Sủng Thể Giang Hồ Lộ – Chương 69

Chương 69: Đoàn Tụ Trước Trận Chiến

Hai mắt Lăng Việt Sơn nóng lên, nhảy dựng lên, hung hăng ôm lấy nàng, dùng giọng nói căm hận nói: “Nàng là yêu tinh, thật là không biết nghe lời.”
Thủy Nhược Vân bị hắn ôm hơi đau, mặt vùi vào ngực hắn, nước mắt chảy dài trên mặt. Mấy tháng nay, nỗi đau, sợ hãi và nỗi nhớ nhung dồn nén, nàng đều cố gắng chịu đựng, không khóc. Giờ này vết thương đã lành, người cũng đã gặp được lại đau lòng muốn khóc. Nước mắt vừa rơi xuống, nàng không kìm được nữa, òa khóc nức nở.
Khi nàng khóc như vậy, Lăng Việt Sơn cảm thấy trong lòng thoải mái, Nhược Nhược của hắn đã trở lại. Nhìn khuôn mặt ướt sũng nhăn lại vì khóc của nàng, hắn không nhịn được bật cười, lại dụi mặt vào mặt nàng. Nghe hắn cười, nàng không hài lòng, bĩu môi đưa tay vỗ hắn.
Lăng Việt Sơn bị nàng đánh hai cái, cảm thấy ngọt ngào trong lòng , Nhược Nhược của hắn, còn nũng nịu làm loạn với hắn. Hắn cúi đầu hôn má nàng, lại mổ vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng. Nàng lắc đầu, tức giận lẩm bẩm: “Không cho phép chàng hôn.”
Trên mặt nàng vẫn còn đọng nước mắt, đôi mắt đẫm nước đen láy sáng ngời, nhìn không ra là không vui, ngược lại khuôn mặt nhỏ hồng hào mịn màng, lộ ra dáng vẻ nũng nịu của tiểu cô nương.
Lăng Việt Sơn không quan tâm nàng có cho hay không, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng và dùng sức hôn. Hắn tương tư như điên, hôm nay gặp được, trong lòng càng không chịu nổi, còn không cho hắn hôn. Hừ, hắn vẫn còn rất nhiều khoản nợ phải giải quyết với nàng. Hắn đẩy môi nàng ra, đưa đầu lưỡi vào trêu chọc nàng. Trong lòng còn đang tức giận, bây giờ khó lắm mới gặp được, còn không ngoan ngoãn, chờ tiểu gia ta rảnh rỗi sẽ thu thập nàng.
Thủy Nhược Vân khẽ kêu một tiếng, đẩy hắn một cái, vặn vẹo muốn tránh ra. Lăng Việt Sơn xúc động khó nhịn, bàn tay giữ gáy nàng và hôn nàng thật sâu, thấy nàng giãy giụa, hắn bóp gáy nàng cảnh cáo.
Cũng giống như trước đây, những phản kháng nhỏ của Thủy Nhược Vân vẫn không có tác dụng. Lăng tiểu hiệp mặc sức đùa giỡn, nàng chỉ ngoan ngoãn để hắn muốn làm gì thì làm. Hai người cứ dây dưa, nàng giống như nước tan vào trong ngực hắn, hai người thở dốc nhưng không muốn tách ra.
Lăng Việt Sơn không ngừng mổ và hôn, hôn mũi, mắt và lông mày của nàng, nhưng hắn không dính đủ. Hắn sờ vào cổ tay và chân nàng, suy nghĩ một chút rồi lại than: “Chắc ta quá chiều nàng rồi, cho nên gan nàng mới lớn như vậy, dám tự quyết định vậy.”
Nghĩ đến nàng bị thương, bị bắt, trong lòng vừa tức vừa sợ, cắn má nàng nói: “Ngươi là yêu tinh, chỉ biết hù dọa ta.”
Nàng rụt cổ, không dám phản bác. Mặc dù nàng cảm thấy mình đã có công lớn, nhưng nàng biết hắn nhất định rất lo lắng và đau khổ, nàng đã chuẩn bị tâm lý trước khi làm việc này, việc bị hắn mắng là điều khó tránh khỏi, nàng chỉ hy vọng hắn có thể thoải mái nói nhanh một chút, mau chóng quên chuyện này đi.
Lăng Việt Sơn đang dạy dỗ thê tử, vừa ôm hôn vừa dạy dỗ, còn chưa nói được mấy câu, phía sau đã có tiếng gõ cửa xe, giọng nói rụt rè của Mai Mãn truyền đến: “Sư phụ, bọn họ nói, để người đi ra sân tỷ võ.”
Thủy Nhược Vân sững người khi nghe có tiếng gọi, cứng người lại, lại nghe là chánh sự, thì ngồi thẳng người lại. Lăng Việt Sơn không hài lòng, hướng ra cửa xe hét lớn: “Bảo họ cút sang một bên, tiểu gia ta ở tận cuối bảng, giục cái gì mà giục, đòi mạng sao. Không thấy ta có việc quan trọng sao.”
Thủy Nhược Vân liếc hắn một cái, người này thật dám nói. Vừa định nói, giúp Mai Mãn thuyết phục hắn. Nhưng Lăng Việt Sơn đã kéo nàng, ôm nàng vào lòng: “Lúc này nàng đừng nói lời tiểu gia ta không muốn nghe. Nếu không ta sẽ giận đó.”
Hắn ấu trĩ tức giận, khiến nàng buồn cười.
Nàng nuốt lại lời định nói trên môi, vươn tay ôm eo hắn, hắn muốn làm gì thì làm, chỉ cần ở bên hắn là được. Mai Mãn ở bên ngoài không nghe tiếng gì, chắc là đá vào thiết bản, ảo não rời đi.
Lăng Việt Sơn lại bắt đầu hỏi: “Nhớ ta không?”
Nàng gật đầu thật mạnh, trả lời: “Nhớ.”
“Ăn cơm, uống thuốc chưa?”
Nàng lại gật đầu thật mạnh, bàn tay to của hắn vuốt ve lưng nàng, khiến nàng thoải mái nheo mắt lại.
“Vết thương còn đau không?”
“Không đau nữa rồi, ta sai rồi, ta sẽ không như vậy nữa, Việt Sơn ca ca, tha cho ta lần này đi.”
Nàng nghe câu hỏi của hắn càng lúc càng cứng rắn, vội vàng chủ động nhận sai, nũng nịu kéo tay áo hắn.
Hắn không nói nữa, chỉ ôm chặt lấy nàng, áp đầu nàng vào lòng hắn. Một lúc sau, hắn khàn giọng nói: “Lần sau đừng như vậy nữa.”
Hắn ôm nàng lên, hôn lên môi nàng: “Đừng rời xa ta nữa, trong lòng ta rất khó chịu.”
Khi nghe vậy, mắt nàng nóng lên, nàng lại muốn khóc, vì vậy chỉ có thể ôm hắn thật chặt và ngoan ngoãn thuận theo hắn.
Hai người môi kề môi, thân mật, quấn lấy nhau, nóng bỏng đến mức Lăng Việt Sơn chỉ mong giây phút này là mãi mãi, không có bất kỳ ai quấy rầy. Nhưng mộng đẹp của hắn đã sớm tan vỡ.
Hắn đang ôm giai nhân mềm mại trong lòng, răng môi hòa quyện, chính lúc nồng nàn nhất, cửa xe đột nhiên bị người ta dùng lực kéo ra. Thủy lão gia Thủy Thanh Hiền nhìn thẳng vào hai người đang dây dưa trong xe, lạnh lùng nói: “Việt Sơn, ra ngoài cho ta.”
Lăng Việt Sơn mím môi, vẻ mặt không hài lòng. Đáng tiếc, người đến là đại lão gia nhà họ Thủy, không phải tên ngốc Mai Mãn. Thủy Nhược Vân ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Cha.”
Thủy Thanh Hiền nhìn khuôn mặt ửng hồng của con gái, không còn dáng vẻ bị bệnh, tinh thần rất tố, trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Phải để tên tiểu tử thúi này đi làm chuyện chính, ông lại có thời gian tâm sự với con gái. Hắn lại cứng rắn quát: “Việt Sơn, xuống xe! Đang tỷ võ mà ngươi chạy đi đâu, mau quay lại. Chuẩn bị sẵn sàng, đừng làm nhà họ Thủy mất mặt.”
Thủy Nhược Vân cũng đi tới kéo ống tay áo của Lăng Việt Sơn, nói: “Việt Sơn ca ca, mau trở về đi. Tỷ võ phải cẩn thận.”
Lăng Việt Sơn chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu. Thủy Nhược Vân lại nói: “Ta cũng tới đó chờ với chàng, nhìn chàng.”
Vừa nghe nói sẽ đi gặp, Lăng Việt Sơn đang định nói gì đó, Thủy Thanh Hiền liền xen vào: “Nhược Vân ở cùng cha đi, sẽ ở chỗ của Tông Thị, không có gì. Ngươi an tâm lo chuyện của người, không được phân tâm.”
Thủy Nhược Vân nghe vậy cười vui vẻ, thật tốt quá, nàng chưa từng xem đại hội võ lâm nha. Lăng Việt Sơn không còn gì để nói, ủ rũ bước xuống xe. Thủy Nhược Vân đã lâu không gặp Thủy Thanh Hiền, nhân cơ hội này làm nũng với cha, vươn tay để cho ông ôm xuống xe. Nhưng nàng đã bị Lăng Việt Sơn cướp đi, vẻ mặt không vui, hắn bế nàng ra khỏi xe và lén lút bóp eo nàng.
Thủy Nhược Vân không dám phản bác, được rồi, Lăng tiểu gia nhà nàng là lớn nhất, hắn muốn làm gì thì làm mà. Thủy Thanh Hiền bình tĩnh nhìn, thu hồi cánh tay trống không, ho khan một tiếng, vội vàng đuổi hắn trở về.
Vì vậy, cuối cùng Lăng Việt Sơn đã quay trở lại khu vực hậu đài của sườn núi tròn, đi ngang qua Mai Mãn thì đạp hắn một cước. Vẻ mặt Mai Mãn đau khổ, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, là Thủy lão gia nói phải tự đi gọi người. Ta không dám cản.”
Lăng Việt Sơn không để ý tới hắn, trở lại trong sân, quay người, dựa vào lan can lụa để tìm kiếm bóng dáng của Thủy Nhược Vân. May mắn thay, mọi người trên dãy núi Diều Dương đều quan tâm đến cuộc thi, đều chú ý đến tình hình của trận đấu, không ai chú ý đến việc hắn đến và đi.
Sau khi Thủy Nhược Vân ngồi xuống, có người đưa nước và điểm tâm cho nàng. Nàng vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Lăng Việt Sơn. Nhìn thấy bộ dáng hắn nằm đó, nàng không khỏi cười ngọt ngào với hắn.
Được rồi, Lăng Việt Sơn xác nhận bảo bối của hắn đã được chăm sóc tốt,cuối cùng đã thu lại tâm trí, không phải là Vô Ảnh Côn Lâm Côn.
Đây là trận đấu thứ tư trên sân, đó là Chấn Lôi Đao Đao Tiểu Thất đấu với Thất Tuyệt Phái Tuyệt Mệnh Đao. Hai người chiến đấu khá ác liệt. Lần Đao Tiểu Thất so chiêu với Lăng Việt Sơn là dùng quyền chưởng, còn chưa từng thấy đao pháp của hắn, hắn khá tò mò với thanh đao quấn vải đen đó.
Thất Tuyệt Phái Tuyệt Mệnh Đao dùng đao hai lưỡi, thân hình vô cùng cao lớn, cầm đao vừa lớn vừa nặng, hai cánh tay giương đao chói mắt. Hắn nhảy lên đài tỷ võ trước, còn chưa đánh, đã nhổ bọt xuống đất, tỏ thái độ khinh bỉ. Đao Tiểu Thất lạnh lùng nhìn hắn từ bên dưới, bước tới và nhảy lên. Trước khi người chưa đáp xuống đất, Tuyệt Mệnh Đao đã đâm đao đến.
Lăng Việt Sơn thầm mắng trong lòng, thật là không biết xấu hổ. Nhưng Đao Tiểu Thất vặn người, bay lên cao hơn, cổ tay hơi run, tháo miếng vải đen quấn đao ra, vung đao về phía Tuyệt Mệnh Đao. Đao của Đao Tiểu Thất xoay tròn để lộ bao kiếm màu đen, hắn đưa tay ra, giơ cán lên không trung, đao lớn bật ra khỏi vỏ, mạnh mẽ chém vào Tuyệt Mệnh Đao.
Thân hình khéo léo và đao pháp chuẩn xác của hắn đã giành được rất nhiều lời khen ngợi từ bên dưới. Lăng Việt Sơn vuốt cằm, cảm thấy múa đao rất phong độ, không chừng Nhược Nhược sẽ thích. Hắn liều nhìn Thủy Nhược Vân một cái, đúng là nàng bị hấp dẫn không chớp mắt. Lăng Việt Sơn theo dõi tình hình trận đấu một lúc, số lượng chiêu thức và phương pháp đáp trả đã lộ diện hết rồi.
Vì vậy hắn không nhịn được liếc nhìn Nhược Nhược của mình, tiểu nhân nhi đang ngồi ở trước lều, vui vẻ nhìn, thỉnh thoảng sẽ cùng Thủy Thanh Hiền nói vài câu. Thấy nguy hiểm, nàng muốn lấy tay che mắt. Lăng Việt Sơn không khỏi bật cười, nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy người trong lòng, chỉ là thương đâm vào cổ cũng khiến Nhược Nhược vừa muốn nhìn vừa lo lắng.
Hắn đang chìm trong hồi ức ngọt ngào thì chợt cảm nhận được một ánh mắt sắc bén, quả nhiên khi hắn ngước mắt lên thì bgahc phụ đại nhân Thủy Thanh Hiền đang nhíu mày nhìn hắn chằm chằm. Hắn vẫn như cũ nhìn Thủy Nhược Vân, sờ mũi, quay đầu chú ý tình hình trận đấu. Được rồi, hắn phải tập trung.
Tình huống trên đài đúng như dự đoán của Lăng Việt Sơn, Tuyệt Mệnh Đao quả thực không phải là đối thủ của Đao Tiểu Thất. Nhưng hắn vẫn liều mạng chiến đấu, Đao Tiểu Thất không còn cách nào khác ngoài việc đá hắn khỏi sàn đấu, trận đấu kết thúc.
Sau đó, trong trận đấu thứ năm, là La Diễm Môn Thư Sinh đấu với Ngũ Độc Giáo Trầm Yên. Lăng Việt Sơn nhận ra tên Thư Sinh này, hắn chính là nam nhân trung niên đi với Niên Tâm Phù và Tiêu Nhiễm Vi lúc đó. Lăng Việt Sơn quay đầu, ở đó tìm người của La Diễm Môn, quả nhiên thấy bọn họ đứng trước sàn đấu xem cuộc chiến. Cửu Vĩ Nương Tử, Nhãn Lang còn có một ông lão râu dài mà hắn chưa từng gặp bao giờ. Ngoài ra, Đại Tiên gai mắt kia cũng ở đây. Chung quanh họ có không ít đệ tử, xem ra là dốc toàn sức, quả nhiên tương đối coi trọng trận tỷ võ này. Lăng Việt Sơn thầm bĩu môi, tranh giành chân chó, thật không biết có ý nghĩ gì.
Lăng Việt Sơn chưa từng nghe nói về Ngũ Độc Giáo, nhìn Trầm Yên không có vũ khí, không biết có bản lĩnh gì. Công lực của Thư Sinh lại tiến bộ không ít, hắn so chiêu với Trầm Yên, liều mạng đấu hơn năm mươi chiêu mà không chiếm được ưu thế nào, mặt bắt đầu đỏ lên, trong lòng Lăng Việt Sơn căng thẳng, khẽ híp mắt, Phần Dương Ngũ Tuyệt Công.

Leave a Reply