Chương 59
“Người đã giết Vương Sĩ Minh còn chọn cách vứt xác vào phòng giặt rõ ràng hắn đã hiểu rất rõ về lai lịch của cô, hắn biết nhất định cảnh sát sẽ phát hiện dấu vết từ cô, dẫn đến vụ án cũ năm năm trước, hắn còn biết một khi cảnh sát xác định được tội trạng của cô, sự nghi ngờ cô trong vụ án của Vương Sĩ Minh sẽ tăng lên gấp bội, chúng tôi sẽ cắn chết cô không buông.”
Kỷ Thần lên tiếng đúng lúc: “Có vẻ như cô rất trung thành với hắn, đến mức sẵn sàng chịu đựng mọi thứ, nhưng tôi cũng là đàn ông, theo tôi thấy, đối phương có vẻ không quan tâm đến cô lắm.”
“Hiện tại lý do cô phải ngồi ở đây, phải không ngừng đối mặt với những chất vấn của chúng tôi cũng là vì cô là một quân cờ bị bỏ rơi! Cô thông minh như vậy, không lẽ không nhìn ra được điểm này à?”
Cát Vân lặng lẽ nghe hết những lời này, cúi đầu, môi hơi mím lại, ngoài ra không có phản ứng gì đặc biệt. Sau hai phút, cô ấy ngẩng đầu lên, biểu cảm đã trở lại bình thường, ánh mắt không có chút dao động nào, chỉ nhẹ nhàng nói: “Không có gì để nói.”
“Bây giờ tất cả các bằng chứng đều đang hướng về phía cô, các thành viên trong đội của tôi cũng vừa tìm thấy bằng chứng cho thấy nơi cất giấu thi thể là căn phòng tổng thống ở tầng cao nhất của khách sạn Nhuận Hâm, nơi Vương Sĩ Minh từng ở. Dựa vào mối quan hệ trước đây giữa cô và anh ta, có thể xác định cô là một trong số ít người có thể tự do ra vào căn phòng đó, nếu cô còn tiếp tục giữ im lặng như thế này, rất có thể cô sẽ bị buộc tội giết người.”
Hạ Thù dùng đốt ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn: “Cô còn có một đứa con đấy! Nghĩ cho thằng bé đi?! Năm nay bé còn chưa đầy năm tuổi, nếu không có cô bên cạnh thì phải làm sao đây?”
Cô không nói về đứa bé còn đỡ, nhưng khi nhắc đến, Cát Vân lại có vẻ yên tâm hơn, sau đó liếc nhìn cô một cái, người phụ nữ không có thêm bất kỳ cử động hay biểu cảm thừa nào. Cứ như đã hạ quyết tâm, dù đối diện với những nguy cơ như ngồi tù hay tử hình, cô ấy cũng không hề quan tâm.
Cuộc thẩm vấn đi đến đây, có vẻ như đã bước vào một ngõ cụt.
Kỷ Thần nhẹ ho khan một tiếng, Hạ Thù hiểu ý, cả hai lần lượt ra khỏi phòng thẩm vấn.
“Ba của con Cát Vân chắc chắn là đồng phạm.”
Hạ Thù vừa ra ngoài đã ném ra một câu: “Khi tôi vừa nhắc đến đứa bé, cô ta lại càng trở nên thả lỏng và quyết tâm giữ im lặng, rõ ràng trong lòng cô ta nghĩ rằng, nếu chịu đựng tất cả các cáo buộc, cuối cùng vào tù hoặc bị tử hình, thì đứa con và ba bé sẽ ở lại ngoài kia, chắc chắn đứa bé sẽ không bị đưa vào cô nhi viện. Nếu không bảo vệ được đồng phạm đó, con trai cô ấy sẽ hoàn toàn không còn hy vọng.”
“Chắc cô đã có đối tượng nghi ngờ rồi đúng không?”
Kỷ Thần nói với giọng điệu chắc chắn.
“Chỉ là hiện tại không có bằng chứng thực chất nào cả, nếu lấy lý do điều tra vụ án để thu thập DNA của toàn bộ nhân viên tập đoàn từng ra vào khách sạn Nhuận Hâm trong mấy ngày đó, rồi đem so sánh với DNA của con trai Cát Vân, thì đúng là có thể xác định quan hệ cha con giữa họ, nhưng điều đó cũng chỉ có thể chứng minh họ có quan hệ huyết thống, hoàn toàn không giúp ích gì cho việc xác minh người đó có cùng Cát Vân gây án cách đây năm năm hay không.”
Hạ Thù nói đến đây liền thở ra một hơi thật dài,cái khó chính là ở chỗ đó, hiện giờ bọn họ hoàn toàn không có bất cứ bằng chứng nào có thể kéo hai người đó lại với nhau.
“Chính là thư ký kiêu ngạo mà Tăng Vĩnh Gia đã nhắc đến?”
Kỷ Thần nói, tựa lưng vào tường, lấy một cái bật lửa từ túi quần, vô thức nghịch ngợm.
Hạ Thù gật đầu: “Vì trong quá trình điều tra thu thập chứng cứ, hắn đã có nhiều biểu hiện bất thường, nên tôi đã cho anh Thường kiểm tra lý lịch của hắn, khi còn hai mươi mấy tuổi đã có tiền án về bạo lực, cũng bị cáo buộc theo dõi người khác, mặc dù cuối cùng có vẻ như không kết luận cuối cùng, có lẽ là đã giải quyết ngoài tòa. Nhưng hắn phù hợp với đặc điểm mô tả tâm lý của đồng phạm Cát Vân, với lại, hắn là người đến làm việc tại tập đoàn Nhuận Hâm cách đây năm năm và dần dần trở thành thư ký của Vương Bình Giang. Hắn mới được thăng chức làm thư ký cho chủ tịch hai năm trước và dần nhận được sự tin tưởng của Vương Bình Giang, sau đó, Cát Vân cũng vào làm việc tại khách sạn, nếu xét theo mốc thời gian thì có vẻ như khá trùng hợp.”
Trong khi cô đang nói, ánh mắt vô thức lại hướng về tay người đàn ông, với những ngón tay thon dài đẹp, chiếc bật lửa đen có chất liệu kim loại đang xoay qua xoay lại trên đầu ngón tay, tạo ra sự tương phản rõ rệt với màu da. Sau khi kể xong, cô hơi ngại ngùng ho nhẹ: “…Cái đó, nếu anh muốn hút thuốc, thực ra không cần phải kiêng dè tôi.”
Thật ra cô đã phát hiện điều này từ rất lâu, vì đối với nghề nghiệp này, khả năng quan sát những chi tiết nhỏ là một kỹ năng cơ bản. Kỷ Thần đúng là thường cố tình tránh hút thuốc trước mặt cô, mặc dù có thể vì phép lịch sự hay lý do gì khác, nhưng cô không có những yêu cầu khắt khe đến mức bắt người khác phải kiêng dè thế này.
Kỷ Thần nghe vậy, ngay lập tức dừng lại động tác nghịch bật lửa, nắm chặt nó trong tay. Sau vài giây, anh mới mỉm cười không thèm để ý: “Cũng lâu rồi tôi không mang theo thuốc lá nữa, trước đây tôi hút thuốc để thức khuya, gần đây đã bỏ rồi.”
Vẻ mặt Hạ Thù có vẻ hơi ngạc nhiên.
Nhưng ngay sau đó, Kỷ Thần tiếp tục nói: “Lần kiểm tra sức khỏe trước, cơ thể có chút vấn đề, nên tôi đã nghe theo chỉ định của bác sĩ.”
Như thể đoán trước được điều này, cô đưa tay lên xoa cổ, ánh mắt không tự nhiên nhìn sang nơi khác, trong lòng có chút mỉa mai về những suy nghĩ vớ vẩn của mình. Không biết trong thời gian ngắn vừa rồi, tự dưng lại có chút tự tin cho rằng anh làm thế vì cô, trên đời này sao có thể có chuyện tốt như vậy, một người không chỉ vì mình bỏ thuốc một lần, mà sau nhiều năm lại có thể bỏ lần thứ hai.
Bầu không khí đột nhiên có chút ngượng ngùng.
Ong…ong…ong…
Đúng lúc này, điện thoại của Hạ Thù đột ngột vang lên, cô khéo léo quay người để nhận điện thoại, thở phào nhẹ nhõm rồi trả lời: “Có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia là tiếng của Tăng Vĩnh Gia, giọng nói vội vàng, không ngừng nói liên tục.
Cô cứ giữ vẻ mặt nghiêm túc mà lắng nghe, thỉnh thoảng lại “ừm” một tiếng để chứng minh mình vẫn đang nghe, đến gần cuối cuộc điện thoại kéo dài gần hai mươi phút, cô dặn dò một câu: “Gửi báo cáo vào điện thoại tôi trước nhé.”
Ngay sau đó, chưa đầy vài giây sau khi cô vừa gác máy, liền vang lên hàng loạt âm báo tin nhắn đến, cô cúi đầu nhìn. Khi nhận ra bên cạnh mình bỗng dưng có thêm một người, cô khẽ cắn môi dưới, cơ thể theo phản xạ căng lên trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã dồn toàn bộ sự chú ý vào những bản báo cáo vừa nhận được.
“Trong tủ quần áo lớn ở phòng ngủ phụ của phòng tổng thống, nơi Vương Sĩ Minh từng ở, Tăng Vĩnh Gia và mọi người đã phát hiện dấu vết từng cất giấu thi thể, trong các khe hở có xuất hiện dòi bọ. Trịnh Kiên phán đoán rằng khi thi thể được đặt ở đó có thể đã được bọc bằng loại nilon hoặc vật liệu tương tự, nhưng việc bọc không kỹ càng, nên trong tủ vẫn còn sót lại một số dấu vết sinh học của cơ thể người. Ngoài ra còn có dấu hiệu đã từng được lau chùi, nhưng không triệt để.”
“Còn tấm này…Họ đã lấy được một phần dấu vân tay và một dấu lòng bàn tay không hoàn chỉnh trên cánh tủ, bây giờ Đinh Kỳ đang cố gắng khôi phục để xem có thể đủ điều kiện đối chiếu hay không.”
Nói đến đây, cô lắc đầu: “Chuyện này sẽ tốn khá nhiều thời gian.”
Tốn đến mức có thể khiến cấp trên phát điên, đối mặt với áp lực dư luận từ bên ngoài, lãnh đạo trong cục đã phải đối phó đến mức rụng không ít tóc, mà tóc họ vốn dĩ đã chẳng còn nhiều, giờ thì sắp hói trụi rồi.
“Cái này là…”
Khi cô đang cảm thán, Kỷ Thần vô cùng tự nhiên đưa tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại, chuyển sang bản báo cáo tiếp theo, ánh mắt dừng lại trên một phần nội dung và khẽ nhíu mày: “Phần chạm khắc ở mép dưới cùng của tủ có một vết sướt nhỏ, khả năng cao là do lúc giấu hoặc chuyển thi thể gây ra, trên đó phát hiện có vài sợi cây cộng thêm dấu vết DNA?”
“Những thứ lạ này sau khi kiểm tra, chủ yếu là keratin… còn có carboxyl, amin và gốc hydroxy…”
Anh nhìn đến đây, nhướn mày: “Đây là… lông cừu? Nhưng còn phát hiện thêm nhiều thứ lộn xộn khác…và DNA cho thấy là nữ giới, nhưng không phải của Cát Vân.”
“Không phải của Cát Vân.”
Cô thật sự hơi bất ngờ.
“Đợi một chút!”
Hạ Thù đột ngột ngắt lời anh, đứng im tại chỗ, đầu óc như đang chạy nhanh.
Kỷ Thần thì ngoan ngoãn đứng sang một bên, vì anh không tham gia toàn bộ quá trình điều tra vụ án nên đương nhiên không nắm rõ nhiều manh mối, xem ra đối phương vừa chợt nghĩ ra điều gì đó.
Quả nhiên, vài phút sau, Hạ Thù nghiêng đầu nhìn sang, chớp mắt nói: “Tôi biết rồi.”
Cát Vân nhìn hai người mới ra ngoài hơn một tiếng đồng hồ giờ lại quay về, cô ấy cảm thấy kiểu đi ra đi vào như vậy chắc là một trong những chiêu trò thẩm vấn của cảnh sát, mục đích là để làm lung lay tinh thần cô ấy, có hiệu quả hay không thì chưa rõ, nhưng hiện giờ đúng là khiến cô ấy hơi bực mình thật.
“Tôi nói lần cuối cùng, các người đừng phí thời gian ở chỗ tôi nữa, hỏi thế nào tôi cũng chỉ trả lời y như cũ thôi. Đã xác định tôi có liên quan đến cái chết của Vương Sĩ Minh, thì chi bằng tập trung đi tìm chứng cứ đi, đúng không? Ở toà án, bằng chứng mới là thứ vũ khí mạnh nhất, chẳng phải sao?”
Cô ấy cau mày bóp sống mũi, thái độ rất thản nhiên, hoàn toàn không có chút nào là đang sắp phải thay người khác gánh tội.
Về điểm này, Hạ Thù thực lòng vẫn có phần khâm phục cô ta, không hiểu một người làm sao có thể “tình thâm nghĩa trọng” đến mức ấy, quả thực đã vượt ngoài phạm trù của người bình thường. Cô ném xấp hồ sơ trong tay lên bàn, không ngồi xuống mà đứng ngay trước bàn thẩm vấn, từ trên cao nhìn xuống đối phương: “Yên tâm đi, lần này không cần cô nói nữa, tôi nói, cô nghe là được.”
“Tống Ích chính là ba của con cô, cũng là đồng bọn của cô năm năm trước, đúng không?”
“Không…”
Cát Vân vô thức muốn phản bác.
Tuy nhiên, Hạ Thù giơ tay ngăn lại lời phản bác sắp tuôn ra của Cát Vân, rồi tiếp tục nói: “Cô không cần vội phủ nhận, phải hay không chỉ cần chúng tôi làm xét nghiệm DNA là biết ngay. Còn về việc năm năm trước Tống Ích có cùng cô thực hiện các vụ tống tiền hay không, trong lòng cô rõ hơn ai hết, để tôi đoán xem vì sao hai người lại đột ngột dừng tay…Có phải vì cô mang thai không?”
“Dù sao thì với “công việc” cô làm khi đó, nếu mang thai thì chắc chắn không thể tiếp tục, vậy nên hai người lựa chọn dừng lại, với số tiền đã có được từ mấy vụ tống tiền trước đó, đủ để ba người sống yên ổn một thời gian dài. Có lẽ trong một khoảng thời gian ngắn, hai người đã thật sự nghĩ đến việc rửa tay gác kiếm, chăm chỉ nuôi con, sống cuộc đời bình yên, vì Tống Ích đã ra ngoài tìm việc, còn thành công bước chân vào tập đoàn Nhuận Hâm. Nhưng sau đó thì sao? Sau đó đã xảy ra chuyện gì?”
Nghe những lời này, ánh mắt của Cát Vân chầm chậm nheo lại, hai tay dưới bàn siết chặt lại với nhau.
Nhìn phản ứng của người phụ nữ, Hạ Thù liền biết chiêu này của mình phần lớn đã phát huy tác dụng, cách dẫn dắt mang màu sắc cảm xúc cá nhân, xen lẫn yếu tố cảm xúc, quả thực đã khiến đối phương rơi vào trạng thái tâm lý mà cô mong muốn.
Cô lập tức tiếp tục tấn công: “Là vì sau khi thăng chức, tầm nhìn của Tống Ích cũng cao hơn à? Anh ta không còn thỏa mãn với cuộc sống bình lặng hiện tại, nên đề xuất trở lại con đường cũ? Lần này anh ta nhắm vào những nạn nhân có thân phận cao hơn hẳn so với trước đó, việc để cô vào làm tại khách sạn năm sao như Nhuận Hâm cũng là một phần trong kế hoạch? Để tiện cho các người chọn “người thành đạt” làm mục tiêu, mà loại người đó thì thường không để tâm đến chút tiền bạc mà các người yêu cầu. Dễ ra tay, nên không gây ra gợn sóng gì.”
“Nhưng cuối cùng vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đúng không? Cô bị hai người như Trác Nhiên và Vương Sĩ Minh quấn lấy, cô bị mắc kẹt trong mối quan hệ dây dưa này, Tống Ích tức giận sao?”
“Là họ tự bám lấy tôi!”
Cát Vân hình như không chịu được việc lòng trung thành của mình bị nghi ngờ, lớn tiếng phản bác.
Hạ Thù nhìn cô ta hai giây, rồi đột nhiên cười một tiếng, quay sang nói với Kỷ Thần: “Có phải cô ấy nghĩ chúng ta sẽ cho rằng Tống Ích giết Vương Sĩ Minh vì ghen tuông không?”
Kỷ Thần hơi nhếch môi, như biểu thị sự đồng .
“Tống Ích mà ghen tuông ư?”
Hạ Thù nhún vai: “Với hiểu biết về quá trình phạm tội của mấy người, chúng tôi không bao giờ giả định như vậy, có khi anh ta còn mong moi thêm được gì từ hai tên công tử đó thì có?”
Cát Vân đột ngột ngẩng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn cô.
Thấy thời cơ đã tới, Hạ Thù liền thay đổi sắc mặt, thu lại nụ cười, lấy từ tập hồ sơ ra vài bức ảnh: “Cảnh sát đã xác nhận trước khi thi thể của Vương Sĩ Minh bị ném vào máy giặt đã từng bị cất giấu gần ba ngày trong tủ quần áo của phòng tổng thống trên tầng cao nhất. Ngày hôm đó, khi cô lên sân thượng chắc chẳng thấy gì đúng không? Vì lúc đó thi thể đã được xử lý xong rồi, Tống Ích chỉ cần cô tạo ra một vỏ bọc rằng mình đã lên sân thượng mà thôi.”
“Báo cáo này liên quan đến DNA tìm được ở mép tủ quần áo, xác nhận là phụ nữ, nhưng không phải của cô.”
“Còn báo cáo này là về vật chứng được tìm thấy cùng DNA, kết quả xét nghiệm cho thấy đó là chất liệu vải cao cấp làm từ lông cừu, đồng phục của ban quản lý khách sạn Nhuận Hâm đều được may bằng loại vải này. Cô Cát, không biết cô có ấn tượng gì về quản lý bộ phận buồng phòng, cô Nhạc Mỹ San không?”
Hạ Thù thỏa mãn khi nhìn thấy vẻ kinh ngạc không thể kiểm soát hiện rõ trên mặt Cát Vân, cô biết phiên thẩm vấn này khả năng thành công rất cao.
Cô có thể khoanh vùng nghi phạm nữ là quản lý bộ phận buồng phòng cũng nhờ hôm đó khi đến gặp Vương Bình Giang, vô tình nhìn thấy trên đồng phục của người phụ nữ đó có vết rách nhỏ, tuy không rõ ràng. Bên đội pháp chứng đang gấp rút xử lý mẫu DNA đó, nhưng Hạ Thù cũng đoán được tám chính phần mười rồi, nhớ lại những lần đối diện giữa Tống Ích và Nhạc Mỹ San tại phòng tổng thống và sân thượng, ánh mắt qua lại giữa hai người đúng là rất đáng ngờ.
“Bây giờ phải làm sao đây nhỉ? Mặc dù chúng tôi vẫn chưa điều tra rõ vì sao Tống Ích lại giúp Nhạc Mỹ San giết chết Vương Sĩ Minh và xử lý thi thể, nhưng rõ ràng là anh ta đã lợi dụng cô để bao che cho người phụ nữ khác! Cát Vân, đến nước này rồi, cô còn cho rằng Tống Ích thật sự yêu cô sao? Vì người khác mà anh ta sẵn sàng bỏ rơi cô, nếu cô vào tù, con trai cô ở ngoài liệu có sống yên ổn được không?”
Hơi thở của Cát Vân bắt đầu dồn dập, ngực cô lên xuống, đôi mắt đỏ ngầu.
Tên tiếng Trung: 刑事偵緝檔案IV Tên tiếng Anh: Detective Investigation Files IV Nội dung phim: Câu…
Chương 75 Dù là một người cuồng công việc, nhiều nhất Cố Minh Thâm cũng…
Chương 74 "Tất cả những gì tôi có, tất cả những gì tôi có thể,…
Chương 73 Đối với Hàn Ly mà nói, bữa sáng gần như là thứ không…
Chương 72 Hoàng hôn buông xuống, cả phòng ăn lẫn phòng khách đều tràn ngập…
Chương 71 Trời sáng dần lên.Tòa nhà cảnh sát hình sự thức trắng cả đêm.Nghiêm…