Chương 71
Nghe những lời của anh, Hạ Thù hơi ngạc nhiên mở to mắt: “Tôi chỉ nói về vấn đề “thích mập”, sao anh lại biết là người ăn và người cho ăn?”
“Đinh Kỳ nói rằng ở cả hai hiện trường đều phát hiện được đồ ăn thừa, sau khi đối chiếu, các đồ thừa này có cùng thành phần như: trứng gà, đường trắng và bột mì, vì vậy có thể là một loại bánh. Hiện tại, các kỹ thuật viên đang làm thêm giờ để loại trừ các loại bánh có thương hiệu đã biết trên thị trường, nếu thuận lợi thì có thể ngày mai sẽ có kết quả.”
Kỷ Thần giải thích, sau đó như muốn bổ sung điều gì đó, anh lại nói thêm: “Sáng hôm nay, đúng lúc tôi phải đến đội pháp chứng một chuyến vì một vụ án thôi.”
Hạ Thù không tiếp tục về chủ đề này, mà lần lượt đặt ba tờ đơn đăng ký của những người cuối cùng được xác định lên trên bàn: “Dựa trên đặc điểm chung của các nạn nhân, tôi đã chọn ra ba người trong số hơn bốn trăm nạn nhân tiềm ẩn và đã thông báo cho Tăng Vĩnh Gia để liên lạc, chắc chắn sẽ sớm có tin tức.”
Người đàn ông cúi xuống nhìn kỹ ba tờ đơn đăng ký trong một lúc: “Là nam giới, độ tuổi khoảng từ 25-35, cân nặng vượt trội hơn so với người bình thường. Người ăn và người cho ăn vốn được phân loại dựa trên sự hấp dẫn lẫn nhau giữa hai giới, vậy nên cô cho rằng hung thủ là nữ và tuổi của cô ấy cũng nằm trong khoảng đó… Những người phù hợp với mô tả của cô không nhiều đâu, dù sao thì không phải ai cũng có thể dễ dàng thực hiện những vụ săn giết như hai lần trước, dù là Đới Sĩ Cường hay Phan Dã, sức chống cự của họ cũng không phải là nhỏ…”
“Điểm quan trọng chính là chỗ này, cho nên tôi nghĩ…”
Ngay khi Hạ Thù định tiếp tục nói gì đó, điện thoại ở cạnh tay đột nhiên rung lên, cô liếc qua màn hình gọi đến rồi nhanh chóng nhấc máy: “A lô?…”
Giọng bên kia vội vã, còn có tiếng gió ào ào, cô dần nhíu mày, cuối cùng đáp một câu: “Được rồi, tôi biết rồi, các anh chú ý an toàn.”
Sau khi cúp điện thoại, cô im lặng hai giây, sau đó cảm nhận được ánh mắt dò hỏi của người đối diện nên từ từ đẩy tờ đơn đăng ký ở giữa ra: “Điền Ngọc Vĩ, nam, 28 tuổi, hộ khẩu là ở thành phố Tĩnh Hoài, hiện đang sống ở quận Phủ Nam, trong ba người này, chỉ có anh ta là không thể liên lạc được, điện thoại báo tắt máy, Tăng Vĩnh Gia đã liên lạc hết với những người bạn bè và người thân của anh ta, họ đều không biết hiện giờ anh ta đang ở đâu. Bây giờ đã thông báo cho cục cảnh sát quận Phủ Nam để phối hợp, họ sẽ đến nhà anh ta ngay lập tức, đám người anh Thường đã đi đến đó.”
Mặc dù giọng nói của cô không nặng nề, nét mặt cũng không có gì thay đổi rõ rệt, nhưng Kỷ Thần vẫn có thể nhận ra ngay sự bất ổn trong trạng thái của cô: “Cô đang lo lắng điều gì?”
“…”
Hạ Thù vuốt ve chiếc điện thoại trong tay, sau một phút mới quay đầu lại nhìn qua đồng hồ trên tường: “Anh có biết, theo quy luật hành động của tên hung thủ này, rất có thể bây giờ Điền Ngọc Vĩ đã chết rồi không? Chúng tôi đã rất nỗ lực để chạy đua với thời gian, nhưng lại bị hắn vượt qua trước, mặc dù đã phát hiện ba nạn nhân có khả năng trở thành mục tiêu tiếp theo, nhưng hiện giờ ngay cả bóng dáng của hung thủ cũng không có, thi thể của các nạn nhân thì chưa biết khi nào mới được phát hiện.”
“Vụ đầu tiên, Đới Sĩ Cường, chết tại một nhà hàng lẩu rất đông khách ở trung tâm thành phố, vì vậy thi thể nhanh chóng được phát hiện, hơn nữa còn mang theo chứng minh thư, điều này khiến tiến trình điều tra của cảnh sát diễn ra rất nhanh. Nhưng nạn nhân thứ hai, Phàn Dã, thi thể được phát hiện ở một quán nướng đã ngừng kinh doanh từ lâu, hầu như không có ai qua lại nơi này, nếu không phải chủ cũ hết hạn hợp đồng thuê nhà, thì anh nghĩ xem thi thể đó có thể đã bị phát hiện muộn hơn không? Hơn nữa trên người nạn nhân không còn đồ vật gì có thể chứng minh danh tính của anh ta.”
“Tên hung thủ này không có thời gian bình tĩnh, với lại trong mỗi lần phạm tội đều đang dần dần tiến hóa, ai mà biết được, tối nay, hiện trường gây án của hắn ở đâu và khi nào chúng ta mới phát hiện được thi thể thứ ba.”
Nói xong, cô cắn răng, đôi mắt đầy vẻ không cam lòng. Cảm giác như kẻ đó đã ở ngay trước mặt nhưng vẫn không thể bắt được, chỉ thiếu một chút nữa là có thể bắt được.
Cô ngồi lặng im ở đây cảm nhận sự biến mất của một mạng sống, cảm giác này chỉ những ai đã trải qua mới hiểu được.
Bỗng nhiên, cô lấy lại tinh thần, vội vàng lấy hết tài liệu còn lại trên bàn ra, miệng như lẩm bẩm hoặc như đang dặn dò ai đó: “Kẻ tình nghi chắc chắn là trong số những nhân viên trong công ty và những người đăng ký này, chỉ là đúng là công ty này đã để thông tin của tất cả mọi người ngay trước mắt, ai cũng có thể là nghi phạm.”
Đột nhiên, Kỷ Thần đưa tay rút tờ giấy trong tay cô: “Cô lại nóng nảy rồi.”
Hạ Thù giữ tay ở tư thế đó, cắn môi dưới không nói gì.
“Tại sao?”
Kỷ Thần hỏi tiếp, như dự đoán không nhận được câu trả lời. Anh cũng không quá để tâm, nhìn lướt qua tờ tài liệu trong tay mình, đó là danh sách nhân viên công ty truyền thông.
“Nếu khi điều tra từ phía nạn nhân rơi vào ngõ cụt, vậy thì đổi hướng suy nghĩ cũng không phải là không được, có thể bắt đầu từ phía hung thủ, nhưng cô cần điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt trước đi.”
Anh chậm rãi nói, giọng trầm ổn mang theo một sức mạnh kỳ lạ khiến người nghe cảm thấy an tâm: “Tốc độ của các cô đã rất nhanh rồi, có lẽ còn vượt ngoài dự đoán của hung thủ, tuy bây giờ tuy hắn đang ẩn mình trong bóng tối, nhưng chắc chắn biết rõ có người đang theo sát sau lưng. Bây giờ nhìn lại, chắc là trước đây hung thủ này không có nhiều kinh nghiệm gây án đâu, cô nôn nóng như vậy, nói không chừng hắn còn nóng nảy hơn cô, mà đã như vậy thì dễ xử lý hơn, bởi càng lo thì càng dễ phạm phải sai lầm.”
“Đừng tự gây áp lực cho bản thân mình quá mức, cũng đừng cho rằng chính vì hành động của các cô chậm trễ nên mới dẫn đến cái chết của nạn nhân thứ ba. Việc quan trọng nhất bây giờ là phải bắt được hắn trước khi có nạn nhân thứ tư. Cũng có thể, chính sự bám đuôi sát sao của cảnh sát có thể sẽ khiến hắn rối loạn nhịp bước không chừng.”
Nói cách khác, người mất tích tối nay chưa chắc đã chết.
Dần dần, hơi thở của Hạ Thù bắt đầu ổn định lại, tính cách của cô đúng là dễ nóng vội, nhưng Kỷ Thần luôn có cách giúp cô bình tĩnh lại. Vừa rồi, có một khoảnh khắc, như thể quay lại mấy năm trước, khi cả hai đối diện với nhau. Nhưng lúc đó, vẻ mặt và giọng điệu của anh nghiêm khắc hơn nhiều, cô cũng thể hiện sự bất mãn, ngẩng đầu lên và lớn tiếng tranh cãi.
Ánh mắt cô lại một lần nữa dừng trên gương mặt bình tĩnh, không gợn sóng của người đàn ông kia, có rất nhiều chuyện, rốt cuộc đã khác xưa rồi.
Thấy cô không phản bác mà chỉ cúi đầu im lặng như đang suy nghĩ điều gì đó, trong đáy mắt của Kỷ Thần lóe lên một tia kinh ngạc và nghi hoặc, giây tiếp theo, anh đứng dậy, tiện tay thu dọn đống tài liệu rải rác trên bàn: “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
Hạ Thù ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Dù gì đây cũng là nơi công cộng, kể cả có thức đêm phá án thì cô cũng không cần phải ở lại đây, chẳng phải cô có cái tật là ở gần hiện trường mới suy nghĩ thông suốt hơn sao? Đi theo tôi.”
Giọng nói của Kỷ Thần mang theo chút bất đắc dĩ..
Hai người một trước một sau rời khỏi quán ăn nhanh, Hạ Thù ngoan ngoãn lái chiếc xe nhỏ cũ bám theo chiếc xe jeep của người đàn ông, chưa đến hai phút thì đã đến khu căn hộ phía sau trung tâm thương mại Nhân Nguyên. Đây là khu thương mại đắt đỏ, giá nhà ở đây bao nhiêu cô cũng không dám nghĩ.
Không lâu sau, chiếc Jeep phía trước dừng lại, cô vội vàng lái xe cũ vào một chỗ đỗ trống, rồi xuống xe, nhanh chóng bước đến bên cạnh Kỷ Thần.
Đúng lúc này, từ phía sau chéo bất ngờ có một bóng người lảo đảo bước đến, miệng còn lầm bầm: “Tôi đã nói rồi mà, đội trưởng Kỷ, anh về rồi à, không phải lúc nãy nói muốn đi siêu thị mua chút đồ sao, mới mười phút đã về đến nhà rồi sao? Sao…”
Người đến chính là Hầu Tử Bác, anh ta vừa nói đến đây thì đột nhiên im lặng, vì khi vòng qua chiếc xe, anh ta mới nhìn rõ bên cạnh người đàn ông lại còn có một người khác, là phụ nữ!
Nhưng rất nhanh, nét mặt vui mừng của anh ta liền biến mất, thay vào đó là vẻ thất vọng: “Chào Đội trưởng Hạ, tối muộn thế này lại đến tìm đội trưởng Kỷ bàn công việc à.”
Nói xong còn khẽ nhếch miệng, rõ ràng là cảm thấy không thú vị, lúc đầu tưởng rằng mình sẽ phát hiện ra tin lớn, kết quả…
“Đúng…”
Hạ Thù cũng thoải mái vẫy tay, nhìn vẻ mặt không có gì khác thường, rất tự nhiên.
Sau đó, Hầu Tử Bác lấy từ trong tay một túi tài liệu đưa qua: “Đây, không phải anh nói muốn mang về nhà xem à, kết quả lại để quên trên bàn làm việc, tôi vội vàng mang đến nhà cho anh đấy, không ngờ lại bị muỗi đốt suốt hơn nửa tiếng!”
“Cảm ơn.”
Kỷ Thần nhận lấy đồ, ánh mắt lại kín đáo liếc qua hai người bên cạnh, rồi nheo mắt lại.
“Không cần khách sáo.”
Hầu Tử Bác vỗ mạnh lên cánh tay mình, phủi con muỗi vừa bị đập chết, vừa lắc đầu vừa chuẩn bị rời đi: “Đội trưởng Hạ, tôi đi trước nhé, cô và đội trưởng Kỷ tiếp tục nghiên cứu đi nhé, có gì không hiểu cứ tìm anh ấy là được!”
“Đợi đã, tôi còn muốn hỏi anh một vài chuyện.”
Kỷ Thần đột nhiên lên tiếng gọi Hầu Tử Bác lại, rồi quay sang nói với người phụ nữ bên cạnh: “Cô lên trước đi, phòng 2807.”
“Hả? …Ồ!”
Hạ Thù ngơ ngác quay người bước vào khu căn hộ, đúng như dự đoán, cô đã bỏ lỡ cảnh Hầu Tử Bác trợn tròn mắt vì kinh ngạc đến mức như sắp rơi ra ngoài, mãi đến khi cô bước vào thang máy với nụ cười thân thiện từ quản lý toà nhà, cô mới trừng mắt, không đúng… Cô đâu có chìa khóa, lên trước làm gì?
Đến khi đứng trước cửa phòng 2807, cô nhìn chằm chằm vào khóa vân tay trên cửa, khẽ nhíu mày. Cô suy nghĩ một lúc rồi vẫn đứng dựa vào tường ở hành lang, không lâu sau, âm thanh “đing” từ thang máy vang lên.
Khi Kỷ Thần đi đến, cô mới đứng thẳng dậy, hơi ngượng ngùng giải thích: “Cái đó… mật mã…”
Kỷ Thần liếc nhìn khóa cửa một cái, rồi nhìn cô, biểu cảm đầy ẩn ý: “Không phải cô rất thông minh sao?”. Sau đó, mắt anh thoáng lóe chút tiếc nuối, rồi anh đưa tay ấn vào vân tay, tiếng điện tử vang lên, cửa được mở ra.
Hạ Thù ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn đi theo anh vào trong, trước khi bước vào, cô còn đặc biệt nhìn lại khoá mật mã trên cửa, trong đầu đang nghiền ngẫm ánh mắt lúc nãy của anh rốt cuộc là có ý gì?
Toàn bộ phong cách trang trí trong căn hộ này là kiểu tối giản lạnh lẽo, nội thất chủ yếu là hai tông đen trắng, nhìn thì sạch sẽ thật, nhưng kiểu gì cũng toát lên cảm giác lạnh lẽo vô cùng.
Kỷ Thần đi đến cửa sổ sát đất trong phòng khách, rồi quay lại nhìn Hạ Thù, khóe miệng anh hơi cong lên một đường cung, nhưng ngay lập tức đã giấu đi. Anh chỉ vào hướng chéo trước mặt: “Ở đây cũng có thể nhìn rõ tòa nhà văn phòng kia, tầm nhìn không thua gì quán ăn nhanh phải không?”
“…Cảm ơn…”
Hạ Thù im lặng một lúc mới nói ra được một câu như vậy, vẻ mặt có chút không được tự nhiên, say khi suy nghĩ một hồi, cô cảm thấy như thế này có phần không hợp lý, cuối cùng lên tiếng: “Hay là tôi quay về cục thì hơn…”
Cô nghĩ dù gì bây giờ hai người cũng chỉ là đồng nghiệp bình thường, không phải cùng một đội, mà bây giờ đội chuyên án lại làm phiền đội trưởng của đội án cũ vào đêm hôm khuya khoắt như vậy, nhìn thế nào cũng thấy không hợp lý.
“Về nghi phạm, hiện tại cô có suy nghĩ gì?”
Kỷ Thần ngắt lời cô, hỏi dứt khoát, giọng nói không rõ vui buồn.
Lúc này anh đang đối diện với cửa sổ sát đất, dù ngoài trời đã tối đen, cửa kính phản chiếu mờ mờ bóng dáng anh, Hạ Thù vẫn không thể thấy rõ nét mặt của đối phương. Nghe câu hỏi ấy, cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, nhanh chóng tập trung trở lại vào vụ án, sau đó, cô vô cùng thoải mái ngồi xuống ghế sofa, lấy từ tập tài liệu trong lòng ra danh sách nhân viên của công ty truyền thông cùng danh sách những người ứng tuyển gần đây.
“Về nhân viên của công ty đó, bên Tăng Vĩnh Gia đã điều tra lý lịch của họ, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường. Gã tên David và cả gã tên Thôi Đạt đều có tiền án, nhưng chỉ là những tội nhẹ kiểu gây thương tích, ngoài ra còn có một lễ tân và năm người là “streamer chính thức”, trong đó có năm người là nữ. Về hơn bốn trăm người ứng tuyển kia, hai phần ba là nữ, có đến 60% người thuộc độ tuổi phù hợp với chân dung tâm lý hung thủ, muốn lần ra từ từng người một thì thực sự không kịp.”
“Tuy nhiên, theo so sánh thời gian đăng ký của Đới Sĩ Quang, Phàn Dã và người mất tích tối nay là Điền Ngọc Vĩ, tôi nghĩ có thể tạm thời loại bỏ những người đăng ký sau họ, vì theo lý thuyết những người này không có điều kiện tiếp xúc với ba nạn nhân. Cứ như vậy… số người giảm còn hơn một trăm, nếu xác định thời gian chính xác vào ngày Đới Sĩ Quang đăng ký, số người chỉ còn ba mươi sáu.”
“Ừ…”
Kỷ Thần đi đến bên cạnh cô ngồi xuống, trầm ngâm vài giây: “Thực ra, hung thủ lần này chính là một kiểu kẻ cho ăn có ham muốn giết người, có những người là kẻ cho ăn bẩm sinh, cũng có người là do hoàn cảnh mà hình thành. Những kẻ bẩm sinh thì hành vi thường nhất quán, hiếm khi biến thành kẻ giết người, hơn nữa người xung quanh cũng dễ nhận ra sở thích kỳ lạ đó.”
“Anh nghĩ hung thủ trong vụ án này không phải là một kẻ cho ăn bẩm sinh?”
Hạ Thù hỏi, rồi suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý: “Vậy thì hắn đã trở thành kẻ cho ăn cách đây không lâu, chuyện gì đã xảy ra mới khiến hắn có sự thay đổi như vậy?”
Dựa vào tốc độ gây án, có thể đoán được quá trình chuyển biến của hung thủ diễn ra trong thời gian rất ngắn, ham muốn của hắn mãnh liệt và khó kiềm chế như thế, nếu đã từng gây án trước đó thì chắc chắn cảnh sát đã biết rồi.
“Có những người bị bạo hành lâu dài, đến khi thời cơ chín muồi sẽ trở thành kẻ bạo hành, vậy tại sao một người từng là người ăn lại không thể vì một cú sốc nào đó mà biến thành người cho ăn?”
Kỷ Thần nhìn chăm chú vào người phụ nữ bên cạnh.
Hạ Thù ngạc nhiên mở to mắt, rồi vỗ đùi đứng dậy: “Ý anh là, hắn giảm cân sao!”
Chương trước đó Chương tiếp theo