Chương 45
Vì chuyện giục cưới, mối quan hệ giữa cô với ba mẹ đã chuyển biến rất xấu. Ở nhà Dụ Hạo Thán, thực ra không khác gì bỏ nhà trốn đi.
Vậy nên, đây là tiêu chuẩn lựa chọn con mồi của anh Ngụy sao?
Cố Minh Thâm: “Anh đã hỏi từng nạn nhân những câu tương tự rồi sao?”
Anh Ngụy không nói gì.
Cố Minh Thâm: “Mẹ anh đã dạy cho anh rất nhiều điều, bao gồm cả cách anh quyết định con mồi.”
Anh Ngụy phủ nhận: “Bà ấy không dạy.”
“Anh nói dối.”
“Tôi không nói dối!”
Anh Ngụy đột nhiên ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Cố Minh Thâm.
Cố Minh Thâm không có phản ứng.
“Mẹ anh là một người có mong muốn kiểm soát rất mạnh, tôi đã xem qua tài liệu, ba anh qua đời rất sớm. Vì vậy trong quá trình trưởng thành của anh, khắp nơi đều là bóng dáng của mẹ. Từ ăn mặc ở chỗ ở, cho đến mục tiêu nhân sinh của anh, anh luôn theo yêu cầu của mẹ, sống rất hoàn hảo, nhưng cũng rất lo sợ.”
“Nhưng có một điểm rất thú vị.”
Cố Minh Thâm mở trang đầu tiên của tài liệu trong tay.
“Sau khi ba mẹ anh ly hôn, ba anh mới qua đời. Anh Ngụy, ba mẹ anh có quan hệ không tốt sao?”
Anh Ngụy quay đầu sang một bên.
“Tuy nhiên còn thú vị hơn nữa là lý do ly hôn của ba mẹ anh. Theo hồ sơ tư pháp, ba anh đã nhiều lần cố gắng giành quyền nuôi dưỡng anh. Tuy nhiên khi họ ly hôn, anh vẫn còn nhỏ, thu nhập của mẹ anh ổn định hơn, vì vậy tòa án không chấp nhận yêu cầu của ba anh. Sau đó ba qua đời, không ai có thể cạnh tranh với mẹ anh về quyền nuôi dưỡng nữa.”
“Bs mẹ anh ly hôn vì “tình cảm bất hòa”, nhưng ba anh không bạo lực gia đình, không cờ bạc, không có bất kỳ thói xấu nào dẫn đến gia đình tan vỡ. Tôi đã liên lạc với bạn của ba anh, người đó nói lúc đó ba anh theo đuổi mẹ anh không ngừng, đối xử với bà ấy rất tốt, cuối cùng mới khiến bà ấy cảm động, hai người mới kết hôn. Tình cảm bất hòa từ đâu mà có?”
Cố Minh Thâm nhìn vào thông tin ba mẹ anh Ngụy.
“Tôi có một phỏng đoán, anh có thể phủ nhận, nhiều năm trước, ba mẹ anh, đều là những nạn nhân bị giục cưới, đặc biệt là mẹ anh.”
Anh Ngụy cúi đầu xuống, không thể nhìn rõ biểu cảm.
“Anh đoán đúng rồi, anh thực sự rất lợi hại.”
Cố Minh Thâm nhướng mày, không vui mừng vì lời khen của hắn: “Vậy nên, những nạn nhân này, đều là những người thay thế cho mẹ anh, phải không?”
“Đúng.”
Cố Minh Thâm nhìn thấu biểu cảm anh Ngụy, biết hắn muốn nói gì, nên anh không nói nữa, làm một cử chỉ mời hắn nói.
“Tôi muốn biết sự thật.”
Câu này nói cũng rất có kỹ thuật, ổn định tâm lý anh Ngụy, ngầm gợi hắn vẫn nắm giữ quyền chủ đạo trong cuộc đối thoại.
“Tôi cũng tưởng rằng họ tình cảm họ bất hòa, nhưng có một lần, mẹ tôi uống say về, tôi nghe bà ấy nói, nếu không bị giục cưới quá nhiều, bà ấy muốn yên tâm ở trong nhà, giữ lại một đứa con, bà ấy sẽ không kết hôn. Bà ấy hoàn toàn không yêu ba tôi, chỉ là lúc đó ba tôi tỏ ra chân thành nhất, giữa những người theo đuổi, tất cả các điều kiện đều khiến bà ấy khá hài lòng.”
Anh Ngụy mím môi, giọng hơi rung.
“Khi bà ấy nói về ba tôi, giống như đang nói về một con lợn giống.”
Anh Ngụy kích động lên. Dường như hắn không thể chịu được sự mất kiểm soát của chính mình, chỉ khi cảm xúc ổn định, hắn mới tiếp tục nói. Trong lúc này, Cố Minh Thâm rất kiên nhẫn, im lặng lắng nghe, không gây gián đoạn.
Hàn Ly lại hơi bị cảm xúc.
Anh Ngụy coi cô như người thay thế cho mẹ hắn, nhưng cô cảm thấy, mình lại giống ba hắn hơn.
Cô hít thở sâu vài lần, nhắm mắt lại.
“Khi tôi ba tuổi, ba tôi qua đời. Những năm này, mẹ tôi ở nhà quản lý tôi rất chặt, ngay cả tôi nói sai một từ, bà ấy cũng phải mắng tôi nửa tiếng. Nhưng bà ấy lại tự mình chơi bên ngoài rất vui, mỗi lần hẹn với một người đàn ông nào đó, bà ấy đều chê cười bà tôi một lần cho họ nghe! Thậm chí bà ấy còn không tha cho người chết!”
“Bà ấy hận hết mọi người, ông bà ngoại ép bà ấy kết hôn với người không thích, chỉ vì tôi có bóng dáng của ba, bà ấy cũng hận.”
Anh Ngụy cười, dường như như được giải thoát.
“Mẹ tốt lắm.”
Cố Minh Thâm hỏi: “Anh cho rằng bà ấy hủy hoại anh, vì vậy anh muốn giết những người giống bà ấy, phải không?”
“Phụ nữ các cô, hễ bị giục kết hôn thì đều cùng một đức hạnh như vậy, hoàn thành nhiệm vụ xong rồi thì ngủ với ai chẳng là ngủ.”
Anh Ngụy liếc nhìn Hàn Ly một cái, bị cô ấy trừng mắt nhìn lại: “Sống tiếp chỉ làm tổn thương lẫn nhau, tôi chỉ tiện tay giúp họ một phen thôi mà.”
Cố Minh Thâm: “Giúp?”
Anh Ngụy gật đầu, vẻ đương nhiên: “Dù sao sau khi bị thúc ép kết hôn, khả năng cao là họ cũng không hạnh phúc, tôi liền giúp họ giải quyết vấn đề trước, để họ chết cho thống khoái một chút.”
Nghiêm Hà nhận ra, đó chính là hội chứng Thượng Đế mà cô quan sát được.
Anh Ngụy đặt bản thân mình vào vị trí của vị thần định mệnh.
Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, hắn nhẹ nhàng nói về những nạn nhân, khiến cô rất không thoải mái, dù rằng cô còn lâu mới đến lúc bị giục kết hôn.
Cố Minh Thâm: “Trên người các nạn nhân tự sát không có vết thương ngoài da, anh đã dùng cách gì để khiến họ uống thuốc? Thuốc gây ảo giác, hay thuốc gây mê có tốc độ chuyển hóa cao? Cái trước à?”
Anh Ngụy gật đầu.
Có một số loại thuốc đủ để bị chuyển hóa hết trước khi pháp y tới, hơn nữa có những người uống thuốc tự sát sẽ được đưa đi cấp cứu, quá trình cứu chữa có thể che phủ dấu vết của hắn.
Cố Minh Thâm: “Quay lại câu hỏi ban đầu, anh đều hỏi mỗi nạn nhân về vấn đề gia đình? Điều này có liên quan đến việc trong đêm gây án, anh sẽ lén đến nhà của họ đúng không?”
Anh Ngụy: “Tôi sẽ hỏi họ, gia đình có trở thành gánh nặng cho họ hay không.”
“Họ nói có, anh cho rằng họ giống mẹ anh, đều thiếu lương tri, rồi giúp họ kết thúc?”
Anh Ngụy cười, rất tự mãn, dường như cuối cùng đã lấy lại quyền chủ động.
Biểu cảm của Cố Minh Thâm dần trở nên lạnh lùng.
“Những người anh giết, đều là những người sẵn sàng duy trì quan hệ với gia đình?”
“Bị bệnh à!”
Đội trưởng Lâm ở bên ngoài mắng nặng một câu.
“Tôi hỏi họ có muốn đi theo tôi không, vứt bỏ những gánh nặng này, ngày nào cũng bị giục tới giục lui không mệt sao? Nửa đêm khuya khoắt, họ thường đều không muốn, tôi liền thấy họ vẫn còn chút lương tâm, nên dùng phương pháp nhẹ nhàng hơn để giúp họ kết thúc, tránh cho họ chịu khổ, đó là sự thương xót.”
Cuối cùng Nghiêm Hà hiểu tại sao hắn lại dùng thuốc.
Thì ra… đây chính là cái gọi là “thương xót” của hắn?!
Mặt Dụ Hạo Thán đen thui: “Thương xót cái rắm, không thấy gia đình là gánh nặng thì giết người ta, thấy gia đình là gánh nặng cũng chẳng có kết cục tốt, ngang dọc đều chết hết, thế thì người ta biết phải trả lời thế nào? Xem ra, Tiểu Mẫn chính là người chịu đi theo hắn nhỉ?”
Bên trong, ông Ngụy đưa ra câu trả lời y hệt: “Chỉ có Tiểu Mẫn, cô ta muốn đi theo tôi. Ha, loại phụ nữ lăng loàn, khó khăn lắm mới gặp được người khiến mình động lòng, đến người thân cũng không cần nữa, cứ thế mà đi theo, không phải đê tiện thì là gì? Giống hệt mẹ tôi, đê tiện như nhau.”
Hắn nói nhiều như vậy, Cố Minh Thâm đã nắm bắt được một cách hệ thống trạng thái tâm lý của hắn.
Những người bị hại rất giống với người mẹ năm xưa, giết họ đi, hắn có thể từ gốc rễ kìm hãm bi kịch của chính mình. Họ là những vật thay thế của quá khứ.
Tiểu Mẫn lại giống với người mẹ sau này, những gì hắn làm với Tiểu Mẫn chính là những gì hắn muốn làm với mẹ mình. Tiểu Mẫn là vật thay thế sau này.
Sự quản giáo hà khắc của mẹ đã khiến trạng thái tâm lý của hắn bị đè nén đến mức không thể giải tỏa. Một khi mẹ qua đời, không còn ai có thể áp chế hắn nữa, tất nhiên hắn sẽ bật ngược lại, không thể kiểm soát.
Chỉ khi lật đổ rồi tái lập quyền uy, con người mới thực sự trưởng thành. Mà quyền uy của anh Ngụy ngay từ gốc đã lệch lạc, thế giới của hắn cũng vì thế mà méo mó đến tận cùng, không thể quay đầu.
Đồng thời, sự chấp niệm méo mó đối với mẹ khiến trong lòng hắn luôn tự định vị mình là một đứa trẻ. Thế nhưng, một đứa trẻ không được giáo dục tốt về mặt tâm lý sẽ mang theo những đặc trưng điển hình của chứng ái kỷ, ái kỷ sẽ dẫn đến tự phụ và cái tôi quá mức, chìm đắm trong ảo tưởng, khó có thể thấu hiểu và xây dựng các mối quan hệ xã hội bình thường.
Đối với anh Ngụy mà nói, tự cứu rỗi chính là ảo tưởng của hắn. Tất cả những người bị hại đều là vật hi sinh trong ảo tưởng đó.
Anh Ngụy: “Các người còn muốn hỏi gì nữa không?”
Việc nắm giữ quyền chủ động trong lời nói đã thỏa mãn sự ái kỷ và tự đại của hắn, hắn rất phấn khích.
“Không còn.”
Cố Minh Thâm lạnh nhạt nói.
Sắc mặt anh Ngụy cứng lại trong chốc lát.
“Biết anh đã gây ra những vụ án nào là đủ rồi, còn 10 vụ án nữa, chúng tôi sẽ tự giải quyết.”
Cố Minh Thâm thu dọn tài liệu, chuẩn bị đứng dậy, Hàn Ly chán ghét liếc anh Ngụy một cái thật hung hăng, cũng đứng lên theo.
Không có gì để nói thêm với loại cặn bã này.
Thế nhưng khi liếc thấy sắc mặt của anh Ngụy, Cố Minh Thâm lại dừng bước.
Vì sao anh vẫn nhìn thấy trên mặt anh Ngụy có sự tự phụ và tự đại, một vẻ nắm chắc phần thắng?
Trong tay nắm giữ nhiều mạng người như vậy, anh Ngụy không thể thoát được, rốt cuộc hắn đang hưng phấn vì điều gì?
Cố Minh Thâm nghĩ tới lời hắn vừa nói.
Còn muốn hỏi gì nữa không?
Chẳng lẽ anh đã bỏ sót điều gì? Hay là vụ án còn có đồng phạm khác chưa bị tìm ra? Nhưng dựa theo đặc điểm gây án, vụ này chỉ có một hung thủ.
Anh sững người, tiện tay lật tài liệu, nhìn tờ thông tin đầu tiên. Quan hệ thân thuộc của anh Ngụy được ghi rất rõ ràng.
Cố Minh Thâm nhìn thấy ngày mẹ anh Ngụy qua đời, trùng với ngày sinh nhật của hắn.
Cố Minh Thâm không để lộ cảm xúc, khẽ nhíu mày, chậm rãi ngồi trở lại đối diện anh Ngụy.
“Anh không chỉ dùng thuốc để “giúp” những cô gái trẻ đó…”
Cố Minh Thâm khẽ nói, “Không phải 10 vụ án, mà là 11 vụ. Người đầu tiên anh giết, là mẹ anh…?”
Mẹ hắn mắc bệnh ung thư, quanh năm bị cơn đau ung thư hành hạ, vì thế hắn mới có thể dễ dàng lấy được thuốc giảm đau, những loại thuốc này có điểm tương đồng với thuốc gây ảo giác.
Mà cái chết của một bệnh nhân ung thư sẽ không bị truy cứu quá nhiều.
Ánh mắt anh Ngụy sáng lên, lịch sự mỉm cười với anh.
“Đó là ngày tôi được tái sinh.”
Hắn cười càng rạng rỡ hơn, Hàn Ly càng cảm thấy buồn nôn, vội vàng tránh xa hắn một chút.
Cố Minh Thâm cau chặt mày, đột ngột đứng dậy đi ra ngoài.
“Anh đừng cho rằng tôi đã làm điều gì xấu, tôi chỉ là đang giúp đỡ thôi.”
Anh Ngụy nghiêm túc giải thích, “Mỗi người đều là một hòn đảo cô độc, cô đơn và trống trải như vậy, sống còn có ý nghĩa gì nữa?”
Cố Minh Thâm liếc hắn một cái, bước thẳng ra ngoài.
Quanh năm anh tiếp xúc với kẻ biến thái, không có nghĩa là anh phải giao lưu tư tưởng với kẻ biến thái.
Anh có thể thờ ơ, nhưng không có nghĩa người khác cũng chịu đựng được.
Từ lâu Hàn Ly đã chịu hắn đủ rồi, lúc này đâu còn nhớ tới chứng biến thái của hắn, trong lòng cuộn lên một luồng ác khí, nghẹn đã lâu không tìm được chỗ trút.
Cố Minh Thâm đẩy cửa ra, cô đột nhiên xoay người, sải bước lao về phía anh Ngụy, giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.
Đánh hay lắm.
Nghiêm Hà thầm niệm.
Cố Minh Thâm đứng chờ ở cửa, biết cô có chừng mực, thấy đủ thì dừng.
“Ngày mai viết cho tôi một bản kiểm điểm, không được dùng bạo lực với người khác.”
Cố Minh Thâm nhẹ giọng nói.
“Vâng ạ.”
Hàn Ly đáp rất sảng khoái.
Ngay sau đó, Cố Minh Thâm ngẩng đầy lên, nhìn về phía anh Ngụy đang bị đánh lệch người.
“Anh nói đúng, mỗi người đều là một hòn đảo cô độc. Có thể gặp được người khác hay không, hoàn toàn dựa vào vận may.”
Rồi lập tức đổi giọng.
“Nhưng anh thì không. Anh chỉ là một con tàu ma, lang thang đi tìm những hòn đảo cô độc mà thôi.”
Chương 105 Lục Thành cứng họng, trong lòng đau nhói từng cơn.Dưới ánh mắt đầy…
Chương 104 Nhà họ Lục lại náo loạn một trận.Ngay trên bàn ăn, Lục Thời…
Chương 103 Ánh mắt Trần Hạo Du thoáng lạnh đi.Giọng điệu của Lục Thời Minh…
Chương 102 Dù biết Trần Hạo Du rất xuất sắc, nhưng Lục Thời Minh không…
Chương 101 Người bình thường khi thấy WeChat hiện dấu chấm than đỏ, phản ứng…
Chương 77 Sáng sớm hôm sau, khi nhóm điều tra cùng nhau xuất phát, Hàn…