Thoát Khỏi Nam Thần, Gả Vào Hào Môn – Chương 47

Chương 47

“Vậy em có ngoan ngoãn nghe lời không?”
Anh hỏi lại.
Mạnh Vũ hít một hơi lạnh, lập tức nói: “Sau này em sẽ không một mình nói chuyện với anh ta.”
Sở Tu Cẩn rất hài lòng, anh sờ đầu cô, “Nữu Nữu rất ngoan ngoãn, chú Sở rất thích em.”
Mạnh Vũ “…”
Tại sao những lời cưng chiều này lại nghe đáng sợ vậy? Một số hình ảnh này kia lập tức hiện lên trong tâm trí cô.
Hừ, là do chú Sở hư hỏng, không phải do cô không trong sáng!
Mạnh Vũ sợ nếu nhắc đến đề tài này nữa sẽ mất kiểm soát, cho nên lập tức đổi chủ đề nói: “Đúng rồi, kết quả điều tra sao rồi? Vì sao xe lại bị bốc cháy? Chỗ nào có vấn đề vậy?”
“Ngói cách nhiệt.”
Sở Tu Cẩn nói.
Ngói cách nhiệt? Mạnh Vũ cũng thấy nhiều người trên mạng thảo luận về vấn đề ngói cách nhiệt. Ngói cách nhiệt mà Bắc Việt sử dụng trong lô xe lần nay là do Khang Hoa sản xuất, nếu ngói cách nhiệt có vấn đề thì chỉnh là do sản phẩm của Khang Hoa không đạt tiêu chuẩn.
Tuy nhiên, Mạnh Vũ không thể hiểu được, “Các linh kiện của Khang Hoa gửi đến Bắc Việt đều trải qua sự kiểm soát chặt chẽ, chưa kể đến chiếc xe không người lái là hạng mục quan trọng, lúc kiểm tra đều phải hợp quy chuẩn, vì sao khi thử nghiệm lại xảy ra vấn đề?”
Sở Tu Cẩn nói: “Lúc đó kiểm tra quả thật đã hợp quy chuẩn, bao gồm cả lần thử nghiệm trước cũng không có vấn đề gì.”
Mạnh Vũ càng thấy kỳ lạ, nếu thật sự là như vậy, sao chiếc xe lại tự bốc cháy?
Sở Tu Cẩn lại nói: “Vậy không chỉ là vấn đề linh kiện, người kiểm tra cũng có vấn đề.”
Mạnh Vũ chợt nhận ra, tức là kỹ sư kiểm tra lúc đó cố tình báo cáo sản phẩm không đạt tiêu chuẩn là đủ tiêu chuẩn? Vậy câu hỏi đặt ra bây giờ là, tại sao kỹ sư phụ trách kiểm tra lại làm vậy? Và tại sao Khang Hoa lại gửi sản phẩm không đạt tiêu chuẩn đến Bắc Việt?
Mạnh Vũ nghĩ đến Kỷ Nhã, Kỷ Nhã rất muốn hợp tác với Bắc Việt, thật sự là vì lợi ích hay có mục đích khác? Thật ra vì lợi ích cũng tốt, hai bên đều có lợi mà, đối với mọi người đều tốt, sợ nhất là có ý đồ khác.
Lúc đầu, Sở Tu Cẩn đồng ý để Khang Hoa làm nhà máy íy nhiều cũng là vì mối qua hệ với Mạnh Vũ, Mạnh Vũ thật sự thích cô gái Kỷ Nhã này. Tuổi còn trẻ, không có ba mẹ, anh trai còn bị bệnh nặng, một mình chống đỡ gia đình, nếu không tâm lý không mạnh mẽ thì sẽ dễ dàng sụp đổ.
Chính vì vậy, cô rất ngưỡng mộ cô ấy, sự mạnh mẽ của Kỷ Nhã cũng là thứ cô luôn mong muốn.
Nhưng nếu Kỷ Nhã tiếp cận cô chỉ để đối phó với Bắc Việt thì sao? Tại sao Kỷ Nhã lại làm chuyện này? Cô ấy có thù hận gì với Bắc Việt?
“Kỹ sư phụ trách kiểm tra có cố ý làm vậy sao?”
Mạnh Vũ hỏi.
Sở Tu Cẩn nói: “Hiện tại, anh không tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa Kỷ Nhã và kỹ sư đó, kỹ sư đó do anh đưa từ Đức đến.”
Mạnh Vũ “…”
Đưa từ Đức đến, nói cách khác, là thân tín của anh, thân tín của anh lại làm ra chuyện phản bội anh sao?
Mạnh Vũ cảm thấy khó tin, “Sao lại như vậy?”
Sở Tu Cẩn nói: “Chỉ cần lợi ích đủ lớn, cái gì cũng có thể.”
Vậu ai là ngược mua chuộc kỹ sư? Nếu không phải Kỷ Nhã thì sẽ là ai?
“Phía Kỷ Nhã nói thế nào?”
Sở Tu Cẩn nói: “Tạm thời anh không liên lạc được với Kỷ Nhã, còn em thì sao, Kỷ Nhã có liên lạc với em không?”
Mạnh Vũ nói: “Không, em cũng chưa liên lạc với cô ấy.”
Sở Tu Cẩn nói: “Chuyện này thật kỳ lạ, anh không liên lạc được với Kỷ Nhã, cũng không thể liên lạc với Lục Vân Sâm, vợ chồng nhà này dường như đã biến mất chỉ sau một đêm.”
Còn không sớm không muộn, ngay lúc Bắc Việt xảy ra chuyện thì biến mất, nhìn thế nào cũng giống sợ tội nên mới chạy trốn.
Sau khi về nhà, ăn cơm xong, Sở Tu Cẩn ở phòng làm việc tiếp tục giải quyết chuyện công việc, còn có rất nhiều thứ liên quan đến Leo cần bàn bạc. Mấy ngày nay Mạnh Vũ không gặp anh, muốn ở lại bên cạnh anh một chút, cho nên chỉ lấy một quyển sách, lên cái ghế ngồi đối diện bàn để đọc.
Cứ như vậy, hai người đều làm việc riêng của mình, Mạnh Vũ cũng không làm phiền anh.
Sở Tu Cẩn làm việc mà quên mất thời gian, lúc ngẩng đầu lên thì thấy cô đang nằm trên bàn ngủ thiếp đi.
Anh đứng dậy nhẹ nhàng đi tới, hơi nhìn xuống người phụ nữ đang ngủ. Khuôn mặt trắng trẻo, lông mi rũ xuống, run nhẹ theo hơi thở, đầy đặn, hồng hào, rất hấp dẫn.
Nhìn người phụ nữ trước mặt, nghĩ đến việc cô đã ngoan ngoãn chờ đợi bên cạnh anh khi anh làm việc, sự đồng hành này thật sự khiến người ta yêu thích. Trong tâm trí Sở Tu Cẩn, một cảm xúc rất mạnh mẽ bất ngờ nổi lên, muốn chiếm hữu cô, mặc dù cô đã là của anh rồi. Nhưng chưa đủ, anh muốn kìm cô vào thân thể mình, muốn làm cho máu và thịt của cô hòa quyện với anh.
Sở Tu Cẩn đưa miệng đến, đưa lưỡi ra, nhẹ nhàng chạm vào lưỡi của cô, sau đó đi qua trong miệng cô, mút nhẹ môi của cô, chỉ khi cô cảm thấy không thoải mái, phát ra tiếng rên rỉ, anh mới buông ra.
Anh buông cô ra, nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại, nhưng hơi thở của anh đã có chút rối loạn.
Rối loạn trong lòng, nhưng cô ngủ rất ngon, anh nên kiềm chế bản thân mình.
Anh nghiêng người bế cô lên, mặc dù anh rất nhẹ nhàng, nhưng biên độ hơi lớn, cô vẫn bị đánh thức, nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, khẽ mở đôi mắt buồn ngủ hỏi anh: “Anh định ngủ à?”
“Ừm, anh ôm em đi ngủ.”
“Được.”
Cô ngoan ngoãn dựa vào vòng tay anh, một đôi tay nhỏ ôm cổ anh. Sở Tu Cẩn bế cô lên giường, tay cô vẫn chưa buông ra, mắt vẫn nhắm nghiền, không biết đã ngủ chưa.
“Không muốn ngủ à?”
Anh lại hỏi.
“Em ôm anh một lúc.”
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhõng nhẽo.
Sở Tu Cẩn nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, thân thể cô thật sự mềm mại, thân thể càng ngày càng hỗn loạn, nhưng anh có chút không muốn làm gì cô.
“Buồn ngủ mà không chịu đi ngủ, sao còn theo anh ở phòng làm việc?”
Có lẽ cô thật sự buồn ngủ, giọng nói mơ màng, “Xảy ra chuyện lớn như vậy, đương nhiên phải ở bên cạnh chú Sở rồi.”
Cho nên là bởi vì cô lo lắng cho anh? Thật ra sự cố này đối với anh mà nói cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng lời nói của cô giống như một bàn tay ấm áp vô hình vuốt ve trái tim anh, mang đến cảm giác an ủi thoải mái.
Anh nói: “Em không sợ chú Sở sẽ vì chuyện này mà không gượng dậy nổi, hay vì chuyện này mà bị hội đồng quản trị của Bắc Việt bãi nhiệm, sau này không có tiền cũng không có quyền, đến lúc đó em còn xem trọng một người nghèo tay trắng như anh không?”
Cô thấp giọng nói: “Không sao, em cũng có thể kiếm tiền, đến lúc đó em sẽ nuôi anh.”
Sở Tu Cẩn “…”
Từ khi anh sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên anh nghe người khác nói sẽ nuôi anh.
Ba mẹ ruột cũng không nuôi anh, mà cô lại sẵn sàng nuôi anh.
Cô gái này, cuối cùng cô là bảo bối gì vậy?
Anh sờ đỉnh đầu cô, mỉm cười: “Yên tâm, không có gì có thể đánh bại chú Sở.”
Anh nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, vùi vào lòng anh nói thêm: “Ừm, em biết, chú Sở rất lợi hại, không có gì không đạt được, dù sau này xảy ra chuyện gì, em vẫn sẽ ở bên cạnh chú Sở.”
Giờ phút này, Sở Tu Cẩn chỉ cảm thấy trái tim mình mềm mại, mềm mại đến mức không nhìn thấy hình dáng, anh không khỏi siết chặt vòng tay ôm cô thật chặt, anh thật sự muốn cô tiến vào trong cơ thể mình.
Trên một ngọn núi ở phía nam thành phố Uy Hải có một bệnh viện tư nhân, đây là dự án đầu tư của nhà họ Kỷ. Kỷ Huân ở phòng bệnh rất đặc biệt, khu nội trú độc lập hai tầng ở khu vực trong cùng của bệnh viện hoàn toàn dành cho anh sử dụng.
Khi Kỷ Nhã bước vào, Kỷ Huân vừa uống thuốc xong, anh đang nửa nằm trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng bước chân, anh mở mắt ra, khi thấy người đến, rõ ràng anh rất ngạc nhiên, sau đó mỉm cười, nói, “Nhã Nhã, sao lại rảnh rỗi đến thăm anh vậy?”
Vẻ mặt Kỷ Nhã lạnh lùng, “Tôi đặc biệt đến xem anh trai đã chết chưa.”
Khuôn mặt của Kỷ Huân vẫn không thay đổi, như thể anh đã quen với những lời nguyền rủa của cô từ lâu, “Thấy anh trai con sống tốt, có phải rất thất vọng hay không?”
Kỷ Nhã nói: “Tôi rất thất vọng.”
“Vậy em có thể để qua hai tháng nữa, hai tháng nữa có khả năng cao anh sẽ chết, đến lúc đó sẽ không khiến Nhã Nhã thất vọng.”
Kỷ Nhã đi đến bên giường bệnh, đưa đồ trong tay cho anh, Kỷ Huân không nhận lấy, liếc nhìn túi hồ sơ rồi quét về phía cô, “Đây là loại tài liệu gì?”
Kỷ Nhã nói, “Tôi xảy ra chuyện, cần anh trai giúp đỡ.”
Kỷ Huân cười, khóe mắt xuất hiện nước mắt, “Thật là hiếm có, Nhã Nhã xảy ra chuyện còn nhớ đến anh trai.”
Kỷ Huân nhận lấy túi hồ sơ, “Được rồi, anh sẽ giúp em.”
“Anh không hỏi là chuyện gì sao?”
“Dù là gì đi nữa, anh cũng giúp em.”
Kỷ Nhã sững sờ một lúc, không nói gì thêm, xoay người rời đi, tư thế hơi lạnh lùng. Khi bước ra cửa, có một cơn gió thổi lên chong chóng, chong chóng bị gió thổi, quay không ngừng.
Kỷ Nhã nhìn chong chóng thì dừng lại.
“Nhã Nhã thích chong chóng, sau này hằng năm sinh nhật, anh trai sẽ làm cho em.”
Mười năm trước, sự cạnh tranh nhà máy ở thành phố Uy Hải rất khốc liệt, nhiều công ty nhỏ đã bị hợp nhất trong thời điểm này rồi từ đó mất hút. Nhà họ Kỷ cũng không thể thoát khỏi tình hình đó, ba mẹ Kỷ Nhã cũng bị bắt ép trong cuộc cạnh tranh đó.
Lúc đó cô mới mười ba tuổi, Kỷ Huân lớn hơn cô năm tuổi, anh vừa mới trưởng thành. Ba mẹ anh không có mặt nên anh đã gánh vác tương lai của Khang Hoa và cả cô nữa.
Buổi tối, cô sợ hãi, Kỷ Huân luôn ở bên cô cho đến khi cô ngủ.
Những gì anh nói với cô thường xuyên nhất là, “Nhã Nhã, đừng sợ, có anh trai ở đây, anh trai đã trưởng thành, anh trai là người lớn, anh trai có thể bảo vệ Nhã Nhã.”
Họ nương tựa vào nhau cho đến khi Khang Hoa ngày càng tốt hơn.
Kỷ Nhã nghe thấy tiếng bước chân, cô quay đầu lại nhìn, đó là thư ký của Kỷ Huân, thư ký nói với cô: “Anh Kỷ dặn tôi đưa cô Kỷ Nhã về.”
Kỷ Nhã thu lại dáng vẻ thất thần, nhấc chân lên, đi ra ngoài, thư ký đi theo cô, Kỷ Nhã im lặng một lúc, hỏi anh: “Bệnh tình của anh Kỷ thế nào rồi?”
Thư ký trả lời: “Thời gian trước mới chạy thận, nhưng không lý tưởng lắm, có lẽ sẽ không còn bao lâu nữa.”
Vẻ mặt Kỷ Nhã có chút nghiêm trọng, “Không phải lúc trước anh nói tìm được người hiến thận sao?”
Thư ký nói: “Có tìm được rồi, nhưng người nhà đối phương không muốn hiến, cũng không nhận đền bù, nhưng chúng tôi đang mở rộng phạm vi tìm kiếm, hy vọng trước khi tiêu hao toàn bộ tài sản của anh Kỷ thì sẽ tìm được thận thích hợp.”
Tìm được thận thích hợp cũng không chắc sẽ chữa khỏi, sau đó còn phải tiếp tục theo dõi, lỡ như bị bài xích thì vô cùng rắc rối.
Trẻ như vậy lại mắc bệnh thận, thật ra cô biết anh bị vậy là vì cô, vì Khang Hoa.
Nếu…Nếu anh không làm những chuyện kia thì tốt biết bao, cô cũng không cần hận anh, cũng không phải chịu đựng nhiều gánh nặng tâm lý như vậy.
Anh vẫn là người anh trai cô yêu quý nhất, cô có thể ở bên cạnh chăm sóc anh mà không mang bất kỳ gánh nặng tâm lý nào khi anh đang bị bệnh nặng.

Chương trước đó Chương tiếp theo

hcth1906

Recent Posts

Động Cơ Gây Án – Chương 75

Chương 75 Dù là một người cuồng công việc, nhiều nhất Cố Minh Thâm cũng…

2 giờ ago

Động Cơ Gây Án – Chương 74

Chương 74 "Tất cả những gì tôi có, tất cả những gì tôi có thể,…

1 ngày ago

Động Cơ Gây Án – Chương 73

Chương 73 Đối với Hàn Ly mà nói, bữa sáng gần như là thứ không…

2 ngày ago

Động Cơ Gây Án – Chương 72

Chương 72 Hoàng hôn buông xuống, cả phòng ăn lẫn phòng khách đều tràn ngập…

3 ngày ago

Động Cơ Gây Án – Chương 71

Chương 71 Trời sáng dần lên.Tòa nhà cảnh sát hình sự thức trắng cả đêm.Nghiêm…

4 ngày ago

Một Lòng Si Tình – Chương 77

Chương 77 Chú sói con này sao mà tốt tính quá vậy nè.Đó là chuyện…

5 ngày ago