Chương 38

“Ơ?”
Kiều Trân chậm rãi trợn to mắt, có chút không dám tin vào tai mình, ngơ ngác ngồi yên tại chỗ, ngón trỏ chỉ vào chính mình.
Cái gì, ai cơ?
Tần Diệc Trì lại cúi đầu tới gần thêm, trong mắt dâng lên cảm xúc mờ tối khó lường, khàn giọng lặp lại câu hỏi: “Có được không?”
Đầu óc Kiều Trân trống rỗng, bên tai chỉ quanh quẩn giọng nói của Tần Diệc Trì.
Người này, không ngờ còn khá là lịch sự nữa chứ…
Cô như bị mê hoặc, hồ đồ gật đầu, nhưng khi kịp phản ứng lại thì vội nhẹ nhàng lắc đầu, thì thầm: “Không muốn…”
Hay là thôi đi.
Vậy mà lời còn chưa dứt, Tần Diệc Trì bất chợt khẽ nói, giọng mang theo chút chua xót và mất mát, giống như một chú chó lớn bị ướt mưa: “Kiều Trân, hôm nay là sinh nhật mình.”
Nghe vậy, Kiều Trân bỗng mềm lòng, bị nắm chặt trong tay.
Đúng rồi, ai bảo hôm nay là sinh nhật anh chứ, cô nên cưng chiều anh một chút, đối xử tốt với anh hơn một chút…
Cô hoàn toàn không thể từ chối, nơi cổ họng khẽ bật ra một tiếng nho nhỏ, chậm rãi nói: “Được…”
Đợi đến lúc hoàn hồn, cô đã bị Tần Diệc Trì kéo vào góc rồi.
???
Tần Diệc Trì tựa vào tường, đối diện cô khẽ nhếch môi: “Như vậy bọn họ sẽ không nhìn thấy mặt cậu, chỉ thấy biểu cảm của mình.”
Kiều Trân cúi đầu, hàng mi run run, thì thầm: “Mình… bây giờ hối hận còn kịp không?”
Tần Diệc Trì dịu dàng nhưng đầy kiên quyết giữ chặt tay cô, trong mắt ánh lên sự xâm lược mãnh liệt, trầm giọng từ chối: “Không kịp nữa rồi.”
Hai người đối diện nhau, đứng trong góc tường.
Lưng Kiều Trân hướng về đám nam sinh, nhưng cô luôn có cảm giác sau lưng mình có vô số ánh mắt tò mò tập trung nhìn vào mình, như kim châm vào da thịt.
Bọn họ chắc sẽ không hiểu lầm chứ?
Chắc là không đâu, chỉ là trò chơi thôi, chỉ là chạm mặt thôi. Vừa rồi bọn họ còn chơi quá lố hơn, để khỏi uống nước khổ qua, ai nấy đều mặt mày đưa đám ôm ôm ấp ấp, thân mật kề sát, chỉ thiếu điều môi kề môi…
“Kiều Trân, tập trung nào.”
Tần Diệc Trì gõ nhẹ trán cô.
Trong phòng hơi nóng, anh sớm đã tháo khăn quàng, khẽ kéo cổ áo, xương quai xanh lấp ló hiện ra.
Rất tinh tế, rất gợi cảm…
Kiều Trân lặng lẽ thu hồi ánh mắt: “Ừ.”
Không biết từ khi nào Tần Diệc Trì đã áp sát lại gần, tuy vẫn giữ khoảng cách bình thường, nhưng so với trước đó đã gần hơn một chút.
Giây tiếp theo, lòng bàn tay nóng bỏng áp lên má cô, vừa khít ôm trọn khuôn mặt nhỏ, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve.
Một tay ôm mặt.
!!!
Chỉ là tiếp xúc thật nhẹ, nhưng hơi nóng ấy như dòng điện tức khắc chạy khắp toàn thân, Kiều Trân lập tức dựng tóc gáy, toàn thân run rẩy.
Cuối cùng cô cũng hiểu thế nào gọi là “ôm mặt giết người”, bây giờ cô sắp bị giết chết thật rồi.
Thậm chí cô quên cả thở, theo bản năng lùi ra sau.
Nhưng Tần Diệc Trì như đã có mưu đồ từ trước, quá quen thuộc từng động tác của cô, lập tức đưa tay kia giữ chặt gáy cô: “Ngoan, đừng động.”
“Một phút thôi, nhanh lắm.”
Giọng nói mang theo sự mê hoặc chết người, tê dại, hòa cùng hơi thở nóng rực len vào tai.
Quá trí mạng rồi…
Kiều Trân không còn đường lùi, đành vươn tay, khẽ nắm lấy vạt áo anh.
Cô như bị rơi vào đầm lầy, vô số dây leo quấn chặt lấy cô, cô chỉ có thể mở to mắt nhìn bản thân dần dần chìm xuống, hoàn toàn không thể thoát ra.
Cũng không muốn thoát.
Cô cắn răng gật đầu, giọng run run: “Được rồi…”
Trong lòng cô tự an ủi, một phút thôi mà, cũng chỉ 60 giây, nhanh lắm, nhanh lắm thôi.
Đám nam sinh trên sofa nhìn cảnh này, liếc mắt nhìn nhau, đồng loạt bày ra vẻ mặt “tôi hiểu, chúng tôi đều hiểu”.
Trước mặt Tần Diệc Trì, Kiều Trân quả thực nhỏ bé đến đáng thương.
Chương Dục bấm đồng hồ, bắt đầu tính giờ:
“Một phút bắt đầu, hai người phải nhìn nhau mới tính là hoàn thành trò chơi mạo hiểm nhé!”
Kiều Trân ngẩng đầu, đối diện đôi mắt như hắc diệu thạch của Tần Diệc Trì.
Đôi mắt phượng sâu thẳm đầy khí thế, tựa như tác phẩm nghệ thuật được chạm khắc tinh xảo, vô tình toát ra hơi thở nguy hiểm.
Như thể chỉ cần sơ sẩy, sẽ sa vào đó, vĩnh viễn không thoát ra nổi.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Má phải của Kiều Trân bị ôm lấy, như có ngọn lửa cháy bỏng thiêu rụi, khó lòng bỏ qua.
Nóng quá.
Anh thật sự rất nóng.
Cảm giác nơi gò má phải nhanh chóng lan ra tứ chi, thậm chí từng giọt máu trong người cũng nóng rực.
Hàng mi Kiều Trân khẽ run, hơi thở dần loạn, cô chỉ muốn vùi mặt xuống đất trốn đi, đầu cúi ngày càng thấp…
Cô không biết rằng, hiện giờ bản thân trông như chú thỏ con ngoan ngoãn trong lòng bàn tay anh, ngước mắt, ánh mắt trong veo, ngập tràn tin tưởng, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm.
Quá trong sáng.
Ánh mắt Tần Diệc Trì dần hạ xuống, dừng lại nơi đôi môi cô.
Cánh môi hồng nhuận, óng ánh như cánh hoa nở rộ. Lông mi cong cong tựa cánh bướm khẽ rung động.
Khuôn mặt cô nhỏ nhắn, mềm mại, như áng mây, tựa như chỉ cần dùng sức một chút sẽ để lại dấu đỏ.
Nếu mạnh tay một chút, có lẽ cô sẽ khóc mất?
Ý nghĩ xấu xa thoáng vụt qua.
Ánh mắt Tần Diệc Trì tối lại, yết hầu khẽ lăn, hô hấp trở nên dồn dập, vành tai cũng dần đỏ lên.
Trong đôi mắt ươn ướt của cô gái, thậm chí còn phản chiếu hình bóng anh, rõ ràng đến mức khiến toàn bộ tế bào trong người anh sôi trào, vừa hưng phấn vừa khó kiềm chế…
Chương Dục khẽ ho khan: “Hai bạn, còn 30 giây nữa.”
Kiều Trân sắp không trụ nổi nữa, chân mềm nhũn, xương cốt như sắp rã rời, gần như ngã gục.
Phi lý thật, sao còn đến nửa phút nữa cơ chứ?!
Cô như chim cút, cúi đầu ngày càng thấp, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Nhưng Tần Diệc Trì hơi siết tay giữ mặt cô, ép buộc cô ngẩng lên, giọng khàn khàn: “Nhìn mình, đừng căng thẳng.”
Anh quá cao, cho dù đã cúi người nhưng Kiều Trân vẫn phải ngẩng đầu mới chạm được ánh mắt nóng rực ấy.
Dưới ánh đèn mờ, nửa khuôn mặt rắn rỏi của anh chìm trong bóng tối, mang theo sự hoang dã cực hạn, tràn đầy sức hút.
Quá gợi cảm.
Tim Kiều Trân bất chợt lỡ một nhịp, thở khẽ, nửa khuôn mặt phải bị ôm chặt đến tê dại.
Rõ ràng là khoảng cách rất bình thường, nhưng cô lại thấy không gian chật chội, như thể toàn bộ hơi thở của Tần Diệc Trì đã bao trùm lấy mình.
Trước đây đâu phải thế… Trước đây cô từng dám nhìn thẳng vào mắt anh, thậm chí sát gần hơn cũng không có gì.
Nhưng bây giờ, tại sao lại…
Não bộ dần thiếu oxy, Kiều Trân chậm rãi mất khả năng suy nghĩ, không thể phân biệt nổi.
Trong khoảnh khắc này, như thể cả thế giới chỉ còn hai người bọn họ, yên tĩnh đến cực độ.
Mơ hồ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập, vang rền như sấm, không phân biệt nổi là của ai.
Một mảng hồng nhạt len lén phủ lên má Kiều Trân, cô không kìm được thở gấp, đôi mắt cũng dần ươn ướt.
Một phút này… có gì đó sai sai, sao mà dài đằng đẵng thế…
Chương Dục nhìn đồng hồ đã 3 phút 01 giây, mở to mắt bịa đặt: “Một phút rồi.”
Lời vừa dứt, Tần Diệc Trì buông tay đang ôm mặt cô, thả xuống bên người, không nhịn được khẽ xoa hai cái.
Kiều Trân vừa định bỏ chạy, đôi chân bỗng tê dại, toàn thân mềm nhũn.
Cô ngã nhào vào người Tần Diệc Trì, mũi đập vào lồng ngực rắn chắc của anh, vừa đau vừa xót.
Tần Diệc Trì đưa tay đỡ eo cô, kiên nhẫn đỡ cô đứng vững, tiện tay xoa đầu cô, giọng trầm ổn: “Đứng cho vững.”
Buông tay xuống, anh không nhịn được day nhẹ ngón tay.
“…Xin lỗi.”
Kiều Trân cảm thấy bản thân đứng không vững, gần như lảo đảo chạy thẳng vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh rửa mặt.
Dòng nước mát lạnh ngay lập tức dập tắt hơi nóng, dần dần khiến cô bình tĩnh lại.
Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn vào gương, ngỡ ngàng sững sờ.
Nửa mặt phải của cô, hồng hồng đỏ đỏ.
Kiều Trân sụp đổ, ôm mặt úp vào tay một hồi lâu, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ, muốn đuổi hết những suy nghĩ mập mờ kia đi.
Nhưng càng muốn quên, lại càng khắc sâu.
Tần Diệc Trì, anh ỷ vào sinh nhật mình, thật là quá phạm quy rồi…

Chương trước đó Chương tiếp theo

hcth1906

Recent Posts

Một Lòng Si Tình – Chương 100

Chương 100 Xe đã đến nơi nhưng Hoắc Lan Xuyên vẫn cúi đầu dán mắt…

5 giờ ago

Một Lòng Si Tình – Chương 99

Chương 99 “Cái gì?!”Sắc mặt Nam Vãn biến đổi dữ dội, cô bật dậy khỏi…

5 giờ ago

Một Lòng Si Tình – Chương 98

Chương 98 Câu nói vừa thốt ra, cả văn phòng bỗng chốc rơi vào im…

6 giờ ago

Một Lòng Si Tình – Chương 97

Chương 97 Công ty tin tưởng giao những dự án quan trọng như thế vào…

6 giờ ago

Một Lòng Si Tình – Chương 96

Chương 96 Trong cơn thịnh nộ, Phùng Yến Nghi lỡ tay tát Lục Thời Minh…

6 giờ ago

Một Lòng Si Tình – Chương 95

Chương 95 “Xảy ra chuyện gì?”Lục Thời Minh hơi cau mày.Sáng nay lúc ông rời…

7 giờ ago