Động Cơ Gây Án – Chương 44

Chương 44

Lúc hắn vừa mở miệng, Hàn Ly lập tức cảm thấy muốn lùi bước.
Đối mặt với người tạo bóng tối cho mình, trốn tránh chính là tự vệ theo bản năng.
Không phải ai cũng có can đảm đối mặt với nguồn gốc của bóng tối.
Hàn Ly cắn chặt môi.
Cô nhớ lại khi mới vào đại học, lần đầu tiên thấy “giáo viên thi thể”, cô chạy vào nhà vệ sinh nôn một cách điên cuồng. Sau khi làm pháp y, lần đầu tiên xuất ở hiện trường, trong hang sâu thẳm có thi thể bị phân hủy ở cường độ cao, để không phá hoại hiện trường, cô chỉ có thể nhịn mà chạy xa, nôn lên tay, rồi nôn cho đến chỉ còn lại nước axit.
Cứ xem anh Ngụy như một thi thể vùng dật, không có gì ghê gớm lắm.
Cô ấy không nhìn anh Ngụy, mà hỏi Cố Minh Thâm: “Nhóm trưởng?”
Cố Minh Thâm hiểu ý, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó quay sang anh Ngụy.
Anh mang vào một tập tài liệu, chứ không phải như lần trước là tập giấy trắng. Đối mặt với loại nghi phạm có trí thông minh cao, những mẹo nhỏ chẳng có tác dụng gì.
“Họ đã cho anh xem ba vụ án, đã xác nhận đều là do anh làm.”
Bản ghi chép thẩm vấn và video đều được ghi lại, anh Ngụy không cần phải chối cãi, mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên.”
Cố Minh Thâm từng gặp những kẻ biến thái cao hơn núi, sâu hơn biển, giống như anh Ngụy thế này, có thể gây khó chịu cho người khác, nhưng đối với anh, anh Ngụy và những kẻ móc túi không có gì khác biệt.
Không chiếm được sự chú ý trước Cố Minh Thâm và Hàn Ly, anh Ngụy cười hơi khó coi.
Cố Minh Thâm gấp lại tài liệu, hơi cúi đầu, hai tay nắp chặp, chống trên ngực.
“Nói cho tôi lý do tự thú của anh.”
Anh Ngụy dừng lại.
Hắn nhìn Cố Minh Thâm, cố gắng nhìn thấy ý định từ biểu cảm của anh.
Sau lâu, anh Ngụy nghiêng lưng ra sau, buông tay và nhún vai: “Tại sao anh lại nghĩ tôi đến đây để tự thú?”
“Từ tư thế phòng vệ của anh. Nếu anh thật sự bình thản như vẻ ngoài giả vờ đó, vậy không bằng giải thích thử tư thế của anh đi?”
Mặt Cố Minh Thâm không có biểu cảm: “Tôi tin rằng với trình độ hiểu biết của anh, hẳn là anh biết tôi đang nói gì.”
Anh Ngụy quét mắt quanh, lắc đầu.
“Tôi không biết.”
Bên ngoài kính một chiều, Nghiêm Hà căng thẳng lên: “Hắn đang phòng vệ nhóm trưởng. Giọng của hắn đột nhiên trầm xuống.”
Đội trưởng Lâm vừa xuống tầng 8 để rót một ly cà phê về, thấy thế gật đầu: “Không hổ là lão Cố.”
“Anh biết rõ, không cần phải tỏ ra thái độ lý trí với tôi như vậy.”
Cố Minh Thâm lật một trang tài liệu, cho hắn nhìn thấy toàn là chữ, đó là hai trang giấy mà anh bắt Nghiêm Hà ghi nhanh: “Thái độ của anh đối với Hàn Ly chúng tôi đều thấy qua camera rồi. Anh tự cho mình hợp lý và lịch sự, nhưng thực ra anh là một người rất ngạo mạn, tự đại và dễ nóng giận.”
Khi nói đến những tính từ sau cùng, Cố Minh Thâm cố ý nhấn mạnh.
Đội trưởng Lâm uống một ngụm cà phê: “Kế hoạch của lão Cố đúng là hết bước này đến bước kia.”
Mặt anh Ngụy cứng đơ, nụ cười chưa hoàn toàn biến mất, khóe miệng vẫn còn mang theo một ít.
Hắn lịch sự nói với Cố Minh Thâm: “Đi chết đi.”
“Ừm, tôi nghe thấy rồi.”
Cố Minh Thâm lại lật một trang.
“Tôi rất bận, nên hôm nay tôi sẽ dành thời gian để nói chuyện với anh về những vụ án anh đã phạm từ năm ngoái đến nay. À đúng rồi, tôi cần nhấn mạnh, không bao gồm ba vụ anh đã thừa nhận.”
Đội trưởng Lâm sặc cà phê, phun cà phê đầy đất, tóm lấy Nghiêm Hà hỏi: “Cậu ấy nói qua chuyện này rồi sao?”
Mặt Nghiêm Hà chột dạ: “Chắc là có rồi, có lẽ là đội trưởng Lâm không nghe thấy.”
Dù sao, Cố Minh Thâm đã nói qua trong nhóm.
Sách tâm lý ám thị nói rõ ràng, muốn nói một cái dối hoàn hảo là phải nói dối nửa thật nửa giả.
Nghiêm Hà mỉm cười siêu dễ thương với đội trưởng Lâm, so với Tiểu Bạch còn dễ thương hơn: “Chắc chắn là đội trưởng Lâm quên rồi.”
Đội trưởng Lâm cầm ly cà phê, rơi vào sự nghi ngờ mình bị chứng Alzheimer.
Khi anh nhắc đến những vụ án khác, Cố Minh Thâm sắc sảo phát hiện ra sự thay đổi biểu cảm của anh Ngụy.
Hắn vừa hưng phấn, vừa căng thẳng.
Anh Ngụy không nổi cơn cuồng loạn, mà đổi theo tư thế của Cố Minh Thâm, cúi người và chống bàn tay xuống bàn.
“Nói đi, mọi người biết gì rồi?”
Cố Minh Thâm rất thản nhiên để tài liệu trên bàn, trải ra cho hắn xem.
“Tôi kiểm tra tất cả những vụ tự sát và mất tích của phụ nữ độc thân từ khi anh sửa nhà hồi năm ngoái cho đến giờ. Định nghĩa độc thân, bao gồm chưa kết hôn, ly hôn và góa bụa.”
Hắn ngẩng đầu lên, điều chỉnh gọng kính không độ.
“Tuy nhiên, sau khi kiểm tra, tôi loại trừ những phụ nữ nuôi con một mình.”
Sau khi Cố Minh Thâm nói xong câu này, nụ cười trên khuôn mặt anh Ngụy hoàn toàn biến mất.
Hắn nhìn chằm Cố Minh Thâm, không biết là ánh mắt gì.
Cố Minh Thâm lấy ra từ dưới cùng của tài liệu một tập giấy, là hồ sơ vụ án mà anh cố ý lấy ra.
Những hồ sơ này vừa rồi bị đè lại, anh Ngụy không thấy. Khi anh lấy ra, anh liền thấy ánh mắt anh Ngụy theo dõi theo từng bản ghi chép.
Cố Minh Thâm cười nhẹ.
“Tiếp theo, anh không cần nói gì, tôi cho anh xem ảnh. Tôi đảm bảo, năm phút là có thể kết thúc.”
Anh ra hiệu với mọi người bên ngoài kính, có một cảnh sát trẻ bưng một chiếc đồng hồ báo thức bé tí, xoay rồi mang vào cho anh.
Đội trưởng Lâm ở bên ngoài híp mắt: “Sao tôi cảm thấy lão Cố dùng người của tôi dùng thành thói quen rồi nhỉ?”
“Không, không, tuyệt đối không, vì chúng tôi cũng không biết có loại đồng hồ báo thức này ở đâu ra.”
Nghiêm Hà vội che chở cho Cố Minh Thâm: “À, đội trưởng Lâm, anh còn muốn uống cà phê không? Hay thử cách uống của nhóm trưởng chúng tôi? Để tôi rót cho anh một ly cà phê!”
Ngay sau khi nói xong, cô liền cầm ly cà phê của đội trưởng Lâm đi.
Đội trưởng Lâm vẫn giữ tư thế cầm ly, ánh mắt dõi theo Nghiêm Hà, chờ cô bước vào thang máy lên tầng, rồi mới dùng khuỷu tay chọt Trình Thế Hiền: “Này, em gái Tiểu Nghiêm hiểu lão Cố vậy sao?”
Trình Thế Hiền nhìn vào trong, mặt rất nghiêm túc: “Nhóm trưởng thường bảo cô ấy pha cà phê.”
Khi Nghiêm Hà mang cà phê xuống, đội trưởng Lâm cầm ly, làm một động tác nâng ly với anh.
Khách sáo kính lão Cố.
Âm thanh trong phòng thẩm vấn được truyền ra bên ngoài qua thiết bị điện tử, khi xây dựng đã chọn thiết bị thu âm rất tốt, tiếng tích tắc của đồng hồ cơ khiến lòng người bất an.
Đội trưởng Lâm: “Tôi thấy nếu ngày nào đó lão Cố dùng cách này để tôi khai ra mật khẩu thẻ ngân hàng của tôi, có thể tôi vẫn sẽ phải đếm tiền cho anh ta… Shhh, á đù, sao cà phê này lại đắng thế?”
Đội trưởng Lâm líu lưỡi, không nói nên lời. Cà phê của người làm công tác văn hóa, không phải ai cũng uống được.
Cố Minh Thâm nhận lấy đồng hồ báo thức, kim báo thức chỉ năm phút sau, còn cho anh Ngụy xem, sau đó đặt nó sang một bên.
Anh Ngụy lại nhìn thêm một cái đồng hồ báo thức.
“Vậy, chúng ta chính thức bắt đầu.”
Hồ sơ vụ án đã được xếp thứ tự trước, lấy ra lần lượt là được.
“Lăng XX, nữ, sống ở quận XX cư xá XX tòa nhà 19 tầng 6, xác nhận thời gian tử vong là ngày 20 tháng 10.”
Tờ đầu tiên cách đây ba tháng, Cố Minh Thâm vừa đọc vừa cho hắn xem ảnh của người đó, quan sát phản ứng của hắn.
Không đợi anh Ngụy nói gì, anh liền đặt tờ giấy trở lại dưới cùng.
“Đây là một trong số đó. Lý X, nữ, sống ở quận XX hoa viên XX tòa nhà 37, tầng 1, xác nhận thời gian tử vong là ngày 21 tháng 9.”
Anh lại không đợi phản ứng của anh Ngụy, cũng như vừa rồi, đặt giấy lại chỗ cũ.
“Cái này cũng là của anh. Người thứ ba…Tiểu Hàn, cô đọc đi.”
Anh đã lót đường, những cái còn lại, anh chuyển cho Hàn Ly.
Đối mặt với Hàn Ly, anh Ngụy khó có thể kiểm soát cảm xúc hơn. Càng mất kiểm soát, lại càng có thể hỏi ra nhiều chuyện.
Hàn Ly hắng họng, nhìn thấy thông tin phụ nữ trên hồ sơ vụ án, có chút vô thức bất an.
“Người thứ ba, Trương XX, nữ, sống ở quận XX trang viên XX tòa 12 tầng 2, xác nhận thời gian tử vong là ngày 22 tháng 8.”
Cố Minh Thâm liền nói: “Cái này cũng là của anh, tiếp theo.”
“Người thứ tư…”
Danh tính nổi bật nhất của Cố Minh Thâm là tâm lý học tội phạm, nhưng anh còn có một thân phận đại diện khác, đó là chuyên gia nhận diện biểu cảm nhỏ.
Con người thường thông qua âm thanh và biểu cảm để phân biệt cảm xúc của đồng loại. Thế nhưng, trong quá trình trưởng thành, con người có thể học cách kiểm soát cảm xúc, tức là kiểm soát âm thanh và biểu cảm.
Hai thứ này trông có vẻ có thể kiểm soát, nhưng thực ra không hẳn như vậy, đặc biệt là biểu cảm. Con người sẽ phát ra những biểu cảm gần như mang tính bản năng, đó chính là biểu cảm nhỏ. Nhưng biểu cảm nhỏ chỉ thoáng qua trong chớp mắt, trừ khi được huấn luyện chuyên nghiệp, ánh mắt chuẩn xác sắc bén, kiến thức chuyên môn vững vàng, nếu không thì căn bản không thể nhận ra hoạt động tâm lý của đối phương từ biểu cảm nhỏ.
Cố Minh Thâm lại đặc biệt vô cùng am hiểu lĩnh vực này.
Anh không cần bất kỳ phản ứng nào từ anh Ngụy, chỉ cần nói cho anh Ngụy biết những vụ án này, rồi quan sát biểu cảm nhỏ. Anh làm như vậy chỉ để giúp thu hẹp phạm vi, tránh lãng phí nguồn lực của cảnh sát.
Hiện tại xem ra, hiệu quả cũng không tệ.
Một loạt báo cáo vừa xong, vừa khít năm phút.
Anh Ngụy dường như bị mất tập trung, đến khi hoàn hồn thì Hàn Ly đã sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ, rồi trả cho Cố Minh Thâm.
“Tôi mang hơn 20 vụ án tới, có thể xác nhận là 10 vụ, vừa đúng lúc bắt đầu từ tháng anh kết thúc việc sửa chữa nhà. Tính ra, tổng cộng anh có 13 vụ án. Tôi sẽ thông báo cho đội pháp chứng, kiểm tra lại các vật chứng liên quan, cố gắng tìm được bằng chứng DNA của anh trong từng căn phòng.”
Cố Minh Thâm cất tài liệu đi, vẻ mặt nhàn nhạt.
Anh nhìn thấy trong biểu cảm của anh Ngụy có một tia hoảng loạn, vì thế càng thêm chắc chắn.
“Câu hỏi tiếp theo có thể hơi riêng tư. Tôi muốn biết rốt cuộc mẹ anh đã làm gì với anh?”
Sững người tròn năm sáu giây, anh Ngụy mới nói: “Anh muốn biết cái gì? Mẹ tôi? Anh hỏi bà ấy?”
Cố Minh Thâm nhìn thấy trong biểu cảm của hắn có sự chán ghét rõ ràng.
“Anh rất ghét mẹ mình?”
Anh Ngụy nghe vậy, bật cười ngắn một tiếng, không nói gì.
Thể hiện sự khinh thường đối với câu hỏi của anh.
Cố Minh Thâm: “Từ thủ pháp gây án của anh mà xem xét, anh đã cẩn thận lựa chọn những phụ nữ độc thân có quan hệ không tốt với gia đình làm con mồi.”
Anh Ngụy cười: “Thì ra chuyên gia cũng dùng mấy từ văn vẻ thế này à? Xem tôi như đi săn tình sao?”
“Trong tự nhiên, sinh vật đực vốn dĩ là thợ săn, bất luận là săn mồi hay tìm bạn tình, đều gắn liền với bản năng săn bắn. Con người cũng vậy. Vì thế tôi gọi anh là thợ săn, không có gì sai.”
Cố Minh Thâm nhướng mày, “Anh rất thích từ này.”
Nụ cười của anh Ngụy cứng lại trên mặt.
“Nếu không có ý kiến gì, tôi sẽ tiếp tục.”
Cố Minh Thâm nói, “Cả thành phố S đều là lãnh địa của anh, anh mặc sức săn giết trong thành phố này. Vậy một thợ săn đạt chuẩn thì phải có những kỹ xảo săn bắn như thế nào? Anh Ngụy, anh có xem “Thế giới động vật” không?”
Anh Ngụy không phân biệt được anh đang đùa hay dùng thuật ngữ học thuật, dứt khoát ngậm miệng.
“Trước tiên thợ săn sẽ tách con mồi ra khỏi bầy đàn. Còn anh thì khéo léo hơn, những con mồi anh chọn đều là những người đã bị tách khỏi tập thể. Gia đình là đơn vị cơ bản của xã hội, là tập thể cơ bản của loài người, con mồi của anh, vốn đã có rạn nứt với gia đình rồi.”
Cố Minh Thâm liếc nhìn Hàn Ly một cái.
“Ban đầu tôi rất khó xác định, rốt cuộc anh là vì thù ghét phụ nữ mà săn giết bừa bãi, hay là mang theo một dạng tâm lý phức tạp nào đó. Sau này, anh nói những lời đó với Hàn Ly, tôi mới nhận ra. Không thể không nói, anh là một tội phạm rất có…thiên phú.”
Trong khoảnh khắc Hàn Ly trở nên mơ hồ.
Anh Ngụy từng nói những lời tương tự với mình sao?
Cô chậm rãi hồi tưởng, sau đầu còn hơi đau, dần dần nhớ ra một vài manh mối.
Anh Ngụy từng hỏi cô, liệu gia đình có trở thành mối bận tâm của cô hay không.
Mà cô thật sự đã vì câu hỏi của anh Ngụy, mà suy nghĩ một thời gian.
Mồ hôi lạnh của Hàn Ly lập tức tuôn ra như mưa.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Gửi phản hồi