Chương 435
Sắc mặt mẹ Thẩm lập tức trầm xuống.
Khóe miệng Chu Nghiên Nam chậm rãi nhếch lên, đáy mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.
Không có gia tộc nào chấp nhận một người phụ nữ từng sảy thai làm con dâu, nhất là một gia đình danh giá như nhà họ Thẩm, họ không thể chịu mất mặt như vậy!
Mẹ Thẩm nhất định sẽ ép Khương Đồng Phi và Thẩm Sơ Bạch chia tay. Đến lúc đó, Khương Đồng Phi chỉ có thể quay về bên anh ta.
Chẳng qua Thẩm Sơ Bạch chỉ là một thằng nhóc còn chưa dứt sữa, cũng xứng tranh với anh ta sao!
“Tôi và Phi Phi chỉ xảy ra chút mâu thuẫn thôi. Không ngờ cô ấy lại giận dữ đến vậy, còn cố tình qua lại với Thẩm Sơ Bạch để chọc tức tôi. Thật xin lỗi vì chuyện riêng của chúng tôi lại kéo nhà họ Thẩm vào cuộc.”
Sắc mặt mẹ Thẩm lạnh đến đáng sợ, lồng ngực bà khẽ phập phồng rồi lạnh giọng hỏi: “Cậu nói những lời này là muốn tôi ngăn Tiểu Bạch và Khương Đồng Phi ở bên nhau?”
Chu Nghiên Nam khựng lại. Anh ta không ngờ mẹ Thẩm lại nói thẳng ra như vậy, loại chuyện này chẳng phải ai cũng ngầm hiểu là được rồi sao.
Nói trắng ra chẳng phải rất mất mặt à.
“Tôi tin nhà họ Thẩm sẽ không chấp nhận một người phụ nữ từng mang thai và sảy thai vì người đàn ông khác.”
“Không chấp nhận?”
Sắc mặt mẹ Thẩm khó coi đến cực điểm, “Chu Nghiên Nam, đứa bé Khương Đồng Phi từng mất đó là con cậu?”
“Đương nhiên.”
Nhắc đến đứa bé không có duyên với mình, lòng Chu Nghiên Nam lại nhói đau.
Nếu, nếu lúc đó anh ta bình tĩnh hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến bước này.
“Bà Thẩm, bà không cần nghi ngờ. Đúng là Phi Phi và tôi từng có một đứa con.”
“Mặc dù nói ra có vẻ vô tình, nhưng tôi cảm thấy đứa bé đó không được sinh ra có lẽ lại là chuyện tốt.”
“Hả?”
Chu Nghiên Nam ngây người, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Mẹ Thẩm cười lạnh, “Nếu nó thật sự được sinh ra trên đời này, có một người ba như cậu, e rằng mới là bi kịch!”
Sắc mặt Chu Nghiên Nam lập tức thay đổi, trầm mặc, “Bà Thẩm, câu này của bà có ý gì?”
“Lôi một đứa trẻ đã mất ra làm công cụ tính kế, Chu Nghiên Nam, cậu tích chút đức đi!”
“Bà Thẩm, bà…”
“Một người phụ nữ mang thai con cậu nhưng lại không muốn sinh nó ra. Cậu còn có mặt mũi đem chuyện này ra nói, cậu đang khoe mình thất bại và vô dụng đến mức nào à?”
Nắm đấm của Chu Nghiên Nam siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc, ánh mắt âm u đến đáng sợ. Nếu người ngồi đối diện không phải là chủ mẫu hiện tại của nhà họ Thẩm, anh ta đã đấm thẳng một cú rồi!
Nhưng đối phương lại là người nhà họ Thẩm, còn là bậc trưởng bối, anh ta chỉ có thể nhịn.
“Đứa bé là mất ngoài ý muốn, không phải chúng tôi cố ý bỏ nó.”
Mẹ Thẩm khinh thường hừ một tiếng, “Đến cả con mình còn không bảo vệ nổi mà cũng có mặt mũi ngồi đây nói chuyện.”
“Cậu nói Khương Đồng Phi chỉ đang giận dỗi cậu? Chưa chắc đâu. Trên đời này, lòng cha mẹ nào chẳng như nhau. Mất con là nỗi đau chí mạng với bất kỳ người phụ nữ nào. Vậy mà cậu lại lấy nỗi đau đó ra làm quân bài tính toán. Tôi chẳng thấy cậu yêu con bé được bao nhiêu!”
Bà đẩy tách trà Chu Nghiên Nam vừa rót về phía anh ta. Động tác này khiến sắc mặt anh ta càng thêm khó coi.
“Người dám tính kế lên đầu nhà họ Thẩm, tôi cũng chưa gặp được mấy ai. Tôi không quan tâm trước đây cậu và Khương Đồng Phi có những ân oán gì. Hiện giờ con bé là bạn gái của Tiểu Bạch, xem như nửa người nhà họ Thẩm. Trước khi làm bất cứ chuyện gì, tốt nhất cậu nên cân nhắc cho kỹ hậu quả.”
Bà biết thừa hôm nay Chu Nghiên Nam tìm mình để làm gì. Chẳng phải muốn châm ngòi ly gián, mượn tay bà ép Thẩm Sơ Bạch và Khương Đồng Phi chia tay sao.
Dù bà có không hài lòng đến đâu thì đó cũng là chuyện của nhà họ Thẩm, sao có thể để người ngoài đứng xem trò cười được!
Mẹ Thẩm cầm túi xách lên nhưng không lập tức rời đi, ánh mắt lạnh như băng rơi xuống gương mặt khó coi của Chu Nghiên Nam, “Tôi nghe nói năm sau thị trưởng Chu sẽ được điều về trung ương phải không?”
Chu Nghiên Nam lập tức ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc bén.
“Đúng là nhà họ Cố có thể giúp ông ấy thu xếp không ít chuyện. Nhưng cậu đừng quên, cuối cùng việc ba cậu có được điều về trung ương hay không vẫn phải do con trai lớn của tôi gật đầu.”
Cho nên muốn tính kế nhà họ Thẩm, trước tiên phải xem mình có đủ sức gánh hậu quả hay không!
Ném lại một câu cảnh cáo, mẹ Thẩm nổi giận đùng đùng bỏ đi.
Vừa ra khỏi phòng trà, bà lập tức gọi điện cho Thẩm Sơ Bạch, “Con đang ở đâu?”
“Ở nhà Phi Phi. Sao vậy mẹ?”
Nghe thấy giọng mẹ mình đầy tức giận, Thẩm Sơ Bạch lập tức ngồi thẳng dậy.
“Lập tức về nhà cho mẹ! Một mình con về!”
Giọng bà rất lớn, ngay cả Khương Đồng Phi đang nằm trong lòng anh xem tivi cũng nghe thấy.
Cô ngồi bật dậy khỏi đùi anh, sắc mặt hơi tái đi.
Câu cuối cùng của mẹ Thẩm rõ ràng là không muốn anh đưa cô theo. Nói cách khác, nguyên nhân khiến bà nổi giận rất có thể có liên quan đến cô.
Điện thoại đã bị cúp, Thẩm Sơ Bạch vẫn còn ngơ ngác.
Thấy sắc mặt Khương Đồng Phi không ổn, anh vội nắm lấy tay cô, dịu dàng an ủi: “Để em về xem sao.”
Tay chân Khương Đồng Phi lạnh ngắt.
“Có phải mẹ cậu biết chuyện gì rồi không…”
Thẩm Sơ Bạch nhíu mày, “Biết chuyện gì?”
Cách dùng từ này rất nhạy cảm, chỉ những chuyện sợ người khác biết mới gọi là bị phát hiện.
“Chuyện chị từng sảy thai…”
Thẩm Sơ Bạch hơi hé môi, bao lấy bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, “Phi Phi, đó không phải lỗi của chị, cũng chẳng phải chuyện gì không thể nói ra. Chị đừng sợ.”
“Có thể mẹ cậu sẽ không chấp nhận…”
“Có em ở đây. Mọi chuyện em sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Anh cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô, “Ngoan, em về xem tình hình thế nào đã. Mai em lại tới thăm chị.”
