét lên: “Đội trưởng, tôi cũng muốn đi cùng nữa.”
Tần Uyên không đồng ý, quay đầu lại nói: “Cậu ở lại đây, bên nhà máy có đủ người rồi, nếu có chuyện gì tôi sẽ thông báo cho cậu.”
Trần Mặc đang ở bên ngoài tìm kiếm địa điểm Tào Vĩ đang ẩn náu, Tần Uyên phải để Triệu Cường ở trong cục, nếu Mộc Cửu và những người khác tìm được địa chỉ, có thể đảm bảo sẽ đến nơi người bị bắt cóc đang bị giam giữ.
Chưa đầy nửa tiếng, xe của Tần Uyên dừng lại bên cạnh nhà máy, anh xuống xe, nhìn cánh cửa vẫn đóng cách đó không xa, liếc nhìn đồng hồ.
Vẫn còn 13 phút nữa là kết thúc thời gian đếm ngược.

Sau khi đi dọc theo bức tường không biết bao nhiêu lần và tính toán nhiều lần, Mộc Cửu trở lại vị trí ban đầu, cô nhìn tờ giấy ghi số ba trên đó, chậm rãi nói: “Tôi biết rồi.”
Đồng thời cô cũng bắt đầu suy luận tiếp theo ý chưa hoàn chỉnh của Ngôn Luật, nghe Mộc Cửu nói vậy, cậu đi đến bên cạnh cô, “Chị tìm ra địa chỉ rồi sao?”
Mộc Cửu không trả lời cậu ta, mà thay vào đó, cô vươn tay ra và dùng hai ngón tay chỉ vào tờ giấy viết số ba. Tiếp theo, cách ba tờ, cô cũng dùng ngón tay chỉ vào tờ giấy vẽ hoa hồng, cô tiếp tục đi, chỉ vào một bức tranh phong cảnh, cô không dừng lại hay do dự chút nào, tiếp tục đi về phía trước, lặp lại hành động trước đó. Vị trí mà ngón tay cô chỉ vào thay đổi từ cao đến thấp, nhưng không lặp lại tờ giấy nào hai lần.
Cứ như vậy, cô đi đến cuối bức tường thứ nhất, cô quay lại, đi đến bức tường thứ hai, tiếp tục lặp lại hành động trước đó, khi bức tường thứ hai kết thúc, cô lại đi đến bức tường cuối cùng.
Ngôn Luật vốn dĩ đi theo Mộc Cửu, nhưng sau đó, anh đứng ở giữa nhà máy, quan sát hành động của Mộc Cửu cho đến khi cô chỉ vào mảnh giấy cuối cùng.
“Chị nói đúng, thông tin trên giấy hoàn toàn vô dụng.”
Mộc Cửu vừa nói vừa quay sang nhìn Ngôn Luật, giọng nói nhẹ nhàng, “Bởi vì thứ hắn để lại cho chúng ta là bản đồ lộ trìh.”
“Bản đồ lộ trình? Bản đồ lộ trình đến nơi đó?”
Đây là điều mà Ngôn Luật chưa bao giờ nghĩ tới, cho tới bây giờ cậu vẫn cho rằng đây là trò chơi mà Kỳ Tuyển đã thiết kế để chơi với bọn họ.
Mộc Cửu gật đầu: “Bắt đầu từ số 3, nhà máy là số 3, cho nên hắn mới để lại bản đồ lộ trình đến đó trên ba bức tường này.”
Ngôn Luật nhíu mày nói: “Vậy bây giờ chúng ta đã biết lộ trình.” “
“Nhưng tôi cần một tấm bản đồ.”
Cô biết Tần Uyên nhất định có phái PC canh giữ bên ngoài, thậm chí có thể anh cũng ở bên ngoài, nhưng cô không thể ra ngoài nói với họ bản đồ lộ trình, vốn không đủ thời gian, cô cần trực tiếp tên đường hoặc số cụ thể, sau đó nói với Tần Uyên, báo PC đuổi đến đó trước.
Hai tay đút trong túi, Ngôn Luật nhìn vào mắt cô, nâng cằm mỉm cười, giọng điệu đầy khoe khoang, “Bản đồ ở ngay trước mặt chị.”
Sau khi nghe, Mộc Cửu cũng không lộ ra một chút vui sướng nào, cô chỉ hơi nhíu mày, vô cảm nói: “Ồ, cuối cùng cậu cũng có chỗ dùng rồi.”
Bị coi là người vô dụng, Ngôn Luật đột nhiên nở nụ cười, nheo mắt lại, nhìn Mộc Cửu rồi hung ác nói: “Mau nói đi.” “
Mộc Cửu đi đến bên cạnh Ngôn Luật, sau đó nhìn bức tường thứ nhất, tờ giấy mà cô dùng ngón tay chỉ giống như tạo thành những dấu chấm, nối liền với nhau, lộ trình hình thành đã khắc sâu trong tâm trí cô, cô không hề dừng lại, trực tiếp nói: “Đi thẳng đến ngã tư thứ nhất thì rẽ phải, đến ngã tư thứ hai thì rẽ trái, đến ngã tư thứ nhất….Sau khi đi thẳng 300 mét, sẽ đến nơi.”
Đôi mắt nhắm nghiền ban đầu của Ngôn Luật chậm rãi mở ra, những tuyến đường đó đã được truyền vào não của cậu, bắt đầu khớp với bản đồ xung quanh đây, cậu xoay người lại, giơ chân đi về hướng cửa, Mộc Cửu cũng đi theo, đi bên cạnh cậu ta.
Hai người cùng nhau đi tới cửa, thời điểm mở cửa, Ngôn Luật trực tiếp báo địa chỉ: “Số 333 đường Hằng Diệp.”
Tần Uyên đang đứng ở cửa, lần đầu tiên nghe thấy địa chỉ này, anh lấy điện thoại di động ra, lập tức gọi: “Thạch Đầu, lập tức báo cho cảnh sát ở gần đường Hằng Diệp, địa chỉ là số gần nhất trên đường Hoành Duệ, địa chỉ là số 333 đường Hằng Diệp, có thuốc nổ.”
Cúp điện thoại, Tần Uyên nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, sau đó nhìn Mộc Cửu và Ngôn Luật với vẻ mặt nghiêm trọng: “Còn bảy phút.”
Mộc Cửu gật đầu, sau đó vươn tay sờ tóc Ngôn Luật.
Sau khi Ngôn Luật cảm nhận được, cậu lập tức lộ ra ánh mắt chán ghét.
“Quả nhiên, chỉ có một địa chỉ.”
Tần Uyên hít một hơi, nhìn xuyên qua bọn họ thấy vô số tờ giấy dày đặc được dán trên tường nhà máy, anh không thể tưởng tượng được trong thời gian ngắn như vậy, sao bọn họ có thể suy luận ra.
Nghe vậy, Mộc Cửu đã xác định được một điều, “Đã tìm thấy thi thể của Cao Tĩnh?”
“Ừ, tìm được rồi, ở trong một căn phòng ở nghĩa trang Cố Danh, thi thể của hắn đã bị phanh thây và nhét vào một con gấu bông.”
Sau đó Tần Uyên đột nhiên phản ứng lại, Mộc Cửu gọi tên anh, chắc cô ấy không biết, anh nghĩ đến một khả năng, “Bên trong có tên của hắn sao?”
Mộc Cửu gật đầu, còn có nhiều hơn thế, “Khi Cao Tĩnh còn nhỏ, hắn nhét mình vào một con gấu bông, khoét mắt nó ra, trốn trong phòng ngủ của bố mẹ, chỉ để đảm bảo tận mắt thấy ba ngoại tình bên ngoài, tối đó, hắn đã nhìn thấy.”
Tâm lý của Cao Tĩnh bị méo mó như ngày hôm nay, làm ra những chuyện như vậy là vì chuyện xảy ra khi con nhỏ, bây giờ, sau khi hắn chết, hắn lại quay về bên trong con gấu bông, đây có thể xem là vận mệnh không.
Tần Uyên lo lắng nhìn thời gian, thời gian đếm ngược càng lúc càng ngắn, không biết mình sẽ nhận được tin tức gì sau khi kết thúc thời gian đếm ngược.
Vài phút sau, Thạch Nguyên Phỉ gọi đến, nhưng giọng nói của anh ta rất yếu, “Đội trưởng, chất nổ đã được tháo dỡ, nhưng…”
Anh ta dừng lại vài giây trước khi nói tiếp: “Ba người trong nhà đã được xác nhận đã chết…”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 69

Chương 69

Văn phòng SCIT.
“Đội trưởng, đội trưởng!”
Trước khi người còn chưa bước vào, giọng nói của Triệu Cường truyền đến từ hành lang, sau vài giây, anh ta nắm lấy cánh cửa và lao vào văn phòng với một mảnh giấy trong tay.
“Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn.”
Tần Uyên vừa nhận được điện thoại, Trâu Xương Kỳ trốn khỏi thành phố S, đã bị PC bắt, hiện đang được áp giả về thành phố S.
Tần Uyên đặt điện thoại xuống, nhìn Triệu Cường vẫn đang thở hổn hển đi tới, “Sao vậy? Chị Mi hỏi được gì?”
Triệu Cường đi đến bên cạnh Tần Uyên, “Người phụ nữ biến thi thể thành búp bê tên là Thiên Thiên, ngoại trừ nói cho chị Mi tên mình, cũng không hỏi được gì khác, nhưng cô ấy vẽ một người, là một người đàn ông.”
Triệu Cường đưa mảnh giấy cho Tần Uyên xem, nuốt nước miếng, kích động nói: “Đó là người mà chúng ta cần tìm.”
Tần Uyên nhìn bức vẽ, người phụ nữ tên Thiên Thiên này, mặc dù đầu óc giống như một đứa trẻ, nhưng chắc là từng học vẽ tranh hoặc rất có thiên phú trong lĩnh vực này, bức vẽ rất cẩn thận, một người đàn ông trẻ đội mũ lưỡi trai, thấy rõ khuôn mặt, ánh mắt dịu dàng và điềm tĩnh.
Tần Uyên đưa bức ảnh cho Thạch Nguyên Phỉ, “Thạch Đầu, mau chóng xác định thân phận của người này càng sớm càng tốt, tuổi của hắn chắc là khoảng ba mươi tuổi.”
Đường Dật đặt điện thoại xuống, giơ tay hô to: “Đội trưởng, đã có phát hiện!”
Gần đây, vợ của Uông Thiên Thành có đến phòng tư vấn tâm lý, cô ấy chỉ đề cập chuyện này với một người bạn, bởi vì Uông Thiên Thành có tình nhân bên ngoài, còn là người trong công ty anh ấy, hình như Uông Thiên Thành muốn ly hôn, cô ta không thể chấp nhận được, tổn thương tâm lý, vì vậy cô ấy đã đến phòng tư vấn tâm lý.”
Tần Uyên lập tức hỏi: “Biết chỗ đó ở đâu không?”
Đường Dật bất lực lắc đầu: “Không biết, nhưng vợ Uông Thiên Thành có nói người tư vấn tâm lý đó họ Cao.”
Anh không biết liệu tin này có thể khóa chặt mục tiêu hay không.
Nghe được thông tin quan trọng này, Thạch Nguyên Phỉ nhanh chóng mở to mắt nhìn màn hình, sau đó tìm được người trùng khớp, “Họ Cao, có bằng bác sĩ tâm lý, tôi tìm được rồi! Cao Tĩnh, là anh ta, anh ta điều hành một phòng tư vấn tâm lý, trên đường Quốc Phục.”
“Được rồi, Triệu Cường, cậu đưa người đến phòng tư vấn này.”
Sau đó, Tần Uyên sai PC đến nhà Cao Tĩnh điều tra.
Bọn họ không thể nhìn thấy thông tin mà Kỳ Tuyển để lại, cũng không thể liên lạc với Mộc Cửu, tất cả những gì bọn họ có thể làm bây giờ là loại trừ các khả năng.

“Từ khóa đầu tiên là ba.”
Mộc Cửu nhìn tờ giấy dán gọn gàng trên tường trước mặt, xác định một điều, “Dùng “ba” để trích xuất thông tin này.”
Nhưng câu hỏi đặt ra là theo loại quy tắc nào, cứ ba mảnh lấy một mảnh giấy, hoặc tờ giấy thứ ba của mỗi hàng, hoặc tờ giấy thứ ba của mỗi cột, hoặc…Có nhiều cách khác.
Nếu không có cách nào chắc chắn, việc trích xuất manh mối vẫn vô cùng khó khăn.
Ngôn Luật nhìn bức tranh phong cảnh ở giữa, hừ lạnh, “Chị có nghĩ đến việc Kỳ Tuyển không muốn chúng ta phá giải nó không, hắn chỉ đưa cho chúng ta những thứ lộn xộn này, nhìn chúng ta lãng phí thời gian hai tiếng, cuối cùng cũng kích nổ bom.”
Mộc Cửu lắc đầu, rất chắc chắn: “Không, manh mối hẳn là ở đây, hắn thiết kế trò chơi này để cho chúng ta biết hắn có thể khống chế sinh tử của bất kỳ ai, chúng ta không thể thay đổi.”
Kỳ Tuyển chờ thời gian đếm ngược kết thúc, nói cho bọn họ biết manh mối ở đâu và làm thế nào để phá giải chúng, tất cả những gì hắn muốn là chế nhạo họ theo cách này.
Nghe xong, Ngôn Luật cúi đầu cười lạnh: “Hắn thật sự coi mình là thần sao? Đúng là được Ngôn Phỉ Văn dạy dỗ.”
Mộc Cửu vươn tay lấy xuống một tờ giấy trên tường, giọng nói không cao không thấp, “Bắt đầu thôi.”
Lúc này, còn 1 giờ, 37 phút và 39 giây trước khi kết thúc thời gian đếm ngược.

Sau khi xác nhận danh tính nghi phạm, Tần Uyên nói với Thạch Nguyên Phỉ: “Thạch Đầu, thông tin của Cao Tĩnh.” “
Thạch Nguyên Phỉ lập tức nhìn xuống, sau đó nói cho Tần Viên biết thông tin mấu chốt: “Cao Tĩnh, 28 tuổi, ba mẹ ly hôn khi hắn còn rất nhỏ, sau đó ba hắn lập tức tái hôn và có một con trai với người vợ thứ hai, vấn đề là đứa con trai này được sinh ra trước khi ba mẹ Cao Tĩnh ly hôn.”
Đường Dật nghe vậy thì cau mày, “Vậy là lúc đó ba của Cao Tĩnh đã ngoại tình, còn sinh con với tình nhân nữa, sau đó mới ly hôn với mẹ hắn.”
Thạch Nguyên Phỉ gật đầu rồi nói tiếp: “Chính là như vậy, không lâu sau, mẹ của Cao Tĩnh bị bệnh nặng, ba của Cao Tĩnh không quan tâm đến bọn họ, sau đó mẹ hắn qua đời, nhìn như vậy, giống hệt như hoàn cảnh của Diêu Thiên Thiên.”
Người phụ nữ mà họ tìm thấy dưới tầng hầm là Diêu Thiên Thiên, lúc ba cô ấy phát hiện ra cô ấy bị sa sút trí tuệ thì đã vứt bỏ mẹ con cô, sau đó lập tức tái hôn, sinh ra một đứa con trai, sau đó, mẹ Diêu Thiên Thiên thì qua đời vì tài nạn giao thông, ba cô ta cũng không quan tâm đến cô ấy.
Tần Uyên trầm giọng nói: “Cho nên không chỉ Diêu Thiên Thiên thể hiện sự phẫn nộ của mình mà bản thân Cao Tĩnh cũng làm vậy cho bản thân.”
Hắn phát hiện ra những người tìm đến hắn để tư vấn tâm lý vì chồng hoặc vợ ngoại tình, nên đã lén lắp đặt camera trong nhà của họ, sau đó dùng cách riêng của mình để khiến họ giết chồng hoặc vợ của mình, sau khi thấy họ thực hiện hành vi giết người qua camera, hắn theo dõi họ đến nơi họ bỏ xác, đưa xác chết xuống tầng hầm và để Diêu Thiên Thiên biến thành búp bê, sau đó hắn đặt họ ở cửa của cửa hàng búp bê.
PC mà Tần Uyên phái đến nhà Cao Tĩnh thấy không có ai, không có Cao Tĩnh hay ai khác, Triệu Cường vội vã đến phòng tư vấn tâm lý, nhanh chóng gọi: “Đội trưởng, phòng tư vấn tâm lý này do Cao Tĩnh điều hành hôm nay không có mở cửa, chúng tôi đã vào xem thử, nhưng không tìm thấy ai.”
Tần Uyên không yên tâm, “Cậu đã tìm kiếm cẩn thận chưa?”
Triệu Cường: “Ừm, đã lục soát tất cả các phòng, không tìm thấy ai, vậy nên tôi nghĩ đây không phải là nơi giam giữ.”
Nghe xong lời này, Tần Uyên lại hỏi: “Có phòng tối hay tầng hầm không?”
Triệu Cường đáp: “Không có.”
Tần Uyên tiếp tục hỏi: “Cậu có tìm thấy văn phòng của Cao Tĩnh không?”
Lúc này, Triệu Cường đang ở trong văn phòng đó, trong tay cầm một quyển sổ, “Tìm thấy rồi, có máy tính của hắn và một quyển sổ hắn dùng để ghi lại lịch trình của mình, trên đó viết hôm nay hắn đi đến đường Cố Danh.”
Nghe thấy tên con đường này, Tần Uyên lập tức phản ứng lại: “Đường Cố Danh, nghĩa trang Cố Danh.”
Anh vừa nói vừa nhìn Thạch Nguyên Phỉ.
Sau khi Thạch Nguyên Phỉ nhận được ánh mắt của Tần Uyên, lập tức cúi đầu bắt đầu điều tra, sau khi phát hiện xong, anh ngẩng đầu nhìn Tần Uyên: “Mẹ hắn được chôn ở đó.”
“Được rồi, tôi biết rồi, Triệu Cường cậu về đi.”
Tần Uyên cúp điện thoại, nói với Thạch Nguyên Phỉ: “Lập tức kiểm tra camera ở nghĩa trang Cố Danh.”
Thạch Nguyên Phỉ gật đầu, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, điều tra camera ở đó, bắt đầu đi tìm Cao Tĩnh.
Sau đó, Trần Mặc lại gọi điện thoại: “Đội trưởng, tôi tìm được vợ của Uông Thiên Thành rồi, quả thật cô ấy đang trốn trong một khách sạn nhỏ, cô ấy thừa nhận đêm qua đã hạ độc vào sữa, giết chết Uông Thiên Thành.”
“Được rồi, vất vả rồi, đưa cô ấy về cục.”
Tần Uyên cúp điện thoại, Thạch Nguyên Phỉ nhanh chóng nhìn thấy Cao Tĩnh trong băng ghi hình.
Vẻ mặt Thạch Nguyên Phỉ khó hiểu: “Đội trưởng, Cao Tĩnh quả thật đã đến nghĩa trang Cố Danh,với lại…bây giờ hắn vẫn ở đó.”
Tần Uyên cau mày: “Còn ở đó?”
Kỳ Tuyển nói Cao Tĩnh bị bắt, chẳng lẽ là ở nghĩa trang Cố Danh?
Thạch Nguyên Phỉ gật đầu, cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, “Đúng vậy, từ khi hắn đến đó đã được ba tiếng rồi, xe của hắn vẫn còn ở bãi đậu xe.”
Tần Uyên hỏi: “Cậu có tìm thấy vị trí cụ thể của hắn không?”
Thạch Nguyên Phỉ lắc đầu, “Ít nhất hai tiếng rồi, camera không quay được hắn.”
Vậy là hắn đã ở chỗ nào đó mà không có camera trong hai tiếng, Tần Uyên cảm thấy có gì đó không ổn, anh nghiêm túc nói với Thạch Nguyên Phỉ và Đường Dật: “Tôi sẽ đến nghĩa trang Cố Danh, nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
Thạch Nguyên Phỉ và Đường Dật đồng thanh nói: “Dạ, đội trưởng.”
Tần Uyên mang theo vài PC đến nghĩa trang, thông báo cho nhân viên nghĩa trang, sau đó nhờ bọn họ hỗ trợ tìm kiếm, sau mười lăm phút tìm kiếm, Tần Uyên và một nhân viên đi đến một khu rừng trong góc nghĩa trang, mơ hồ nhìn thấy một ngôi nhà.
Tần Uyên chỉ vào đó, hỏi nhân viên xung quanh: “Đó là chỗ nào?”
Các nhân viên nhìn qua, nói, “Đó là ngôi nhà nơi những người quản lý rừng ở.”
Tần Uyên liếc nhìn xung quanh, phát hiện ở đây không lắp đặt camera, vì vậy anh hỏi: “Mỗi ngày có ai ở đó không?”
Nhân viên công tác lắc đầu: “Không, người quản lý bị ốm, đang xin nghỉ phép, nên hôm nay không có ai ở đó.”
Hôm nay không có ai…Nghe xong lời này Tần Uyên cảm thấy có chút không ổn, vì thế nói: “Đi xem đi.”
Bọn họ đi tới cửa, Tần Uyên gõ cửa, nhưng không ai trả lời, sau đó anh xoay tay nắm cửa, cửa không khóa, trực tiếp mở ra.
Các nhân viên đều rất ngạc nhiên, nói, “Ồ, kỳ lạ thật, không có ai sao lại không khóa cửa.”
“Cậu ở ngoài chờ.”
Sau khi Tần Uyên nói xong, anh đẩy cửa một mình đi vào, căn phòng rất nhỏ, ẩm ướt và u ám, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, một số nhu yếu phẩm đơn giản hàng ngày, Tần Uyên quay đầu lại nhìn thấy giường, trên giường có một con gấu bông lớn, cao bằng người lớn, màu nâu, dựa vào tường, Tần Uyên đi tới, dừng lại ở mép giường, nghiêng người nhìn đôi mắt gấu bông, hai cái cúc áo đáng lẽ phải khâu trên đó đã biến mất.
Ở đó có cái lỗ đó, thứ anh nhìn thấy lúc này chính là hai con mắt của con người.
Còn 1 giờ, 3 phút và 28 giây nữa là kết thúc thời gian đếm ngược. 

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 68

Chương 68

Kỳ Tuyển nói xong thì cúp điện thoại, trong văn phòng chỉ có tiếng bíp bíp trong chốc lát, Tần Uyên đưa tay về phía điện thoại, sau đó cũng cúp điện thoại.
Mọi người nhìn Mộc Cửu, nhìn cô đứng dậy khỏi ghế, vẻ mặt Triệu Cường kinh ngạc, “Vậy là cúp máy rồi sao? Địa chỉ đâu? Không phải còn chưa nói sao?”
Mộc Cửu vô cảm đi về phía Thạch Nguyên Phỉ, “Anh Thạch, truy được không?”
Thạch Nguyên Phỉ gật đầu nói với Mộc Cửu: “Truy được, trong một nhà máy bỏ hoang trên đường Văn Phong.”
“Đó là nơi hắn đã sắp xếp.”
Mộc Cửu nhìn màn hình máy tính, ghi nhớ địa chỉ.
Không cần phải nói, Thạch Nguyên Phỉ đã kiểm tra thời gian và lộ trình để đến đó, “Từ đây đến đó sẽ mất nửa tiếng.”
“Mộc Cửu.”
Tần Uyên muốn đưa cô đi, mặc dù anh không thể đi vào, cũng không đi cùng cô, nhưng anh muốn bảo vệ cô.
Mộc Cửu biết Tần Uyên muốn nói gì, cho nên mới ngẩng đầu nhìn anh.
Sau khi cân nhắc, Tần Uyên hiểu được, mặc dù chỉ có nửa tiếng, nhưng anh vẫn nên ở lại đây, điều phối nhân viên tiếp tục tìm kiếm manh mối, “Anh biết rồi, anh sẽ sắp xếp 1 PC đưa em đi.”
Ánh mắt Mộc Cửu chuyển sang Thạch Nguyên Phỉ, “Còn bao nhiêu thời gian?”
Thạch Nguyên Phỉ nuốt nước miếng, lo lắng nhìn thời gian, “2 giờ 38 phút.”

Nửa tiếng sau, Mộc Cửu xuống xe, nơi Kỳ Tuyển chọn rất hẻo lánh, xung quanh gần như không có khu dân cư, trước mặt cô là một nhà máy, có một người quen thuộc dựa vào cửa, Mộc Cửu nhìn cậu ta rồi đi qua.
Qua camera gần nhà máy, Thạch Nguyên Phỉ nhìn thấy chiếc xe cảnh sát mà Mộc Cửu đang ngồi, “Đội trưởng, Mộc Cửu đến đó rồi.”
Thạch Nguyên Phỉ nhìn chiếc laptop do Kỳ Tuyển để lại, nhìn những con số trên đó, gãi đầu có chút khó chịu, “Thời gian đếm ngược vẫn còn 2 giờ 6 phút, thời gian này quá gấp! Dựa vào Mộc Cửu và em trai của em ấy sao có thể làm được?”
Tần Uyên nhìn Mộc Cửu xuống xe trong màn hình camera, sau đó rời khỏi camera, anh nhìn đi chỗ khác, trầm giọng nói: “Vậy nên chúng ta phải điều tra cùng với họ.”
Thạch Nguyên Phỉ cảm thấy rất khó khăn, “Nhưng manh mối đều ở trong nhà máy đó, không phải không thể tiết lộ cho chúng ta sao?”
Không thể nhìn thấy bất kỳ manh mối nào, hoàn toàn dựa vào hai người để tìm hai nơi trong 2 giờ, mà dường như họ chỉ có thể chờ đợi.
“Nhưng chúng ta có thể loại trừ một số địa điểm càng nhiều càng tốt, trước hết, bây giờ chúng ta sẽ xác định nghi phạm trong vụ án này.”
Thời gian gấp gáp, không có thời gian nói nhảm, Tần Uyên lập tức bắt đầu sắp xếp, “Triệu Cường, cậu đi xem chị Mi hỏi thế nào rồi. Xem người phụ nữ chúng ta đưa về có thể cung cấp tên hay đặc điểm nào của hắn không.”
Triệu Cường gật đầu: “Được, tôi sẽ đi ngay.”
Sau đó, anh ta vội vã ra khỏi văn phòng, hành lang tràn ngập âm thanh anh ta đang chạy.
Tần Uyên lại nhìn Thạch Nguyên Phỉ và Đường Dật, “Đường Dật, cậu tiếp tục tục kiểm tra xem vợ Uông Thiên Thành có đến phòng tư vấn tâm lý hay không. Thạch Đầu, cậu điều tra xem bây giờ cô ấy đang ở đâu.”
Thạch Nguyên Phỉ cũng đang kiểm tra, “Có chút khó khăn, nếu cô ấy đã rời khỏi thành phố S, thì chắc chắn phải ngồi xe lửa máy bay hay phương tiện giao thông, chuyện này rất khó tra, cô ấy là người của thành phố này, không có xe, cô ấy sẽ đi cái nào đây?”
“Nếu cô ấy vẫn ở thành phố S, chắc chắn sẽ không đến chỗ của người thân và bạn bè, các khách sạn thông thường cần đăng ký chứng minh thư, vì vậy cô ấy sẽ chọn những khách sạn nhỏ.”
Tần Uyên nói với Trần Mặc: “Trần Mặc, cậu dẫn người đến kiểm tra khách sạn nhỏ gần nhà Uông Thiên Thành, tôi sẽ nhờ Thạch Đầu gửi hình cô ta vào di động của cậu.”
Trần Mặc: “Dạ, đội trưởng.”
Không lâu sau, Lam Tiêu Nhã bước vào nói: “Đội trưởng, báo cáo khám nghiệm tử thi đã có rồi, người chết bị hung khí cùn đập vào đầu đến chết, bụng bị mổ sau khi chết.”
Tần Uyên nhìn cô, hỏi: “Thời gian tử vong thì sao?”
“10 giờ đến 11 giờ sáng nay.”
Lam Tiêu Nhã đưa cho anh báo cáo khám nghiệm tử thi, sau đó liếc nhìn văn phòng, phát hiện không nhìn thấy Mộc Cửu, cô nghi ngờ hỏi: “Đội trưởng, Mộc Cửu đâu?”
Tần Uyên nói cho Lam Tiêu Nhã biết tình hình.
Lam Tiêu Nhã lo lắng khi nghe thấy điều này, “Cái gì?! Lại là Kỳ Tuyển, không phải nói thời gian đếm ngược là 90 ngày sao? Sao em ấy phải đi một mình?”
Thạch Nguyên Phỉ bất lực nói: “Kỳ Tuyển đã chỉnh lại thời gian, bây giờ em gái Mộc Cửu đã đến đó, còn có Ngôn Luật đi cùng nữa, bây giờ họ có khoảng 2 tiếng.”
Anh ta trả lời, tiếp tục kiểm tra.
“Vậy bọn họ có gặp nguy hiểm không?”
Lam Tiêu Nhã đặc biệt lo lắng chuyện này.
Tần Uyên cũng cau mày: “Tôi phái người âm thầm kiểm tra xung quanh nhà máy, không tìm thấy gì nguy hiểm, hiện tại an toàn.”

Mộc Cửu đi tới trước mặt Ngôn Luật, ngẩng đầu nhìn cậu ta nói: “Cậu thật đen.”
Ngôn Luật đút hai tay vào túi, đứng thẳng người, xoay người đứng bên cạnh Mộc Cửu, “Tôi vừa mới đi du lịch về, thế nào, ghen tị sao?”
Mộc Cửu vô cảm nhìn cổng nhà máy, chậm rãi nói ba chữ: “Không ghen tị.”
Ngôn Luật hừ một tiếng, sau đó chỉ vào bức tường bên cạnh cửa, “Cửa yêu cầu mật ã 6 chữ số mới có thể mở.”
Mộc Cửu không nghĩ, sau đó giơ tay ấn 6 số trên bàn phím số: 030000, tích tích hai tiếng, cho thấy mật khẩu đã chính xác và cánh cửa mở ra.
Ngôn Luật cau mày: “Đơn giản như vậy sao?”
Mộc Cửu không lên tiếng, đưa tay đẩy cửa, cửa nhà máy vừa to vừa nặng, Ngôn Luật thấy động tác của cô, liếc nhìn bụng cô, đặt tay lên cửa, “Tránh ra.”
Mộc Cửu liếc nhìn, sau đó buông tay ra, bước sang một bên nhìn Ngôn Luật đẩy cửa mở ra, khi khoảng cách đủ lớn, cô đi vào.
Cho nên khi Ngôn Luật xoay người lại, Mộc Cửu đã đi vào rồi, cậu nheo mắt nhìn chằm chằm bóng lưng cô, sau đó phủi tay đi theo.
Nhưng đi được vài bước, giọng nói không cao không thấp của Mộc Cửu truyền đến từ phía trước, nói hai chữ: “Đóng cửa.”
“…”
Ngôn Luật nghiến răng, nhưng vẫn dừng lại, xoay người đóng cửa lại.
Nhà máy bỏ hoang này rất lớn, thiết bị bên trong đã được chuyển đi hết, lúc này vô cùng trống trải, bên trong chỉ có một cái ghế, không biết có phải là do Kỳ Tuyển đặc biệt chuẩn bị cho Mộc Cửu hay không, ở giữa cũng không có gì khác, đương nhiên, ngoại trừ tờ giấy dán khắp ba bức tường, có vô tờ giấy dày đặc.
Mộc Cửu đi đến một bức tường rồi dừng lại, nhìn tờ giấy với đôi mắt đen láy, một số tờ giấy được viết bằng chữ, một số được viết bằng số, một số là hình vẽ, một số là hình ảnh, một số là hình ảnh ai đó, thậm chí còn có một góc báo, Mộc Cửu nhìn lướt qua, trên vách tường có đủ loại thông tin, thứ họ cần hoặc không cần để để cùng một nơi, rất khó phân biệt.
Đúng là Kỳ Tuyển đã cho Mộc Cửu và Ngôn Luật manh mối để tìm bốn người họ trong nhà máy này, nhưng hắn cố tình cung cấp quá nhiều thông tin.
Bây giờ chỉ còn chưa đầy hai giờ nữa, người bình thường không thể đọc được nhiều thông tin trong thời gian ngắn như vậy, Kỳ Tuyển muốn khủng bố và làm những chuyện không thể tin được, hắn để họ phải trích xuất manh mối ẩn giấu trong vô số tờ giấy này, để ghép thành hai địa chỉ.
Một điều gần như bất khả thi.
Ngôn Luật đi đến bên cạnh Mộc Cửu, cũng liếc nhìn tờ giấy trên tường, lập tức cau mày, quay đầu nhìn Mộc Cửu, “Chị bên này, tôi bên đó?”
Dường như Mộc Cửu không vội vàng tìm kiếm manh mối, quay đầu nhìn Ngôn Luật hỏi: “Kỳ Tuyển có cho chị nghe đoạn ghi âm không?”
Ngôn Luật hờ hững gật đầu: “Âm thanh của hai chỗ đó sao? Hắn có cho tôi nghe.”
Mộc Cửu tiếp tục hỏi: “Cậu nghe được gì?”
Âm thanh đó vẫn còn trong đầu nên anh không nghĩ nhiều, trực tiếp đáp: “Tiếng TV, tiếng xe chạy ngang qua, giọng nói của người nào đó, miệng đã bị bịt kín.”
Mộc Cửu nói thêm: “Còn có tiếng nước nhỏ giọt, cho nên hai nơi đó có thể là tầng hầm, cống thoát nước, nhà của bọn họ, hoặc chỉ là một căn phòng do Kỳ Tuyển sắp xếp.”
Ngôn Luật liếc nhìn cô, “Thật ra phạm vi cũng không thu hẹp được bao nhiêu, manh mối chính ở trên ba bức tường này.”
Cậu ta lại liếc nhìn ba bức tường, liếm môi, nheo mắt lại, ánh mắt rất lạnh lùng, hạ thấp giọng nói: “Tôi muốn mau chóng giải quyết hắn.”
Mộc Cửu không trả lời những gì Ngôn Luật nói, mà đổi chủ đề, “Kỳ Tuyển nói gia đình ba người là do hắn chọn ngẫu nhiên, chuyện này là không thể, hắn chọn ai cũng có nguyên nhân của mình, giống như khi hắn đưa người đàn ông kia đi, cũng là vì ở phương diện nào đó, người đàn ông đó rất giống hắn, thích khống chế người khác hoàn thành chuyện của hắn, đạt được hiệu quả.”
Ngôn Luật giễu cợt, đút hai tay vào túi quần, hơi cong lưng, “Hắn yêu cầu chúng ta tham gia trò chơi do hắn thiết kế, đặt giới hạn thời gian, tìm ra hai địa chỉ đó, phá giải, cứu bốn người, phá không được thì chúng ta sẽ thành người gián tiếp giết hại bọn họ, nghĩ hay thật.”
Mộc Cửu nheo mắt lại, ánh mắt dừng lại trên tờ giấy chỉ viết một số 3, chậm rãi nói: “Có lẽ không phải bốn người.” “
Ngôn Luật nghiêng đầu nhìn cô, “Chị có ý gì?”
Mộc Cửu vô cảm nhìn Ngôn Luật: “Tại sao hắn lại cho tôi ba tiếng, không phải hai tiếng hay bốn tiếng.”
Trước đây cô không nghĩ về điều đó, nhưng bây giờ cô cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngôn Luật nghe xong cũng nheo mắt lại.
Mộc Cửu nói tiếp, giọng nói không cao không thấp như một cái máy, “Người vô tội bị bắt cóc là ba người, người tham gia trò chơi này, tôi, cậu và hắn, cũng là ba người, số nhà của nhà máy này cũng là ba, manh mối ở trên ba bức tường, đây không phải là trùng hợp.”
Tất cả đều là ba, đây là sự sắp xếp có chủ ý của Kỳ Tuyển.
Ngôn Luật hiểu: “Vậy thì thật ra chúng ta chỉ cần cứu ba người, căn bản không có người mà mọi người nghi ngờ.”
Ánh mắt Mộc Cửu dời từ mặt Ngôn Cửu đến mảnh giấy, “Từ khóa đầu tiên hắn đưa cho chúng ta là ba.”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 67

Chương 67

Chỉ có hai người trong tầng hầm, một người đã chết và một người ngốc.
Triệu Cường bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt, một người sống nhét đầu vào bụng thi thể, đây chắc chắn là lần đầu tiên anh nhìn thấy trong gần ba mươi năm cuộc đời, trong chốc lát, tất cả mọi người đều không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, chỉ có thể nghe thấy miệng người phụ nữ không ngừng gọi mẹ.
Nếu không dựa vào ngoại hình và da của người phụ nữ đã chết, thì thực tế cô ấy không có chênh lệch về tuổi tác với cô gái kia, Triệu Cường nghĩ rằng họ là mẹ con, cô ấy dường như đang cảm nhận được cảm giác trở về trong bụng mẹ.
Anh đột nhiên nhớ tới những gì Mộc Cửu đã nói trước khi họ rời khỏi văn phòng, cô nói rằng thứ họ tìm thấy dưới tầng hầm chắc chắn sẽ không phải là người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mà là người phụ nữ đã biến thi thể thành búp bê, có tâm trí như một đứa trẻ.
Mà sự thật đúng như Mộc Cửu dự đoán, bọn họ không tìm thấy ai ngoại trừ bọn họ, Tần Uyên để PC phía sau hắn tiến lên khống chế người phụ nữ khờ khạo, người phụ nữ không phản kháng, thò đầu ra khỏi bụng người phụ nữ đã chết, tóc và mặt nhuốm máu đỏ thẫm, dường như không hiểu họ là ai, cô chỉ cầm con búp bê trong tay, hai tay bị còng tay.
Thi thể người phụ nữ được bỏ vào túi đựng thi thể rồi khiêng ra khỏi phòng, Tần Uyên và Triệu Cường ở bên trong, kiểm tra đồ đạc trong căn phòng nhỏ này, tủ đầy kim chỉ, dây gai đủ màu sắc, có một ngăn kéo đầy cúc áo, đủ màu sắc, kiểu dáng và chất liệu khác nhau, trộn lẫn với nhau, Triệu Cường mở ra, khóe miệng hơi giật, thầm nghĩ nếu Lam Tiêu Nhã ở đây, nhất định sẽ phát điên.
Mà Tần Uyên nhìn thấy một đóa hoa hồng đỏ trên bàn, nhìn không hợp với tầng hầm mờ tối và bẩn thỉu này, anh cầm lên, nhiều hoa hồng như vậy, dưới hoa hồng có một miếng vải đen, anh nhấc tấm vải lên, bên dưới có một cái máy tính, Tần Uyên nhìn hoa hồng rực rỡ trong tay, dường như có người cố tình đặt nó ở đây, chỉ chờ có người đi vào có thể phát hiện máy tính bên dưới.
Ở trong tầng hầm này, người phụ nữ, thi thể của một người phụ nữ và máy tính được Tần Uyên phát hiện đều được họ mang về cục, thi thể được đưa vào phòng pháp y của Lam Tiêu Nhã, Hồng Mi đưa người phụ nữ khờ khạo đi kiểm tra đơ giản rồi đưa cô ấy vào phòng thẩm vấn, thay vì nói chuyện với cô ta, chi bằng tìm thêm thông tin về người đàn ông đội mũ lưỡi trai thì tốt hơn.
Tần Uyên đưa máy tính cho Thạch Nguyên Phỉ, “Tôi lấy từ dưới tầng hầm.”
Sau đó anh nhìn Mộc Cửu đang ngồi, “Phủ lên một miếng vải đen, bên trên còn đặt một đóa hoa hồng đỏ.”
Mộc Cửu hơi nghe vậy thì hơi khép mắt, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó.
Thạch Nguyên Phỉ bắt đầu kiểm tra máy tính này, đúng lúc này, màn hình tối đen đột nhiên nhảy ra một vật, mắt anh mở to, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Tần Uyên, sau đó nhìn Mộc Cửu, vẻ mặt nghiêm túc, “Mọi người, đến xem cái này đi.”
Anh chỉ vào màn hình máy tính trước mặt.
Tần Uyên và những người khác đi tới, Mộc Cửu ngồi bên cạnh Thạch Nguyên Phỉ, nhìn màn hình máy tính.
Màn hình đen hiển thị một chuỗi số, chính xác là 6 số.
03:00:00
Mộc Cửu nhìn con số bằng đôi mắt đen láy, chậm rãi nói hai chữ, “Đếm ngược.”
Đúng như Mộc Cửu phán đoán, trong giây tiếp theo, 6 con số cuối cùng đồng loạt thay đổi, thời gian đếm ngược bắt đầu, điện thoại trong văn phòng reo lên.
Triệu Cường và Đường Dật vốn dĩ đang nhìn chằm chằm vào màn hình với hơi thở dồn dập, thì bị âm thanh đột ngột của điện thoại làm cho giật mình, sau đó mọi người đồng loạt nhìn điện thoại trên bàn.
“Thạch Đầu, chuẩn bị sẵn sàng.”
Sau khi Tần Uyên nói xong, anh đi tới, sau khi Thạch Nguyên Phỉ gật đầu, anh đưa tay ra ấn loa ngoài.
Tần Uyên trầm giọng nói: “Alo.”
Vài giây sau, một giọng nói trầm thấp phát ra từ điện thoại, một giọng nói quen thuộc với Mộc Cửu.
“Đội trưởng Tần, chào buổi tối.”
Tần Uyên liếc nhìn Mộc Cửu, đã biết ai đang gọi, nhưng anh vẫn hỏi: “Anh là ai?”
“Tôi đoán tôi không cần phải giới thiệu bản thân.”
Hắn dừng một chút, sau đó lên tiếng: “Mộc Cửu.”
Dường như hắn biết Mộc Cửu sẽ nghe thấy.
Mộc Cửu đi tới, ngồi xuống trước điện thoại, bình tĩnh nói: “Giải thích đi.”
“Giải thích cái nào, giải thích cho cô chuyện tôi có liên đến vụ án hay giải thích đếm ngược?”
Mộc Cửu khửng định: “Vụ án này không liên quan gì đến anh, nhưng anh đã đưa ai đó đi.”
Khoảnh khắc cô nhìn thấy bông hồng đỏ, cô đã đoán được một chút.
“Hình như cô yêu cầu tôi giải thích việc đếm ngược.”
Kỳ Tuyển chậm rãi nói: “Mộc Cửu, còn nhớ không? Trên mạng có lời tiên tri tử vong liên quan đến cô, vẫn còn 90 ngày nữa, nhưng tôi thấy rằng thời gian này quá dài, quá dài đối với tôi.”
Mộc Cửu vô cảm nói: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”
Giọng nói của cô không cao không thấp, cô vẫn bình tĩnh.
Kỳ Tuyển thấp giọng cười khẽ phát ra từ trong điện thoại, “Vì chúng ta đều nghĩ như vậy, chúng ta hãy rút ngắn thời gian lại.”
Mộc Cửu hạ thấp giọng, trong giọng nói có chút lạnh lùng, “Không phải anh đã rút ngắn rồi sao?”
Kỳ Tuyển lại cười, cũng hạ thấp giọng, “Đương nhiên, nhưng 3 tiếng đồng hồ quá ngắn, mặc dù tôi rất nóng lòng muốn gặp cô, nhưng…”
Hắn dừng lại, “Lần này, tôi nghĩ chúng ta có thể chơi lâu hơn một chút.”
Nghe xong, Mộc Cửu hỏi ngược lại: “Tại sao tôi phải chơi với anh?”
Kỳ Tuyển nhẹ nhàng thở ra, “Đương nhiên, cô có thể không chơi với tôi, đây là lựa chọn của cô, chẳng qua, nếu là trò chơi thì sẽ có quy tắc, hay là cô nghe quy tắc trước đi.”
Giọng nói của Mộc Cửu lạnh lùng, “Quy tắc do anh định sao?”
“Tất nhiên là do tôi định.”
Ngay khi lời nói của Kỳ Tuyển vừa dứt, một âm thanh ồn ào truyền đến từ máy tính trước mặt Thạch Nguyên Phỉ, vốn dĩ đang nhìn Tần Uyên và Mộc Cửu, anh vội vàng nhìn màn hình máy tính, nhưng nó vẫn đen kịt, chỉ có điều thời gian trên đó không ngừng giảm đi.
Một lúc sau, giọng nói của Kỳ Tuyển truyền đến từ đầu bên kia của điện thoại, hắn giải thích với Mộc Cửu: “Bây giờ cô có thể nghe thấy giọng nói phát ra từ máy tính đó, xin lỗi, nó hơi lộn xộn, bởi vì nó đến từ hai nơi. Có hai người bị giam ở hai nới khác nhau, một người là người mấy người đang tìm, tôi sẽ không tiết lộ tên.”
Hắn dừng chút, “Mà chỗ khác, bên trong có 3 người là người một nhà, ba mẹ còn có cô con gái đáng yêu của họ, do tôi chọn ngẫu nhiên, bây giờ trên người bốn người đó đang cột bom, ba tiếng sau, đồng hồ đếm ngược sẽ kết thúc…Bùm! Tôi sẽ không cho cô thêm 1 giây nào đâu.”
Tần Uyên cau mày nói: “Anh muốn chúng tôi tìm thấy họ trong 3 tiếng.”
Kỳ Tuyển lạnh lùng nói: “Sai rồi.”
Hắn lại gọi tên Mộc Cửu: “3 tiếng, không phải cho những người xung quanh cô, mà là cho cô.”
Mộc Cửu hạ mắt nhìn điện thoại, “Anh muốn một mình tôi đi tìm họ?”
“Đúng vậy.”
Kỳ Tuyển cười khúc khích: “Đây là trò chơi giữa hai chúng ta, tôi không muốn có quá nhiều người dính líu và cản trở chúng ta, vì vậy cô phải đến nơi tôi chỉ định một mình, nơi tôi để lại ngươi manh mối để cô tìm họ, tất nhiên cô không thể mang theo bất kỳ thiết bị liên lạc nào, cũng không thể đem theo thiết bị định vị để cho người khác biết vị trí, nếu không, tôi sẽ kích nổ quả bom trước, đến lúc đó, có thể không chỉ có bốn người chết đâu.”
Tất cả mọi người đều nhìn Mộc Cửu, để cho tìm hai chỗ trong khoảng thời gian 3 tiếng ngắn ngủi, chưa kể Mộc Cửu còn có thể gặp nguy hiểm, chuyện này làm sao có thể làm một mình được!
Mộc Cửu hừ lạnh, “Vậy thời gian tôi đến nơi do anh chỉ định cũng phải trong 3 tiếng?”
Trong giọng nói của Kỳ Tuyển mang theo y cười, “Mộc Cửu, thời gian đếm ngược đã bắt đầu, chắc là cô đã nhìn thấy.”
Triệu Cường nghe vậy thì nghiến răng, anh nhìn màn hình máy tính, đã gần mười phút! Nếu thời gian trôi qua như vậy, thì chỉ còn chưa đầy hai tiếng!
Mộc Cửu không lên tiếng, Kỳ Tuyển nói tiếp: “Vô cùng khó khăn, tôi biết, đối với vô mà nói, tìm thấy một nơi thì không có vấn đề, nhưng hai nơi thì quá khó cho nên cô có thể lựa chọn đo đến chỗ nào, cứu người nào? Một là người thao túng tâm lý, một là một nhà vô tội? Tôi để cô chọn đó.”
Kỳ Tuyển cười hạ giọng: “Tuy nhiên, quyết định kia rất dễ đưa ra, đương nhiên là cứu gia đình ba người rồi, cô thấy sao?”
Mộc Cửu im lặng vài giây, lạnh lùng nói: “Tôi không cần anh thay tôi quyết định.”
“Tất nhiên, như tôi đã nói trước đó, để cho cô lựa chọn.”
Hắn dường như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, thở dài: “Tôi quên, tôi sẽ không nói cho cô nghe người nào bị nhốt ở đâu, nếu cô muốn đi cứu nhà ba người, nhưng lại tìm được một người, thì ba người vô tội kia sẽ bị nổ tung, Mộc Cửu, đó là sự lựa chọn của cô.”
“Nhân tiện, vì cô đang mang thai, tôi cũng sắp xếp cho một người khác giúp cô, chắc cậu ta đang đến đó.”
Nghe vậy, hai mắt Mộc Cửu hơi mở to, giọng nói vô cùng lạnh lùng, “Anh kéo em trai tôi vào sao?”
“Đừng lo lắng, sau khi tôi nói với cậu ấy, cậu ấy đã tình nguyện đi, tôi nghĩ cô nghe tin này thì sẽ rất vui.”
Mộc Cửu nói với giọng không cao không thấp, “Tôi sẽ rất vui khi nghe tin anh chết.”
Kỳ Tuyển nghe xong cũng không cảm thấy khó chịu, mà chỉ cười, sau khi cười xong, hắn thấp giọng nói: “Mộc Cửu, 3 giờ, không, 2 giờ, 41 phút 28 giây, cô chỉ còn chút thời gian này để khống chế sinh tử của bốn người này.”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 66

Chương 66

Sau khi tìm ra manh mối, ba người Tần Uyên lập tức trở lại cục và đưa cho Thạch Nguyên Phỉ chiếc camera thu nhỏ mà Mộc Cửu tìm thấy từ nhà của Trâu Xương Kỳ.
Thạch Nguyên Phỉ kết nối camera thu nhỏ với máy tính và tìm thấy đoạn băng ghi hình đêm đó, họ nhìn thấy Trâu Xương Kỳ và Vu Tú Mẫn vào phòng ngủ lúc hơn 8 giờ tối, sau đó vì một lý do nào đó, hai người cãi nhau, Trâu Xương Kỳ đẩy Vu Tú Mẫn xuống giường và xé quần áo của cô, Vu Tú Mẫn chống cự, Trâu Xương Kỳ dùng tay bóp cổ cô, sau một lúc, Vu Tú Mẫn ngừng giãy giụa, cơ thể cô không còn phản ứng.
Tuy nhiên, Trâu Xương Kỳ không kiểm tra xem cô có ổn không, hay thực hiện cách cứu chữa, thậm chí sau khi hắn bóp cổ cô một lúc thì buông lỏng tay, sau đó cưỡng bức cô ấy, Vu Tú Mẫn vẫn không có bất kỳ cử động nào, lúc này hắn mới phát hiện ra Vu Tú Mẫn đã chết.
Trâu Xương Kỳ dường như đang sợ hãi trước hành vi của mình, hắn vùi mặt vào lòng bàn tay, ngồi trên mép giường một lúc lâu, dường như hắn đang suy nghĩ xem nên làm gì, khoảng nửa giờ sau, hắn nhìn lại thi thể của Vu Tú Mẫn, đứng dậy khỏi giường, sau đó lấy ra một vali từ tủ trong phòng ngủ, đó là chiếc vali bọn họ nhìn thấy trong camera, sau đó hắn bọc Vu Tú Mẫn bằng một tấm ga trải giường rồi bỏ vào vali, dáng người Vu Tú Mẫn nhỏ nhắn, dễ dàng nhét vào, sau khi Trâu Xương Kỳ kéo khóa kéo, hắn liếc nhìn đồng hồ trên tường, thời gian là 9:15, phát hiện thời gian vẫn còn sớm, hắn không ra khỏi nhà ngay lập tức, nhưng chỉ ngồi trên mép giường, đợi đến 11 giờ mới xuống giường, kéo vali chứa thi thể chứa Vu Tú Mẫn ra khỏi phòng ngủ, rời khỏi nhà, chuyện xảy ra sau đó đã bị Thạch Nguyên Phỉ phát hiện qua camera.
Lúc đã gần 1 giờ sáng, Trâu Xương Kỳ trở về nhà, lại đi vào phòng ngủ, không ngủ mà bắt đầu thu dọn hành lý, sau đó ngồi bệt xuống đất, dựa vào giường ngồi như thế này một đêm, sáng hôm sau hắn rời khỏi nhà, hình ảnh cuối cùng được camera này ghi lại là Mộc Cửu và Triệu Cường.
Theo đoạn băng ghi hình này, có thể xác nhận việc Vu Tú Mẫn bị Trâu Xương Kỳ giết chết trong phòng ngủ ở nhà.
Xem xong, Thạch Nguyên Phỉ hỏi: “Vậy là hình như Trâu Xương Kỳ đang bị theo dõi?”
Mộc Cửu gật đầu: “Ừ.”
Triệu Cường cảm thấy rất kỳ lạ, “Em gái Mộc Cửu, sao em biết chắc chắn Trâu Xương Kỳ đang bị theo dõi, mà không phải là anh ta tự lắp camera trong phòng ngủ?”
Nghe xong lời anh nói, Mộc Cửu lại nhìn anh, thay vì trả lời câu hỏi của anh, lại hỏi anh một vấn đề: “Anh Cường, anh tìm thấy camera ở đâu?”
Triệu Cường chớp mắt, đáp: “Trong phòng ngủ nhà Trâu Xương Kỳ.”
Mộc Cửu tiếp tục hỏi: “Vừa rồi anh nhìn thấy cái gì?”
Mặc dù Triệu Cường không biết tại sao Mộc Cửu lại hỏi như vậy, nhưng anh ta vẫn trả lời: “Thì thấy Trâu Xương Kỳ giết Vu Tú Mẫn, sau đó hắn nhét thi thể Vu Tú Mẫn vào vali.”
Sau đó, Mộc Cửu ngừng nói, chỉ vô cảm nhìn anh.
Triệu Cường lại chớp mắt, không phải vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình sao
Đường Dật thấy Triệu Cường vẫn còn vẻ mặt bối rối, cho nên đành phải giải thích chi tiết với anh ta: “Anh Cường, thực tế là chiếc camera này vẫn còn ở đó đã nói lên vấn đề, nếu đây là thứ hắn tự đặt trong phòng ngủ, thì sau khi giết Vu Tú Mẫn, trước khi trốn đi, sao hắn lại không đem camera đi theo? Cho nên nhất định hắn không biết trong phòng ngủ có camera.”
Thạch Nguyên Phỉ ở bên cạnh bổ sung: “Đúng vậy, toàn bộ quá trình giết người của hắn đã được quay lại rồi, mà còn ở trong nhà của hắn, cố ý để lại cho chúng ta chứng cứ quan trọng như vậy sao?”
Nghe thấy những gì họ nói, Triệu Cường phản ứng lại, đưa tay vỗ đầu: “Ồ, đúng rồi, sao tôi không nghĩ ra chứ?”
Thạch Nguyên Phỉ nheo mắt nhìn anh ta nói: “Đương nhiên, là bởi vì cậu ngốc.”
Triệu Cường vỗ bả vai Thạch Nguyên Phỉ, “Cậu thôi đi! Chỉ là vì tôi không kịp phản ứng thôi.”
Sau khi tìm ra câu trả lời, anh lại hỏi: “Vậy ai đã theo dõi Trâu Xương Kỳ?”
Đường Dật suy nghĩ một hồi, lập tức kết nối manh mối, vẻ mặt nghiêm túc suy luận: “Chắc là người đội mũ lưỡi trai mà chúng ta nhìn thấy trong camera, như vậy hắn sẽ biết Trâu Xương Kỳ đã giết người, chắc là hắn cũng đã xem camera ở khu dân cư không anh Thạch Đầu, sau đó lần theo dấu vết nơi hắn xuống taxi, biết hắn ném thi thể ở đâu, sau đó, đến đó lấy thi thể của Vu Tú Mẫn.”
Tần Uyên gật đầu, sau đó nói: “Vừa rồi tôi đã nói chuyện với em gái của Trâu Xương Kỳ, khi hai người gặp nhau lần cuối cách đây hai tuần, cô ấy có thể cảm nhận rõ ràng Trâu Xương Kỳ rất cáu kỉnh và căng thẳng, hắn nói là vì tình cảm và công việc, mấy ngày sau cô ấy nói chuyện điện thoại với hắn, tình trạng của hắn đã được cải thiện, bởi vì hắn đã đến phòng tư vấn tâm lý, nhưng không nói tên và địa chỉ của phòng tư vấn tâm lý với cô ấy, bây giờ chúng ta cần kiểm tra phòng tư vấn tâm lý mà hắn đã đến.”
Đường Dật nghe xong, nhìn anh nói: “Đội trưởng, anh nghi ngờ bác sĩ tâm lý của Trâu Xương Kỳ là người đội mũ lưỡi trai lấy đi lấy thi thể sao?”
“Đánh giá từ những manh mối mà chúng ta có cho đến nay, có khả năng như vậy.”
Tần Uyên dừng một chút, nói với Thạch Nguyên Phỉ: “Thạch Đầu, cậu có thể điều tra xem hình ảnh của camera này truyền đến đâu không?”
Thạch Nguyên Phỉ đã kiểm tra, anh ta ngẩng đầu, trả lời: “Tôi đang thử, nhưng sẽ mất một chút thời gian.”
Ngay lúc Thạch Nguyên Phỉ đang theo dõi vị trí, Lam Tiêu Nhã bước nhanh vào phòng làm việc, thứ cô cầm trong tay đương nhiên là biên bản khám nghiệm tử thi, “Mọi người, biên bản khám nghiệm tử thi đã có rồi.”
Cô đi tới trước mặt bọn họ, đưa báo cáo cho Tần Uyên, sau đó thông báo cho bọn họ những thông tin quan trọng: “Người đàn ông này chết vì ngộ độc thuốc, tôi tìm thấy dư lượng thuốc độc trong cơ thể anh ta, thời gian chết là từ 10 giờ đến 11 giờ đêm qua, sau khi chết khá lâu, bộ phận sinh dục của anh ta mới bị cắt bỏ.”
Tần Uyên lật xem báo cáo khám nghiệm tử thi, nói: “Được rồi, bây giờ tôi đợi chị Mi xác nhận thân phận của người chết.”
Không lâu sau, Hồng Mi cũng xác định được thân phận của người chết theo ảnh chụp Lam Tiêu Nhã sau khi khôi phục diện mạo người chết, người chết tên là Uông Thiên Thành, năm nay 39 tuổi, là phó giám đốc của một công ty, đã kết hôn, chưa có con.
Tần Uyên hỏi: “Gia đình anh ấy thì sao?”
Hồng Mi lắc đầu: “Tôi không liên lạc được với vợ anh ấy, Trần Mặc đã đến nhà anh ấy rồi, ở nhà không có ai, người hàng xóm nói sáng nay nhìn thấy cô ấy vội vàng xách hành lý rời đi.”
Tần Uyên lập tức nói: “Để Trần Mặc kiểm tra xem trong nhà Uông Thiên Thành có camera không.”
Vì tìm thấy camera trong nhà của Trâu Xương Kỳ, rất có thể nhà của Vương Thiên Thành cũng có, hung thủ rất có thể là vợ của Uông Thiên Thành, người vội vàng đột ngột rời khỏi nhà.
“Dạ.”
Hồng Mi lập tức đi liên lạc với Trần Mặc, không lâu sau, đúng như Tần Uyên đoán, Trần Mặc tìm được một chiếc camera thu nhỏ, cũng được đặt trong phòng ngủ.
Sau khi Tần Uyên nghe được thông tin từ Trần Mặc, anh nói: “Chị Mi, Đường Dật, chị đi tìm hiểu những người thân, bạn bè, đồng nghiệp khác của Uông Thiên Thành, gần đây Uông Thiên Thành có đến phòng tư vấn tâm lý gặp bác sĩ tâm lý nào không.”
Nếu gần đây Uông Thiên Thành đến phòng tư vấn tâm lý như Trâu Xương Kỳ, vậy thì người đội mũ lưỡi trai xuất hiện nhiều lần rất có thể là bác sĩ tâm lý mà họ đã gặp.
Hồng Mi và Đường Dật đồng thanh nói: “Dạ, đội trưởng.”
Đúng lúc này, Thạch Nguyên Phỉ, người vẫn đang chiến đấu trước máy tính từ nãy giờ, đột nhiên vỗ bàn phím, đột nhiên kích động kêu lên: “Đội trưởng, tôi tìm thấy rồi! Tôi đã tìm thấy vị trí người nhận.”

Thạch Nguyên Phỉ điều tra đến một tầng hầm, Tần Uyên đội nhanh chóng đến đó, bọn họ đi xuống cầu thang, không bao lâu đã nhìn thấy cánh cửa duy nhất bên dưới, một cánh cửa đóng chặt, Tần Uyên, Triệu Cường và những PC khác bước xuống, nhanh chóng đi tới cửa, Tần Uyên đặt tai lên cửa, cẩn thận lắng nghe âm thanh bên trong, anh chỉ có thể lờ mờ nghe thấy giọng nói của người phụ nữ phát ra từ bên trong, nhưng không thể nghe thấy cô ấy đang nói gì, anh cũng không nghe thấy những giọng nói khác.
Về cơ bản, đánh giá tình hình bên trong, Tần Uyên chỉ vào lỗ khóa của cánh cửa, Triệu Cường thấy thì gật đầu, sau đó lấy dụng cụ ra bắt đầu mở khóa cửa, không lâu sau, có tiếng lách cách, cửa mở ra.
Tần Uyên đợi Triệu Cường cầm súng, sau đó nhanh chóng mở cửa, hai người lần lượt xông vào, giây tiếp theo, tất cả cảnh tượng trong căn phòng dưới tầng hầm này đều hoàn toàn hiện ra trước mắt.
Trong căn phòng nhỏ chỉ có một bóng đèn treo trên trần nhà, phát ra ánh sáng vàng sẫm, ở một góc phòng có một chiếc giường đơn, trên đó có một người phụ nữ, dựa vào bức tường phía sau, đôi mắt bị khoét ra, thay vào đó là hai nút màu đen, và trên đầu cô ấy là một bộ tóc giả làm bằng dây gai màu đen, rất dài, đến tận ngực, môi trên và môi dưới của cô ấy được khâu lại, hơi gợi lên thành một vòng cung, như thể cô ấy đang cười, cô gái lõa thể, trên người không được che chắn bằng thử gì.
Vẫn còn một người phụ nữ nằm trên giường, cơ thể cô ấy mặc một bộ quần áo cũ nát, chân cô ấy uốn cong, ang ôm chặt một con búp bê trong tay, miệng cô ấy, mở ra rồi đóng lại, chỉ lặp đi lặp lại một từ, “Mẹ, mẹ…”
Giọng nói Tần Uyên nghe được vừa rồi rõ ràng là từ miệng của cô ấy.
Họ chỉ có thể nhìn thấy miệng cô, bởi vì bụng của người phụ nữ đang ngồi đã bị mở ra hoàn toàn, gần như cả đầu của cô đều bị nhét vào trong.
“Mẹ, mẹ…”
Giọng nói của cô vang vọng trong tầng hầm.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 65

Chương 65

Mặc dù ở cửa tiệm búp bê này không lắp đặt camera, nhưng một cửa hàng đối diện chéo có lắp đặt, Trần Mặc đã liên lạc với chủ cửa hàng và yêu cầu anh ta cho xem camera, vừa đủ để quay được một phần cửa của cửa hàng búp bê. Trước 3 giờ 10 phút chiều, cửa tiệm búp bê vẫn không có gì, nhưng vài giây sau, một người xuất hiện trong màn hình, nhìn hình dáng thì chắc là một người đàn ông, mặc quần áo màu xanh đậm và quần jean, đội mũ lưỡi trai, hắn đặt một chiếc túi ở cửa của cửa tiệm búp bê, sau đó quay lưng về phía camera rời đi.
Đó là chiếc túi chứa thi thể của người đàn ông đã chết, hắn còn to gan vứt xác vào ban ngày, nhưng đồng thời hắn cũng thận trọng, như thể biết rằng camera đối diện chéo có thể quay được mình, hắn cố tình hạ vành mũ xuống và cúi đầu rời đi, không để camera quay được khuôn mặt của mình, thậm chí là một bên mặt.
Đường Thiên Hà rất hẻo lánh, trước cửa hàng này không có chỗ nào khác lắp đặt camera, đương nhiên không thể cõng thi thể đi bộ trên đường giữa ban ngày như vậy, nhất định hắn có một chiếc xe, nhưng không có camera, không thể nhìn thấy biển số xe.
Sau khi kiểm tra hiện trường, SCIT trở lại cục, Lam Tiêu Nhã quay lại phòng pháp y khám nghiệm tử thi, Hồng Mi bắt đầu kiểm tra thân phận của người chết, Thạch Nguyên Phỉ nhìn máy tính trong văn phòng đã phát hiện ra một chuyện lớn.
Ngay khi Thạch Nguyên Phỉ nhìn thấy bọn Tần Uyên vào, anh ta nhanh chóng thò đầu ra từ phía sau máy tính và báo cáo: “Đội trưởng, anh bảo tôi kiểm tra camera trong khu dân cư của Trâu Xương Kỳ vào đêm Vu Tú Mẫn bị giết, tôi đã phát hiện ra một chuyện quan trọng.”
Tần Uyên nghe thấy thì suy đoán: “Vu Tú Mẫn đi qua đó sao?”
Thạch Nguyên Phỉ nói: “Không sai, sau khi Vu Tú Mẫn tan làm, rời khỏi công ty, cô ấy lên một chiếc taxi ở bên đường, sau đó trực tiếp đi đến khu dân cư của Trâu Xương Kỳ, cô ấyxuống xe, thời gian chưa tới 7 giờ tối.”
Tần Uyên nhìn hình ảnh Thạch Nguyên Phỉ trích xuất, quả thật là nhìn thấy Vu Tú Mẫn đi vào khu dân cư, sau đó anh hỏi: “Có quay được hình ảnh cô ấy vào chưng cư của Trâu Xương Kỳ không?”
Thạch Nguyên Phỉ chuyển sang màn hình của camera khác, “Đúng vậy, ở cửa chung cư đó có camera, tôi cũng kiểm tra camera trong thang máy, có thể thấy Vu Tú Mẫn đi thang máy lên tầng mười, Trâu Xương Kỳ sống ở tầng mười, mặc dù hành lang không có camera, nên tôi không nhìn thấy hình ảnh Vu Tú Mẫn đi vào nhà Trâu Xương Kỳ, nhưng về cơ bản có thể xác định được cô ấy có đến nhà anh ấy.”
Tần Uyên gật đầu, “Nói tiếp đi.”
Thạch Nguyên Phỉ nhanh chóng chuyển camera, “Mọi người xem, Trâu Xương Kỳ về nhà vào khoảng 6:25, và đã không rời khỏi nhà trong một thời gian, vì vậy khi Vu Tú Mẫn đến đó, Trâu Xương Kỳ đang ở nhà, vào khoảng 11 giờ tối, Trâu Xương Kỳ đến trước thang máy, không nhìn thấy Vu Tú Mẫn, nhưng …”
Tần Uyên quan sát toàn bộ quá trình hắn kéo vali vào thang máy, khẳng định nói: “Hắn kéo một cái vali, trong đó chắc là có một vật khá nặng.
“Sau khi đi xuống lầu, hắn kéo vali ra khỏi cửa, đợi ở cửa một lúc rồi lên taxi.”
Thạch Nguyên Phỉ lại chuyển sang màn hình camera ở lối vào của khu dân cư, “Anh ấy đặt vali lên taxi.”
Triệu Cường nhìn Trâu Xương Kỳ lên xe rời đi, anh vội vàng hỏi Thạch Nguyên Phỉ: “Có thể tìm ra hắn đi đâu không?”
Hiển nhiên Thạch Nguyên Phỉ đã kiểm tra, giống như đang chờ người hỏi mình câu này, anh mỉm cười: “Vốn dĩ khá khó khăn, nhưng ai bảo hắn phạm sai lầm?”
Triệu Cường nhìn khuôn mặt tươi cười của anh ta, vẻ mặt khó hiểu: “Sai lầm gì?”
Thạch Nguyên Phỉ giơ tay đẩy kính, chậm rãi nói: “Hắn gọi taxi qua ứng dụng, cho nên, tôi có thể dễ dàng theo dõi điểm đến của hắn ha ha ha.”
Anh cười vài tiếng.
“Làm tốt lắm.”
Tần Uyên cắt ngang tiếng cười của anh: “Ở đâu?”
Vẻ mặt Thạch Nguyên Phỉ lập tức trở nên nghiêm túc, “Gần công viên Phong Hòa, Trâu Xương Kỳ xuống xe, thời gian khoảng 11:45, tôi đang kiểm tra camera ở đó.”
Anh ta chuyển sang hình ảnh của camera ở đó và chỉ vào người đàn ông xuất hiện trên màn hình: “Mọi người xem, hắn ra khỏi xe, đi vào một con đường nhỏ, ở đó không có camera, nhưng vài phút sau, hắn bước ra, vẫn kéo theo cái vali.”
Với sự trợ giúp của đèn đường, từ camera, có thể thấy, Trâu Xương Kỳ kéo vali rõ ràng là nhẹ nhàng hơn nhiều.
Mộc Cửu nhìn động tác của Trâu Xương Kỳ, nói: “Cái vali trống.”
Tần Uyên gật đầu nói: “Ừ, hắn vứt thi thể trên con đường đó.”
Bây giờ đã có thể xác định nơi vứt xác ban đầu, Trần Mặc lập tức nói với Tần Uyên: “Đội trưởng, vậy tôi sẽ lập tức đưa người đến con đường đó.”
“Được.”
Tần Uyên gật đầu với Trần Mặc, sau đó hỏi Thạch Nguyên Phỉ: “Thạch Đầu, sau này còn có ai đến đó không?”
“Tôi vẫn đang xem camera sau khi Trâu Xương Kỳ rời đi.”
Thạch Nguyên Phỉ tua nhanh đoạn băng ghi hình, bởi vì là sáng sớm, trên đường không có ai cả, một giờ sau khi Trâu Xương Kỳ rời đi, có một người xuất hiện, Thạch Nguyên Phỉ kích động nói: “Có người xuất hiện.”
Đáng tiếc vẫn chỉ có bóng lưng, người đàn ông bước vào cũng không đi ra như đường cũ, mà đi một con đường khác, Thạch Nguyên Phỉ so sánh lưng của người đàn ông trong đoạn băng với lưng của người đàn ông quay được trên đường Thiên Hà lúc trước.
Sau khi nhìn tong, Tần Uyên nói chắc chắn: “Chính là cùng một người.”
Triệu Cường ngạc nhiên nói: “Cho nên hắn lấy đi hai cái thi thể, nhưng làm sao hắn biết ở đó có thi thể?”
Đường Dật gật đầu, “Đúng vậy, chuyện này quá kỳ lạ.”
Đây là những gì họ phải điều tra, “Thạch Đầu, cậu kiểm tra thêm camera gần đó.”
Tần Uyên dừng một chút, nhìn Mộc Cửu và Triệu Cường: “Chúng ta đến nhà Trâu Xương Kỳ đi.”

Khi Tần Uyên và những người khác đến nhà Trâu Xương Kỳ, họ gặp một cô gái trẻ ở cửa, đang bấm chuông cửa, trông rất lo lắng, sau khi đợi một lúc, cô phát hiện không có ai ra mở cửa, vì vậy cô lấy chìa khóa từ trong túi ra.
Trước khi cánh cửa mở ra, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau, người phụ nữ lập tức quay người lại, nhưng sau khi nhìn thấy bọn Tần Uyên, đầu tiên cô lộ ra vẻ mặt thất vọng, sau đó trở nên lo lắng.
“Xin chào.”
Tần Uyên cho cô xem thẻ cảnh sát, “Cô ơi, cô sống ở nhà này sao?”
Người phụ nữ lắc đầu, “Không, đây là nhà của anh trai tôi.”
Triệu Cường vội vàng hỏi: “Anh trai cô tên là Trâu Xương Kỳ sao?”
Người phụ nữ gật đầu, càng thêm lo lắng: “Mọi người đến tìm anh ấy sao?”
Tần Uyên gật đầu nói: “Cô có biết bây giờ anh ta đang ở đâu không?”
Người phụ nữ lo lắng dậm chân: “Tôi không biết, tôi cũng không liên lạc được với anh ấy, nên mới tới đây, nhưng hình như anh ấy không có ở nhà.”
Cô hít một hơi rồi tiếp tục nói với họ: “Vừa nãy tôi đến công ty của anh ấy, họ nói anh ấy xin nghỉ phép để về quê, nhưng tôi gọi về quê thì thấy anh ấy không về, vì vậy tôi lo anh ấy xảy ra chuyện.”
“Ừm, chúng tôi cũng đang tìm anh ta.”
Có PC đến nhà, người phụ nữ cảm thấy chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra với anh trai mình, lo lắng hỏi: “Anh ấy có gặp rắc rối không?”
Triệu Cường vốn muốn nói có một vụ án cần anh ta hợp tác điều tra, mặc dù bây giờ, căn bản có thể khẳng định Trâu Xương Kỳ đã giết Vu Tú Mẫn, nhưng trước khi tìm được người, đương nhiên không thể nói thật với em gái anh ta, anh còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói độc đáo của Mộc Cửu truyền đến.
“Có thể anh ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
Câu này làm cho hai mắt người phụ nữ đột nhiên đỏ lên, hai tay nắm chặt, “Thật sao? Làm sao có thể như vậy?”
Cô đột nhiên không biết phải làm sao.
Sau khi Tần Uyên nghe được lời nói của Mộc Cửu, nghiêng đầu, liếc nhìn cô, sau đó nói với em gái Trâu Xương Kỳ: “Nên chúng tôi muốn vào trong nhà điều tra thử, muốn mau chóng tìm được vị trí của anh ấy.”
Nghe vậy, em gái của Trâu Xương Kỳ là Trâu Tử vội vàng nói: “Được rồi, tôi sẽ mở cửa.”
Sau khi mở cửa, cô đưa Tần Uyên và những người khác vào nhà Trâu Xương Kỳ.
Đương nhiên, không có ai ở nhà, bọn họ đi đến phòng khách, Tần Uyên và Mộc Cửu trao đổi một ánh mắt, Mộc Cửu gật đầu, sau đó kéo Triệu Cường đi về phòng ngủ.
Tần Uyên ngăn Trâu Tử đi vào trong, “Cô Trâu, tôi muốn biết, lần cuối cùng cô gặp hay nói chuyện với anh ta là khi nào vậy?”
Trâu Tử suy nghĩ một lát: “Gặp mặt thì khoảng hai tuần trước, hôm đó chúng tôi đi ăn tối.”
Tần Uyên hỏi: “Lúc đó cô thấy tình trạng của anh ta thế nào?”
Trâu Tử nhớ rất rõ: “Có rất nhiều áp lực, hình như là vì tình cảm và trong công việc nữa, anh ấy hơi dễ cáu kỉnh, còn mắng nhân viên phục vụ lúc ăn cơm nữa, trước đây anh ấy không hề như vậy.”
“Về mặt tình cảm…Anh ta có nói bạn gái mình là ai không?”
Tần Uyên cảm thấy có thể vấn đề tình cảm có liên quan đến Vu Tú Mẫn.
Trâu Tử lắc đầu, “Không có, tôi chỉ biết anh ấy có bạn gái, hình như gần đây tình hình không thuận lợi, tôi nghĩ tinh thần không tốt.”
Tần Uyên tiếp tục hỏi: “Sau đó thì sao, có liên lạc qua điện thoại không?”
Trâu Tử gật đầu: “Có, hai ngày sau, tôi không yên tâm, vì vậy tôi gọi điện hỏi tình hình của anh ấy, anh ấy nói anh ấy đến phòng tư vấn tâm lý, hình như cảm thấy tốt hơn rồi.”
Tần Uyên thầm nghĩ, đồng thời hỏi cô: “Cô có biết phòng tư vấn tâm lý nào không?”
Trâu Tử nói không biết, “Tôi không biết, anh ấy không nói, tôi không hỏi, tôi cảm thấy quả thật anh ấy đã tốt hơn rất nhiều, cho nên tôi khá yên tâm, ai ngờ… Anh nhất định phải tìm được anh ấy!”
Tần Uyên nhìn Mộc Cửu và Triệu Cường đi ra, gật đầu với Trâu Tử: “Được, chúng ta sẽ cố gắng.”
Sau đó, Tần Uyên yêu cầu Trâu Tử rời khỏi đây với lý do trong căn nhà này không an toàn, sau đó cho người của bộ phận pháp chứng vào nhà để thu thập chứng cứ.
Ngoài cửa, Tần Uyên nhìn Mộc Cửu: “Làm sao vậy?”
Mộc Cửu giơ tay lên, trong tay cầm một cái camera thu nhỏ, vô cảm nói: “Anh ta bị theo dõi.”

Chương trước đó Chương tiếp theo

Người Điều Khiển Tâm Lý II – Chương 64

Chương 64

“Dùng cúc áo không phải để biểu đạt cúc áo sao?”
Triệu Cường ngẫm nghĩ những gì Mộc Cửu vừa nói, mặc dù anh hiểu ý nghĩa của từng chữ khi nói ra, nhưng lại không biết kết nối nó lại thế nào?
Lam Tiêu Nhã cũng nhìn Mộc Cửu với vẻ mặt khó hiểu: “Mộc Cửu, em có ý gì?”
Sau đó, Triệu Cường phát hiện Tần Uyên và Trần Mặc cũng lẳng lặng nhìn Mộc Cửu, hiển nhiên không hiểu, trong lòng cuối cùng cũng cân bằng, may mắn quá, dường như anh không phải là người duy nhất không hiểu.
Mộc Cửu vô cảm nói, giải thích cho bọn họ ý nghĩa trong lời nói của cô, “Hắn dùng kim chỉ, cúc áo để định hình một số người trong ký ức, những ký ức không thể xóa bỏ đối với hắn.”
Trần Mặc cau mày nói: “Tạo hình người trong ký ức sao?”
Mộc Cửu khẽ gật đầu, nhìn bọn họ chậm rãi nói: “Con búp bê làm từ thi thể của Vu Tú Mẫn cho thấy trong ký ức của hắn có một người phụ nữ, mái tóc vàng dài, đôi mắt to, rất thích cười, những chiếc cúc áo được khâu trên người không có nghĩa là trước đây cô ấy đã mặc chiếc áo đầy cúc áo, nhưng trong ký ức của hắn, người phụ nữ mặc một chiếc váy có nhiều hoa văn hình tròn, cúc áo chỉ là một hình thức thể hiện.”
Cô dừng lại một chút rồi chuyển ánh mắt sang thi thể trên mặt đất, “Thi thể nam này có nghĩa là trong trí nhớ hắn có một người đàn ông, tóc đen ngắn, đeo kính, thích cười, các cúc áo quanh cổ tượng trưng cho sợi dây chuyền như anh Cường nói, mà bộ phận sinh dục bị cắt bỏ, cũng chính hắn cắt đi, như vậy chứng tỏ nguyên nhân hắn ghét người đàn ông đó đến từ tình dục.”
Mộc Cửu nói một câu anh Cường đã đúng, hai mắt Triệu Cường lập tức mở to, lưng thẳng tắp, anh thầm nghĩ mình thuận miệng nói thôi mà cũng đúng!
Lam Tiêu Nhã hiểu ra một chút, nhưng vòng tròn trên quần áo mà dùng cúc áo để biểu đạt thì thật…không chịu nổi.
Triệu Cường hỏi Mộc Cửu: “Hắn ghét người đàn ông đó, còn người phụ nữ thì sao?”
Mộc Cửu nhìn anh với đôi mắt đen láy, nói: “Không chỉ người đàn ông đó, mà tất nhiên là người phụ nữ có mái tóc vàng dài nữa, hắn ghét hai người họ, vì vậy hắn đã dùng cách này để giả vờ tước đoạt mạng sống của họ, biến họ thành những con búp bê vô hồn.”
Triệu Cường đột nhiên mơ hồ: “Không phải nói hung thủ và người dùng thi thể làm búp bê là hai người sao? Chẳng lẽ là hắn bị điên sao?”
Lam Tiêu Nhã nghe vậy thì liếc mắt nhìn anh, tay mang găng chỉ vào anh, “Cậu chỉ nghĩ được đến đó thôi à? Người hắn chán ghét muốn giết không phải là Vu Tú Mẫn hay người chết nam này, chỉ chỉ dùng cách tạo ra người đó trong ký ức, tưởng tượng rằng mình biến người mình ghét thành búp bê thôi.”
Mộc Cửu nói với giọng điệu không cao không thấp: “Bởi vì người trong ký ức đã chết, hắn chỉ có thể sử dụng những thi thể khác để thay thế, sử dụng những đặc điểm đó trong trí nhớ của mình để định hình diện mạo của họ.”
Lúc này Trần Mặc hỏi: “Vậy thì quan hệ giữa người đàn ông, người phụ nữ này và hắn là gì?”
Mộc Cửu còn chưa mở miệng, Triệu Cường đi trước, vỗ tay, nói ra suy đoán của mình: “Tôi biết rồi, lần này, chúng ta phải tìm một người phụ nữ, em gái Mộc Cửu nói cô ấy hận người đàn ông kia vì vấn đề tình dục, có thể người đàn ông đó là chồng hoặc bạn trai của cô ta, người đàn ông đó phản bội cô ấy, ngoại tình, còn người phụ nữ kia chính là người thứ ba!”
Sau khi Triệu Cường nói xong, cảm thấy rất có lý, tự tin nhìn Mộc Cửu, “Em gái Mộc Cửu, lần này anh suy đoán có đúng không?”
Mộc Cửu vô cảm nhìn anh, “Một nửa.”
“Chẳng lẽ không phải là phụ nữ?”
Tại sao anh lại nghĩ như vậy, bởi vì Triệu Cường cảm thấy suy luận sau này không nên sai, cho nên anh cho rằng có lẽ đó là phán đoán sai giới tính.
Không ngờ, vẫn phán đoán sai, Mộc Cửu lắc đầu, “Đúng là một người phụ nữ đã biến thi thể thành búp bê, nhưng người đàn ông đó không phải là chồng mà là ba của cô ấy.”
“Ba, tại sao lại là ba?”
Triệu Cường không hiểu nổi.
“Búp bê.”
Mộc Cửu không vội vàng nói hai chữ này, sau đó giải thích: “Chuyện xảy ra khi cô ấy còn nhỏ, đối với một cô gái lúc đó, đồ chơi xung quanh cô ấy nhiều nhất chính là búp bê, đó là thứ cô ấy thích nhất.”
Tần Uyên gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cho nên cô ấy dùng búp bê để tạo hình người trong ký ức.”
Triệu Cường nhìn Mộc Cửu nói: “Người đàn ông là ba cô ấy, còn người phụ nữ kia là tình nhân ông ta ngoại tình sao?”
Anh nghĩ suy đoán này chắc không sai đâu.
Mộc Cửu gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Triệu Cường làm động tác OK, đảo mắt, sau đó lên tiếng: “Chúng ta cần sắp xếp lại các manh mối hiện có, hiện tại chưa xác định được nơi vứt xác ban đầu của Vu Tú Mẫn và người đàn ông chưa rõ danh tính này, tất nhiên, cũng chưa thể xác định được hung thủ có phải là cùng một người hay không, Trâu Xương Kỳ đồng nghiệp của Hoàng Chí, tình nhân của Vu Tú Mẫn hiện có hiềm nghi nhiều nhất, nhưng còn có một người phụ nữ, tìm được thi thể ở chỗ vứt xác, khoét mắt, may cúc áo vào cơ thể, nhồi bông vào, làm thành búp bê, sau đó để thi thể trong túi màu đen, đặt ở cửa hàng bán búp bê.”
Sau khi Triệu Cường nói xong, Lam Tiêu Nhã liền nói thêm: “Vu Tú Mẫn bị giết vào đêm hôm trước, thi thể được đặt ở cửa hàng búp bê sau 10 giờ đêm qua cho đến sáng sớm nay, người đàn ông bị giết lúc 10 giờ đến 11 giờ đêm qua, bây giờ là 4 giờ chiều.”
Tần Uyên phân tích: “Khoảng thời gian rất ngắn, phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành hết các việc khoét mắt, khâu dây gai và cúc áo.”
Lam Tiêu Nhã gật gật đầu, “Đặc biệt là thi thể của Vu Tú Mẫn, nhất định phải mất mấy tiếng đồng hồ.”
Cô nghĩ vậy vì mình cũng tốn khá nhiều thời gian để cắt hết cúc áo và mấy sợi dây gai kia.
Triệu Cường cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó búng ngón tay, “Tôi nghĩ mấu chốt vấn đề là cô ấy dùng cách gì để tìm thi thể?”
Trần Mặc nói: “Chúng ta có nên xem xét quan hệ giữa người phụ nữ này và hung thủ không?”
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, mà có thể tìm thấy hai cái thi thể trong một nơi lớn như thành phố S, là hoàn toàn không thực tế, anh cảm thấy người phụ nữ làm búp bê, hung thủ giết Vu Tú Mẫn và hung thủ giết người đàn ông này có quen biết, hoặc có giao dịch nào đó, sau khi giết người thì nói địa điểm vứt xác cho cô ta biết hoặc đem thi thể đến chỗ nào đó của cô ta.
Mộc Cửu nói chắc chắn: “Cô ấy không đi tìm.”
Triệu Cường có chút kinh ngạc, “Cô ấy không đi tìm sao? Chẳng lẽ là hung thủ nói cho cô ấy biết?”
Mộc Cửu phủ định: “Không phải, có người mang thi thể đến cho cô ấy.” “
Trần Mặc nói: “Có phải là hung thủ không?”
Mộc Cửu lắc đầu, sau khi nói, lời nói của cô càng khiến họ kinh ngạc.
“Không phải hung thủ, ngoài bọn họ ra, còn có một người khác.”
Đôi mắt của Triệu Cường mở to khi nghe thấy điều này, “Còn có một người khác?”
Trần Mặc cau mày hỏi: “Đồng phạm của người phụ nữ?”
“Không phải đồng phạm.”
Mộc Cửu chậm rãi nói với vẻ mặt vô cảm, “Bởi vì người phụ nữ mà chúng ta đang tìm kiếm, có lẽ tâm trí của cô ấy chỉ dừng lại ở đứa trẻ.”

Trong tầng hầm lờ mờ, chỉ có một bóng đèn treo ở giữa trên trần nhà, bóng đèn được thắp sáng và phát ra ánh sáng vàng mờ nhạt, mang lại ánh sáng mờ nhạt cho nơi kín đáo này, không có cửa sổ trong tầng hầm, chỉ có một cánh cửa, một cánh cửa đang đóng kín.
“Búp bê.”
Có một chiếc giường đơn ở góc tầng hầm, chăn bông trên giường hơi rách, trông có vẻ hơi bẩn, trên chăn bông có một người phụ nữ đang ngồi, cô hơi béo, tóc đen xõa dài, đầu cúi xuống, lắc lư, tóc che mặt, lúc này cô không thể nhìn thấy biểu cảm của mình, nhưng có thể nghe thấy tiếng nói chuyện, cô là người duy nhất ở tầng hầm, vì vậy cô đang nói chuyện với chính mình.
“Búp bê.”
Cô lặp lại từ này, bởi vì cô đang cầm một con búp bê trong tay, con búp bê trông giống như nó đã được sử dụng trong nhiều năm, hơi cũ, tấm vải trắng ban đầu đã trở thành màu xám, nhưng ngay cả như vậy, người phụ nữ vẫn tiếp tục vuốt tóc búp bê bằng bàn tay hơi thô ráp của mình, đầy tình cảm, thậm chí cô còn cầm một chiếc lược, nhẹ nhàng chải tóc cho con búp bê, hết lần này đến lần khác, cho đến khi đầu tóc được chải kỹ, cô hài lòng đặt chiếc lược xuống, sau đó nhấc con búp bê lên, nhìn con búp bê đẹp đẽ của mình qua ánh sáng phát ra từ bóng đèn, cô mỉm cười, cười rất hạnh phúc, sau khi nhìn nó một lúc, cô rút tay lại, đặt con búp bê lên má, thân thiết cọ xát.
Có tiếng bước chân và đồ vật kéo lê trên mặt đất, tiếp theo là tiếng khóa được mở khóa, cánh cửa đóng chặt được mở ra từ bên ngoài.
Tiếng mở cửa làm người phụ nữ vốn đang chơi đùa với búp bê hơi giật mình , cô khẽ kêu lên, sau đó ôm chặt con búp bê trong tay như bảo vệ một đứa trẻ, cảnh giác nhìn cửa, sau khi nhìn thấy người đến là ai, cô khẽ cười, cả người thả lỏng trở lại.
Người đàn ông bước vào, nhẹ nhàng nói với người phụ nữ: “Thiên Thiên, em đoán xem anh mang gì đến cho em?”
Giọng nói như đang dỗ dành một cô bé.
Người phụ nữ tên Thiên Thiên nghiêng đầu nhìn anh với vẻ mặt mong đợi, “Phải cái đó không?”
Người đàn ông gật đầu cười: “Đúng vậy, là thứ em thích nhất, biến cô ấy thành búp bê được không?”
Thiên Thiên vẫn đang cầm con búp bê trong tay, cô ấy vỗ tay, trông rất vui vẻ, “Được, được, biến thành búp bê.”
Người đàn ông kéo một cái túi màu đen vào trong, sau đó nhặt nó lên và đặt nó lên bàn đối diện giường, sau đó mở khóa túi và quay lại hỏi cô: “Lần này em muốn làm loại búp bê nào?”
Thiên Thiên nhảy ra khỏi giường, không mang giày chạy đến chỗ người đàn ông, cô nhìn khuôn mặt của người phụ nữ lộ ra trong túi, nghiêng đầu cười: “Mẹ, làm thành mẹ, mẹ, làm thành mẹ…”
Cô cứ lặp đi lặp lại.

Chương trước đó Chương tiếp theo