Chương 86
Buổi tối, Nam Khả Doanh lại đến câu lạc bộ giải trí, Trương Bân chủ động bước vào phòng bao của bà.
Anh ta rót cho bà một ly rượu, chân thành nói: “Chuyện bệnh tình của bà nội tôi, cảm ơn bà rất nhiều.”
Nam Khả Doanh ngơ ngác hỏi lại: “Cái gì cơ?”
“Nếu không có sự giúp đỡ của bà, chắc chắn bà nội tôi không có tiền để chữa trị.”
Nam Khả Doanh suy nghĩ một chút, thầm nghĩ chắc anh đang nhắc đến khoản 500 vạn hôm qua.
Có số tiền đó, anh ta đã có thể lo phẫu thuật cho bà rồi.
“Không có gì đâu, đó là việc nên làm mà.”
Anh ta giúp bà chuyển đổi tài sản hợp pháp từ số trang sức và vàng, bà trả thù lao cho anh ta, đúng là “thuận mua vừa bán”, hoàn toàn thỏa đáng.
Trương Bân dở khóc dở cười, sao lại là “nên làm” được cơ chứ?
Có lẽ với bà đó chỉ là chuyện nhỏ tiện tay, nhưng với anh ta và bà nội, đó là ơn tái sinh.
Nghĩ đến việc Nam Khả Doanh còn đặc biệt dặn phía bệnh viện phải giữ bí mật, chắc là bà có thói quen làm việc thiện không để lại danh tính, nên anh ta cũng không tiện nhắc đi nhắc lại nhiều lần.
“Dù sao cũng cảm ơn bà.”
Phần ân tình này, anh ta nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.
Lục Thời Minh kết thúc chuyến công tác, vừa bước ra khỏi sân bay đang định tìm xe đón thì một bóng người đột nhiên lao ra chắn ngay trước mặt.
“Chủ tịch Lục, tôi có chuyện muốn bàn với ông.”
Lục Thời Minh nhíu mày nhìn gã đàn ông trước mắt.
Gã tầm năm sáu mươi tuổi, dáng người gầy nhom, mặt dơi tai chuột, ánh mắt đục ngầu đầy vẻ tham lam, nhìn qua đã biết chẳng phải hạng người tử tế gì.
“Ông là ai?”
“Tôi tên Trần Tam Mộc. Chắc chủ tịch Lục không biết tôi, nhưng chắc chắn ông biết Trần Tuyết, cô ấy là cháu gái tôi.”
Thực ra là họ hàng xa bắn đại bác cũng chưa tới, nhưng không sao, đạt được mục đích là được.
Nghe đến cái tên Trần Tuyết, sắc mặt Lục Thời Minh hơi biến đổi.
Hạng lưu manh lăn lộn ở sòng bạc như Trần Tam Mộc vốn cực kỳ giỏi nhìn sắc mặt, vừa thấy mặt Lục Thời Minh đổi sắc là biết ngay ông ta còn nhớ.
Gã lập tức lộ vẻ tính toán: “Chủ tịch Lục, tôi biết một bí mật động trời về ông và Trần Tuyết, có điều ở đây đông người quá…”
Chuyện của Trần Tuyết là điều cấm kỵ, dĩ nhiên Lục Thời Minh không dám nhắc lại ở nơi công cộng.
Ông ta lạnh lùng liếc Trần Tam Mộc một cái: “Đi theo tôi.”
Cả hai đến một khách sạn gần đó, thuê một phòng bao có tính riêng tư cực cao.
Ông ta ngồi xuống, giọng lạnh như băng: “Nói đi, tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì.”
Trong lòng ông ta nhanh chóng tính toán, chuyện năm xưa ông ta đã xử lý rất sạch sẽ, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Cho dù Trần Tuyết có tìm đến ông ta thì chuyện đã qua hơn ba mươi năm, cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì lớn.
Bất kể gã đàn ông này định nói bí mật gì, cũng không thể đe dọa được ông ta.
Nhưng cẩn tắc vô ưu, vẫn nên nghe xem gã nói gì.
“Vậy tôi nói thẳng luôn, chủ tịch Lục không cần lo lắng, chuyện tôi định nói không phải là việc năm xưa ông cưỡng bức Trần Tuyết. Hơn nữa Trần Tuyết cũng chết rồi, cô ta không thể từ trong quan tài nhảy ra đòi lại công bằng với ông được đâu.”
Nghe tin Trần Tuyết đã chết, Lục Thời Minh thở phào nhẹ nhõm.
Chết là tốt!
Như vậy chuyện năm xưa ông ta hạ thuốc rồi cưỡng bức cô ta sẽ mãi mãi bị vùi lấp!
Trần Tam Mộc nhìn thấy biểu cảm nhẹ nhõm của ông ta thì thầm cười lạnh.
Tưởng Trần Tuyết chết rồi là xong chuyện sao?
Có một thóp lớn như thế này trong tay, gã có thể đe dọa Lục Thời Minh bất cứ lúc nào, biến ông ta thành chiếc máy rút tiền miễn phí!
Trần Tam Mộc cười thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt lại vô cùng cung kính: “Tuy Trần Tuyết đã chết, nhưng cô ấy đã sinh cho ông một đứa con trai.”
“Cái gì?!”
Lục Thời Minh bật dậy như lò xo. Không thể nào!
Chỉ một lần duy nhất, làm sao Trần Tuyết có thể mang thai con của ông ta được!
Chết tiệt! Nếu lời gã này là thật, đó sẽ là đứa con riêng của ông ta.
Phùng Yến Nghi không phải hạng vừa, nhà họ Phùng lại càng khó dây vào, đứa con riêng này chắc chắn sẽ là một rắc rối cực lớn!
“Nói miệng không bằng chứng, ông tưởng tôi sẽ tin sao?”
Lục Thời Minh bình tĩnh lại.
“Chủ tịch Lục không cần phủ nhận, con trai của Trần Tuyết tên là Trần Hạo Du. Phải hay không, ông cứ đi làm giám định DNA là rõ ngay.”
Trần Hạo Du, giám đốc tài chính của tập đoàn Giang Nam cũng tên là Trần Hạo Du.
Ông ta biết đến người này là vì năng lực của cậu ta quá xuất chúng.
Lúc Trần Hạo Du tốt nghiệp với bảng thành tích rực rỡ, không chỉ các doanh nghiệp ở Nam Thành tranh nhau mời cậu ta về làm giám đốc tài chính, mà ngay cả các công ty lớn ở Kinh Đô cũng muốn chiêu mộ, nhưng cuối cùng cậu ta lại chọn vào tập đoàn Giang Nam.
Thậm chí lúc đó tập đoàn LụcThị cũng muốn đào người, đích thân Lục Thời Minh đã đi thương lượng nhưng bị từ chối thẳng thừng.
“Trần Hạo Du nào?”
Sắc mặt Lục Thời Minh xám xịt.
“Cậu ta đang làm việc ở tập đoàn Giang Nam.”
Quả nhiên là cậu ta!
Hèn gì lần đầu gặp Trần Hạo Du trong bữa tiệc, ông ta đã thấy cậu ta trông quen quen, hóa ra là vì cậu ta có nét giống mình!
Nếu Trần Hạo Du thực sự là con riêng của ông ta thì đúng là khó giải quyết rồi.
Để một kẻ vô danh tiểu tốt biến mất không dấu vết thì dễ, nhưng để một người có năng lực và địa vị xã hội biến mất, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ để lại dấu vết ngay.
Dĩ nhiên Lục Thời Minh không tin lời nói phiến diện của Trần Tam Mộc, chuyện này ông ta sẽ tự mình kiểm chứng.
Trần Tam Mộc bồi thêm: “Chủ tịch Lục hiện giờ có hôn nhân hạnh phúc, gia đình viên mãn, lại còn là thông gia với phó thị trưởng, chắc chắn không muốn chuyện này để bà nhà biết đâu nhỉ?”
“Ý ông là sao?”
Lục Thời Minh nheo mắt.
Trần Tam Mộc xòe năm ngón tay ra: “500 triệu. Ông đưa tôi 500 triệu, tôi đảm bảo bí mật này sẽ vĩnh viễn sống để bụng chết mang theo.”
500 triệu, gã đúng là dám mở miệng thật!
“Tôi biết chắc chắn bây giờ chủ tịch Lục chưa tin ngay, ông cứ việc đi điều tra. Đây là số điện thoại của tôi, ông có thể liên lạc bất cứ lúc nào.”
Trần Tam Mộc đặt một mẩu giấy ghi số điện thoại lên bàn: “Nếu trong vòng năm ngày không nhận được điện thoại của chủ tịch Lục, tôi đành phải đi tìm phu nhân Lục vậy.”
Đe dọa! Đây tuyệt đối là đe dọa trắng trợn!
Vừa ra khỏi khách sạn, Lục Thời Minh lập tức sắp xếp cho thư ký thân tín đi lo chuyện giám định DNA.
Thế là tối hôm đó sau khi tan làm, Trần Hạo Du gặp phải một vụ cướp trên đường, cánh tay bị rạch một đường.
Đối phương liếc nhìn vệt máu trên con dao gọt hoa quả, quay đầu chạy mất hút.
Nam Vãn vội vã chạy đến bệnh viện, nhìn cánh tay đã được băng bó của Trần Hạo Du mà đầy lo lắng: “Sao tự dưng lại gặp cướp thế này?”
An ninh Nam Thành đâu có tệ đến thế.
“Không phải cướp đâu, là phía Lục Thời Minh ra tay đấy. Hôm nay Trần Tam Mộc đi tìm Lục Thời Minh, chắc chắn ông ta sẽ tìm cách làm giám định DNA.”
“Có đau không?”
“Yên tâm đi, lúc đó anh đã tính toán góc độ để hắn rạch rồi, chỉ là một vết thương nhỏ thôi, không nghiêm trọng.”
Nam Vãn ngồi xuống cạnh anh: “Chuyện nhà họ Lục chắc anh phải tự mình lo liệu rồi, ông ngoại để lại cho em một bản di chúc khác, dạo này có lẽ em sẽ hơi bận.”
Đồng tử Trần Hạo Du khẽ co rụt: “Em, emkết hôn rồi à?”
Trái tim cậu như bị đâm một nhát, cảm giác hẫng hụt đột ngột xâm chiếm.
“Sao anh biết?”
Chuyện cô và Hoắc Lan Xuyên kết hôn, ngoại trừ luật sư Trần, cô chưa nói với ai cả, ngay cả mẹ cô cũng không biết, sao anh lại biết được?
“Chủ tịch để lại cho em hai phần di sản. Phần thứ hai ở trạng thái bảo mật, chỉ khi em nhận được phần di sản thứ nhất mới kích hoạt phần thứ hai.”
“Ông ngoại nói với anh à?”
“Phải.”
Nam Phàn Triệu sợ cô không muốn kết hôn, không lấy được 2,6 tỷ đô tiền hồi môn, lại sợ cô xảy ra bất trắc không đủ tư cách kế thừa phần di sản thứ hai, nên đã đặt anh làm người kế thừa thứ hai.
Nếu Nam Vãn không lấy được của hồi môn, anh sẽ là người kế thừa để chăm sóc hai mẹ con cô cả đời vô lo vô nghĩ.
“Em, em kết hôn với ai?”
Trần Hạo Du run giọng hỏi.
“Không phải như anh nghĩ đâu, chỉ là kết hôn hợp đồng thôi. Sau khi lấy được hai khoản di sản, em sẽ ly hôn với cậu ta.”
“Đối phương có đáng tin không?”
Trần Hạo Du thở phào nhẹ nhõm.
“Đáng tin.”
“Đám người đó không dễ đối phó đâu, một mình em liệu có ổn không?”
Nam Vãn liếc anh một cái sắc lẹm: “Anh đang đùa đấy à?”
Cô chỉ cần dùng một tay cũng đủ để bóp nát đám người đó rồi.
Chương trước đó Chương tiếp theo