Ngoại truyện 2
“Cái gì cơ? Tâm lý học tội phạm á? Cái thứ gì thế?”
Đội trưởng Lâm vừa đi tập gym ở tầng 4 về thì thấy cấp dưới đã cầm một bản báo cáo, đứng chực sẵn ở cửa văn phòng từ bao giờ. Nghe nói cục sắp chiêu mộ một tài năng nghiên cứu tâm lý học tội phạm, mà cậu ta còn kém anh tận một hai tuổi. Theo lời Tiểu Trương, người này tuy trẻ nhưng đã có thâm niên nghiên cứu nhiều năm rồi.
Đội trưởng Lâm nghe mà đau cả đầu: “Tâm lý học tội phạm? Không phải là không được… nhưng sếp đồng ý rồi à?”
Tiểu Trương gật đầu lia lịa: “Sếp chốt rồi anh ơi! Hai người đang ngồi trà nước trong phòng kia kìa, em vừa ở đó ra xong.”
Đội trưởng Lâm thở dài ngán ngẩm: “Sếp đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Cái món tâm lý học đó nghiên cứu thì cũng được thôi thôi, nhưng lôi về đây làm gì? Cậu ta định lập phòng nghiên cứu ở chỗ mình à? Chỉ mình cậu ta thôi sao? Đưa hồ sơ đây tôi xem nào.”
Sếp đã hạ lệnh thì anh chẳng có quyền can thiệp.
Than vãn là vậy, nhưng khi đội trưởng Lâm lật tập hồ sơ ra, vừa nhìn thấy ảnh thẻ của đối phương đã thốt lên: “Chà, cũng ra dáng ra hình đấy nhỉ.”
Tiểu Trương tiếp lời: “Đẹp trai thật mà anh, nghe bảo là du học sinh về nước, trình độ học thuật cực cao. Sếp có vẻ ưng cậu ta lắm, trò chuyện rôm rả lắm ạ.”
Nghe thế là hiểu, sếp đã “chấm” cậu này rồi.
Đội trưởng Lâm càng thấy đau đầu hơn.
Thông thường, những người nghiên cứu tâm lý tội phạm hiếm khi xuống đơn vị trực chiến ở tuyến đầu. Họ thường đứng sau cánh gà nghiên cứu, khi nào cần tài liệu mới liên hệ, thỉnh thoảng mới đến đóng chốt một thời gian.
òn hạng người vừa nghiên cứu giỏi lại vừa xông pha hiện trường tốt thì Lâm Vũ này chưa nghe thấy bao giờ.
Nhìn gương mặt trong ảnh, đội trưởng Lâm thấy tương lai mịt mù hẳn.
Cái mặt này rõ ràng là dân trí thức. Đội hình sự quanh năm thiếu người, khó khăn lắm mới có thêm một mống đàn ông thì lại là dân văn phòng làm học thuật. Đã không dắt đi bắt nạt được thì thôi, lại còn phải để mắt trông nom kẻo “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa” thì khổ.
“Nhưng mà Đội trưởng Lâm này…”
Đội trưởng Lâm “ừm” một tiếng nặng trịch trong mũi.
Anh đang không vui chút nào.
“Em nghe loáng thoáng cậu ta bảo không cần lương, cứ ở đây làm thử vài tháng xem sao. Nếu một trong hai bên thấy không hợp thì cậu ta sẽ đi chỗ khác, không miễn cưỡng.”
Đội trưởng Lâm sững sờ.
“Làm vì đam mê à?”
Tiểu Trương gật đầu.
Cái thành phố S này mức sống đắt đỏ thế nào ai cũng biết. Nếu không phải dân bản địa mà lại dám bỏ tiền túi ra để đi làm không lương mấy tháng trời, chẳng lẽ nhà cậu ta có mỏ vàng?
Đội trưởng Lâm xoa cằm: “Tự dưng tôi lại thấy có chút lòng tin vào cậu nhóc này rồi đấy. Bao giờ cậu ta qua đây trình diện?”
Dù sao anh cũng là cấp trên trực tiếp sau này, qua chào hỏi một câu là phép lịch sự tối thiểu chứ nhỉ?
Đang nói dở thì có tiếng gõ cửa sau lưng Tiểu Trương.
Đội trưởng Lâm ngước nhìn, rồi thầm tặc lưỡi.
Người vừa đến vừa cao vừa gầy, dáng vẻ thanh tú, ánh mắt sâu thẳm cùng biểu cảm lạnh lùng, cương nghị, so với trong ảnh thì ngoài đời đẹp trai hơn nhiều.
Cái nhan sắc này, nhìn khắp lượt đội hình sự từ trên xuống dưới, chẳng tìm đâu ra đối thủ.
Trong khi anh còn đang cảm thán thì đối phương đã chủ động đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Cố Minh Thâm.”
“Lâm Vũ.”
Đội trưởng Lâm bảo Tiểu Trương xếp cho cậu ta một chỗ ngồi, rồi lặng lẽ ngồi trong phòng chờ đợi. Chẳng mấy chốc, nhóm chat công việc của đội hình sự đã bùng nổ.
“Đội trưởng Lâm ơi, anh chơi không đẹp nhé! Lính mới đẹp trai thế kia thì bọn em còn “làm ăn” gì được nữa?”
“Cậu có sống bằng mặt đâu mà lo.”
“Kiểu này tôi tuyệt đối không cho bạn gái đến đưa cơm nữa đâu!”
“Sau này đi bắt người có phái cậu ta đi không anh?”
“Mỹ nam kế à? Cậu cũng làm được mà.”
“Cút!”
Đội trưởng Lâm mỉm cười, nhắn lại:
“Mấy đứa rảnh rỗi quá không có vụ án để làm hả?”
“Đồ lắm chuyện!”
Anh kéo luôn “người mới” vào nhóm.
Cố Minh Thâm? Cái tên nghe đúng là dân có chữ nghĩa.
Thấy lính mới vào nhóm, cả đám lập tức thôi náo loạn, đồng loạt thả icon hoa chào mừng, rồi quay sang “réo” đội trưởng Lâm.
“Đội trưởng ơi, đội mình lâu rồi chưa liên hoan nhỉ?”
“Hiếm khi có người mới, đội trưởng Lâm cũng nên biểu hiện một chút đi chứ?”
Đúng là nhiều người quá thì khó mà trị hết, cả đám cùng hùa vào thì đội trưởng Lâm cũng chẳng thể phạt ai được.
Liên hoan của dân hình sự, toàn mấy tên đàn ông với nhau, loanh quanh cũng chỉ có bia bọt, đồ nướng với tôm hùm đất.
“Tối nay đứa nào rảnh? Chỗ cũ nhé!”
Nói xong, nhìn một loạt chữ “Em!” nhảy lên liên tục trên màn hình, đội trưởng Lâm bắt đầu thấy xót ví.
Đợi làn sóng spam trong nhóm lắng xuống, khi đội trưởng Lâm đang bắt đầu tính toán cách tiết kiệm tiền, thì bất chợt thấy Cố Minh Thâm lên tiếng trong nhóm.
“Tôi mới đến, sau này còn nhiều việc phải nhờ các anh chỉ bảo, giúp đỡ. Bữa tối nay để tôi mời.”
“Đội trưởng Lâm cứ việc rủ mọi người, tôi thanh toán.”
Mấy tên đàn ông trong nhóm chẳng thèm khách sáo, bắt đầu thả tim, bấm like lia lịa. Đội trưởng Lâm dở khóc dở cười, nhắn tin riêng hỏi:
“Cậu vừa không lấy lương vừa bao cả đội ăn uống thế này, có trụ nổi không đấy?”
Đối phương trả lời rất nhanh:
“Ổn ạ.”
Đội trưởng Lâm nhún vai.
Thôi thì cung kính chẳng bằng tuân mệnh.
Tối hôm đó, một chầu đồ nướng thịnh soạn đã nhanh chóng thu phục được lòng tin của anh em. Nhìn lính mới mang vẻ ngoài trí thức thư sinh, mọi người đều vỗ ngực bảo sau này có vấn đề gì cứ tìm bọn anh.
Dạo này ít có vụ án, ai nấy đều quá chén một chút, mãi khuya mới giải tán. Đội trưởng Lâm cũng hơi ngà ngà say, không lái xe được, đi đứng cũng chẳng vững. Đang định quay về văn phòng ngủ tạm một đêm thì nghe Cố Minh Thâm nói: “Nhà tôi ở gần đây, nếu đội trưởng Lâm không ngại thì qua nhà tôi nghỉ một đêm cho thoải mái.”
Đội trưởng Lâm thấy đi ké một đêm cũng tốt hơn là nằm sàn văn phòng, liền đồng ý ngay.
Nhà Cố Minh Thâm thực sự rất gần, khu chung cư khá cao cấp, căn hộ rộng rãi ở tầng cao, đi bộ tầm 15 phút là tới.
Cơn gió đêm thổi qua giúp đội trưởng Lâm tỉnh táo đôi chút, nhưng lưỡi thì vẫn hơi líu lại.
“Cậu là dân bản địa à?”
“Không phải.”
“Nhà có mỏ à?”
“Tiền tôi tự kiếm.”
Đội trưởng Lâm lập tức tỉnh cả rượu.
Một người kém mình tận một hai tuổi, lại là dân làm nghiên cứu mà tự kiếm được ngần này tiền? Buôn tiền ảo hay đầu cơ nhà đất vậy?
Dường như Cố Minh Thâm nhìn thấu nỗi băn khoăn của anh, mỉm cười: “Đội trưởng Lâm đừng lo, vấn đề tài sản cá nhân tôi đã báo cáo với cục trưởng rồi. Nếu được tiếp tục công tác tại đây, hằng năm tôi sẽ báo cáo nguồn gốc tài sản theo quy định.”
Cũng hiểu chuyện đấy chứ.
“Đừng gọi cục trưởng, nghe cứ xa lạ kiểu gì ấy, bọn tôi toàn gọi là sếp thôi.”
Đội trưởng Lâm nói, “Nhưng tôi vẫn tò mò thật đấy.”
Cố Minh Thâm cười đáp: “Bí mật.”
Căn hộ của Cố Minh Thâm trang trí tối giản. Đội trưởng Lâm vì quá say nên vừa vào cửa đã đổ ập xuống sofa. Cố Minh Thâm mang ra một tấm chăn mỏng và chuẩn bị sẵn đồ vệ sinh cá nhân cho anh.
Đội trưởng Lâm xua tay: “Để tôi tự làm, không phiền cậu nữa, cậu cứ đi lo việc của mình đi.”
Cố Minh Thâm đi rửa mặt trước. Đội trưởng Lâm nằm trên sofa, ánh mắt hơi mông lung.
Anh làm trong ngành hình sự bao năm, nhãn quang của anh cực kỳ sắc bén. Anh nhận ra gia thế của Cố Minh Thâm chắc chắn không phải dạng vừa. Chỉ riêng cái sofa anh đang nằm đây thôi, trông thì đơn giản nhưng nằm vào mới thấy chất lượng cực xịn, giá chỉ có từ đắt đến rất đắt.
Đến lúc này anh mới tin chắc rằng Cố Minh Thâm thực sự có cái vốn liếng để nói không cần lương.
Đúng là nhà có mỏ, có tiền nên thích làm gì thì làm.
Lúc Cố Minh Thâm tắm rửa xong đi ra thì đội trưởng Lâm đã ngủ say tự bao giờ.
Cậu ta không nói gì, khẽ khàng tắt đèn phòng khách.
Chuyện đội hình sự có lính mới “nhà có mỏ” cũng chỉ xôn xao được một thời gian rồi thôi.
Quay đi quay lại, thấy chính chủ ngày nào cũng đi làm đúng giờ, quẹt thẻ chuẩn chỉ, còn chăm chỉ hơn cả mấy lão già kỳ cựu khiến ai nấy đều nảy sinh lòng kính trọng.
Chắc hẳn phải yêu nghề lắm mới dốc sức đến thế.
Đội trưởng Lâm ban đầu chỉ hơi càu nhàu về việc có thêm một “anh lính văn phòng”, nhưng sau đó phát hiện ra “anh văn phòng” này đôi khi lại có tác dụng cực lớn, thế là cũng thôi không nói gì nữa. Qua lại vài lần, quan hệ của hai người ngày càng thân thiết. Cố Minh Thâm thường đưa ra những ý kiến dưới góc độ tâm lý tội phạm cho một số vụ án, lần nào cũng trúng phóc vào trọng tâm.
Chỉ có điều phong cách sống của cậu ta hơi khác biệt, sống khá tinh tế, lại không ham rượu chè nên không thể trở thành bạn nhậu của anh được.
Đó là điều duy nhất đội trưởng Lâm thấy tiếc nuối.
Thế nhưng, sau khi phát hiện Cố Minh Thâm chơi bóng rổ rất cừ, đội trưởng Lâm đã quẳng luôn cái sự tiếc nuối kia ra sau đầu.
Để rồi đến lúc nhận ra Cố Minh Thâm có thể “hành” mình ra bã trên sân bóng, đội trưởng Lâm chỉ biết im lặng trong cay đắng.
Cái cậu này đúng là thâm tàng bất lộ.
Nhưng điều khiến đội trưởng Lâm thực sự kinh ngạc về sự “thâm sâu” của Cố Minh Thâm là trong một vụ án nọ. Bên cảnh sát kinh tế lặn lội sang mượn người, bảo có vụ án khá hóc búa, nhờ phái vài người tinh nhuệ sang hỗ trợ.
Đội trưởng Lâm nhìn hồ sơ có chút phân vân: “Các cậu cần người thế nào?”
“Người có diễn xuất giỏi ạ.”
“Hả?”
Đội trưởng Lâm ngẩn người, cậu em bên cảnh sát kinh tế gật đầu lia lịa.
Hóa ra họ đang triệt phá một băng nhóm lừa đảo, đã lần ra dấu vết bọn chúng thường xuyên tụ tập tại một quán bar nhất định. Nhưng nhóm này cực kỳ cảnh giác, khả năng phản trinh sát rất mạnh, nhiều người bên kinh tế đã bị bọn chúng nhẵn mặt rồi. Họ không muốn đánh cỏ động rừng nên muốn mượn vài gương mặt lạ để vào thăm dò tình hình.
Sau khi bàn bạc sơ bộ, họ chốt danh sách 8 người.
Đội trưởng Lâm đau xót thốt lên: “Tôi đi phá án còn chẳng nỡ dắt một lúc 8 người đi đâu đấy.”
Cậu em kia vội vàng: “Vất vả cho đội trưởng Lâm quá, tụi em sẽ nhớ cái ơn này ạ.”
Đội trưởng Lâm hiểu rõ đám đàn ông thô kệch dưới trướng mình, chọn được mấy người phù hợp nhưng vẫn còn một vị trí trống mãi không lấp được.
Những người rành nghiệp vụ kinh tế thì đều đang bận xử lý vụ án trong tay, chẳng ai rảnh. Còn những người không quen việc thì lại không tiện cử sang, hơn nữa phần lớn cũng có tuổi rồi, lỡ bị nhận mặt thì sao? Đến lúc đánh động đối phương, rút dây động rừng, thì trách nhiệm này tính cho họ, hay lại đổ lên đầu đội cảnh sát kinh tế?
Đột nhiên, đầu anh lóe lên một tia sáng.
Gương mặt lạ, tiềm năng, đầu óc nhạy bén… sao không cử Cố Minh Thâm đi nhỉ?
Chỉ là đi điều tra thôi mà, chắc không khó lắm đâu.
Đội trưởng Lâm lập tức quyết định: “Tôi đưa cho cậu một hạt giống đỏ, nhớ mà trông chừng cho kỹ, đừng để cậu ta trầy da tróc vảy gì đấy.”
Cậu em bên kinh tế hớn hở dắt người đi. Chẳng mấy chốc, xe đã phóng vèo ra khỏi cổng đội hình sự. Đội trưởng Lâm đứng trong phòng nhìn theo, cảm thấy hôm nay kiểu gì mình cũng hời. Nhất là cái cậu Cố Minh Thâm thâm tàng bất lộ kia, chắc chắn sẽ làm đám bên kinh tế phải há hốc mồm cho xem.
Tối hôm đó, tin tức báo về vụ ở quán bar diễn ra cực kỳ suôn sẻ, bên kinh tế đã tóm gọn cả băng đảng, thắng lợi giòn giã.
Lúc bên đó trả người, đội trưởng Lâm dò hỏi: “Đều là anh em cả, sếp bên đó không định có biểu hiện gì sao?”
Vẫn là cậu em lúc sáng, giờ này thì lại mặt mày mếu máo: “Đội trưởng Lâm ơi, anh đừng trêu em nữa, em bị sếp mắng cho lột da rồi đây này.”
“Sao lại thế?”
Cậu em ngập ngừng.
“Cứ nói thẳng đi.”
“Chuyện là thế này cái anh Cố Minh Thâm đó giỏi thì giỏi thật, nhưng ở trong quán bar là sao chứ? Anh ta đúng là chàng trai sáng nhất đêm nay, cả cái quán bar chỉ nhìn mình anh ta thôi! Đám tụi em với người của anh ngồi lù lù ra đó gọi rượu mà chẳng ma nào thèm đoái hoài! Đám tội phạm kia đứa nào cũng chỉ muốn sấn lại bắt chuyện với anh ta. Lúc đầu tụi em còn sợ anh ta không ứng phó nổi, ai dè người ta đỉnh thật sự. Trước khi vào là trai ngoan, vào cửa một cái là biến hình thành dân chơi chính hiệu, diễn xuất bùng nổ luôn! Lúc tụi em xích tay lôi bọn chúng ra, mấy đứa con gái trong băng nhóm đó mắt vẫn cứ dán chặt vào anh ta… Sếp em bảo tụi em ra sông nhảy luôn cho xong, một lũ đầy kinh nghiệm mà sức hút chẳng bằng một cậu lính mới…”
Cậu em tuôn một tràng than vãn, rõ ràng là đã nhịn từ lâu lắm rồi.
Đội trưởng Lâm nghe mà ngẩn ngơ.
Dân bên kinh tế thường xuyên đối phó với tội phạm tài chính, họ giả dạng dân văn phòng, trí thức tinh anh cực dễ, trông sang chảnh hơn hẳn cái đám hình sự thô kệch bọn anh. Thế mà Cố Minh Thâm vừa ra trận đã “càn quét” sạch cả hiện trường?
Cái sự thâm sâu này thực sự đã vượt xa trí tưởng tượng của anh rồi.
Sau khi cậu em kia đi khỏi, đội trưởng Lâm vội vã nhắn tin cho Cố Minh Thâm:
“Kỹ năng diễn xuất của cậu đáng sợ thật đấy! Bên kinh tế sắp phát điên hết rồi kia kìa.”
Mãi một lúc lâu sau, anh mới nhận được hồi âm:
“Quen dần đi là vừa.”
Đội trưởng Lâm: “…”
