Chương 17
Khi Hứa Trú vội vã đến bệnh viện, Trương Tinh Tinh vừa thoát khỏi nguy hiểm, bác sĩ nói mặc dù cô bé mạng lớn nhưng sau này cô bé phải tịnh dưỡng thật tốt.
Dương Tuân Quang gật đầu, kiểm tra hồ sơ, gọi y tá trực.
Mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong không khí, Hứa Trú ấn thái dương hỏi cô gái trẻ trước mặt: “Khi thay quần áo, cô có thấy viên kẹo nào trên người cô bé không?”
Cô y tá nhỏ thốt lên một tiếng “a”, tưởng thứ gì đó ghê gớm, hơi do dự: “Có kẹo, rất quan trọng sao? Tôi thấy kẹo cũng chảy, nên ném đi rồi.”
Dương Tuân Quang cảm ơn cô ta, để cô ta rời đi trước.
Hứa Trú ngồi trên băng ghế ở hành lang, hai tay che mặt, không biết đang nghĩ gì.
Dương Tuân Quang ngồi bên cạnh cô, đưa tay vỗ vai cô: “Cô không sao chứ?”
Anh biết Hứa Trú không thích bệnh viện, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong không khí có lẽ đã khiến cô nhớ đến rất nhiều chuyện không vui, Dương Tuân Quang đang định nói gì đó, nhưng điện thoại đột nhiên lại vang lên.
Tiểu Trương gọi điện thoại tới, mời giáo sư dân tộc học ở đại học W, nói những thứ đó trong nhà Tôn Chính Phi có chút kỳ lạ, là nghi thức tâm linh, có thể không phải, bởi vì có một số nguyên tố đúng là nghi thức gọi hồn của một bộ lạc ở phía nam, nhưng lại dung hợp với một số phong tục của nước họ, rất hỗn loạn, không thể giải thích rõ bằng vài câu.
Dương Tuân Quang nói “ừm”: “Vất vả rồi, tôi sẽ lập tức trở về.”
Vụ án mất tích của Trương Tinh Tinh đã kết thúc, nhưng quỹ Hâm Hải mới xuất hiện, vẫn phải tiếp tục điều tra Tôn Chính Phi, vợ chồng Trương Lôi và Lý Nguyệt, anh không thể ở lại đây với Hứa Trú.
Anh hỏi Hứa Trú: “Cô có tính toán gì không?”
Hứa Trú nói: “Anh về trước đi, tôi muốn gặp Trương Tinh Tinh, khi nào xong việc tôi sẽ đến cục thành phố tìm anh.”
Dương Tuân Quang đứng dậy rời đi, dặn dò trước khi đi: “Trương Tinh Tinh là một nghi phạm quan trọng, đồng nghiệp của tôi đang canh gác ở đây, nếu có vấn đề gì thì tìm bọn họ.”
Anh vừa để số điện thoại vừa nói.
Hứa Trú vuốt tờ giấy ghi số điện thoại, nhìn Dương Tuân Quang rời đi. Một lúc sau, cô đứng dậy đi đến phòng bệnh nơi Trương Tinh Tinh đang ở.
Ở cửa, Hứa Trú và cảnh sát canh giữ Trương Tinh Tinh gật đầu chào hỏi, sau đó đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn vào bên trong qua cửa sổ trong suốt trên cửa.
Sắc mặt cô bé tái nhợt, tóc cắt ngắn ngang vai, mặc áo bệnh viện màu xanh trắng, chìm vào nệm trắng mềm mại, khuôn mặt điềm tĩnh, cô không thể kết nối với cô gái đầm đỏ nhảy lầu lúc đó.
Hứa Trú nhẹ nhàng đẩy cửa ra, ngồi xuống mép giường.
Theo suy đoán của cô, kẹo cứng trái cây là một thỏa thuận, vậy tại sao Bạch Tư Ngữ lại đưa cho cô kẹo cứng trái cây.
Đêm đó trên tòa nhà cao tầng, Trương Tinh Tinh ấn tay lên eo mấy lần, có phải cô muốn đưa cho cô thứ gì không?
Đầu óc cô tê dại, vẫn còn rất nhiều câu muốn hỏi cô bé, mọi thứ phải đợi cô bé tỉnh dậy trước.
Hứa Trú lẳng lặng nhìn cô bé, ánh mắt theo đường nét của cô bé, chỉ cần nhìn vào ngoại hình, cô sẽ cảm thấy đây là một cô bé rất ngoan ngoãn, nếu có một cặp ba mẹ tốt, có lẽ cô bé sẽ sống một cuộc sống rất hạnh phúc.
Lúc đó, cô bé nhắc đến viện mồ côi Hồng Tinh, bắt đầu bất hạnh.
Hầu hết những đứa trẻ được gửi đến viện mồ côi Hồng Tinh đều có vấn đề, hoặc bị tàn tật, hoặc thiểu năng trí tuệ, dường như Trương Tinh Tinh vẫn bình thường, tại sao cô bé lại bị đưa đến nơi đó?
Đáp án này, e rằng chỉ có Hứa Trú và cô bé biết.
Khi Dương Tuân Quang trở lại cục thành phố, giáo sư dân tộc học của Đại học W vừa rời đi, Tiểu Trương đang phân loại tài liệu trong văn phòng, khi nhìn thấy Dương Tuân Quang thì chào hỏi: “Đội trưởng Dương, lập tức xong ngay.”
Dương Tuân Quang gật đầu, lại đi thẩm vấn Tôn Chính Phi.
Vẻ mặt Tôn Chính Phi hốc hác, bị thẩm vấn liên tục, Dương Tuân Quang đi thẳng vào vấn đề: Anh có biết quỹ Hâm Hải không?”
Tôn Chính Phi ngáp, khá sốt ruột: “‘Cuối cùng cũng điều tra được chỗ này?”
Anh vô thức muốn giơ tay đẩy mắt kính, nhưng lại phát hiện không có, nên chỉ có thể lúng túng ho khan: “Biết thì cũng biết, cũng có thể khai nhưng tôi có một điều kiện.”
Dương Tuân Quang mỉm cười: “Ra điều kiện không có thành ý, quên đi.”
Tôn Chính Phi không vội: “Đó là tổ chức buôn bán trẻ em gái, mỗi phút đều có bi kịch mới, đương nhiên, tôi biếtanh có thể tự điều tra được, nhưng từ việc cạy miệng tôi thì có thể tiết kiệm không ít thời gian. Thời gian chính là tính mạng của mấy cô bé kia. Anh tự suy xét đi.”
Dương Tuân Quang không cười được nữa, anh siết chặt nắm đấm, cắn môi dưới: “Được, nhưng tôi cũng có điều kiện.”
Tôn Chính Phi làm một cử chỉ mời: “Tôi rất chân thành để đạt được sự đồng thuận với đội trưởng Dương, đội trưởng Dương, cứ nói đừng ngại.”
Dường như Dương Tuân Quang đang đợi anh ta như vậy, đột nhiên chấp nhận dáng vẻ giả tạo kia, ánh mắt cong lên, cười như hồ ly: “Tôi muốn anh làm nội gián, tìm ra người phía sau chuyện này.”
Tôn Chính Phi không ngờ Dương Tuân Quang lại đưa ra điều kiện này: “Dùng tôi?”
“Đúng vậy, dùng anh, đây là cơ hội để anh được khoan hồng, Tôn Chính Phi, anh không muốn sao?”
Tôn Chính Phi im lặng, không phải hắn không muốn, hắn chỉ cảm thấy tiến độ quá nhanh, Dương Tuân Quang quá gấp, hắn và Dương Tuân Quang còn chưa đạt tới điểm thống nhất: “Dùng tôi, anh tin tôi?”
Dương Tuân Quang mỉm cười: “Không còn cách khác, tôi thích dành sự tin tưởng cho người khác.”
Quỹ Hâm Hải, Dương Tuân Quang đã sớm tiếp xúc với nó.
Ba năm trước ở Tiên Lê, anh và Hứa Dạ đã có cuộc đối đầu đầu tiên với tổ chức này, lúc đó họ quá liều lĩnh, sắp xếp không tốt, dẫn đến mất cơ hội, phải giao cho cảnh sát khác làm, mà sau này, tổ chức đó lại đâm chồi bén rễ, có được bài học lần đó, nên họ đã che giấu cẩn thận hơn.
Khi đó, Hứa Dạ phân tích, sau này sẽ không dễ tìm ra được tổ chức này, bọn họ đã tăng cường cảnh giác, muốn vạch trần họ lại không dễ dàng như vậy, bọn họ rất có thế lực, anh ta và Dương Tuân Quang nhất định không thể bị lung lay.
Khi đó, Dương Tuân Quang còn trẻ tuổi bốc đồng, không tin, nói: “Chuyện có bao lớn, đám phần tử tội phạm này chỉ đơn giản là muốn kiếm tiền, nếu có thể ẩn nấp tốt thì chính là phải chia nhỏ tài sản ra, mỗi ngày có nhiều vụ án như vậy, chắc chắn có liên quan đến 1 2 vụ, chỉ cần đám thú vật này dám ra ngoài gây hại, họ nhất định bắt được đám người này, nếu họ không ra ngoài gây hại, chọn hoàn lương, vậy cũng là chuyện tốt.”
Lúc đó, Hứa Dạ rất uể oải, sau khi nghe xong lời nói của Dương Tuân Quang, đôi mắt u ám của anh sáng lên một chút, anh im lặng một lúc lâu, đột nhiên vỗ bả vai Dương Tuân Quang: “Tuân Quang, tôi nghĩ cậu có thể kết liễu bọn họ.”
Dương Tuân Quang khịt mũi cười: “Có thể? Cái gì gọi là có thể? Anh em của tôi lợi hại vậy, đến lúc đó, chúng ta cùng nhau bứng hang ổ của họ ra, rửa mối nhục ngày hôm này, để bọn họ ra ngoài hại người, tôi nhổ vào, không ai có thể thoát khỏi sự ràng buộc của luật pháp…”
Hôm đó, Dương Tuân Quang nói rất nhiều chuyện, nhưng Hứa Dạ chỉ im lặng cười, thỉnh thoảng lại nói với anh: “Không sao, nói một hai câu là được rồi, anh em tốt.”
Bây giờ nhìn lại, tất cả đã qua nhiều năm trước.
Ban đầu, Dương Tuân Quang không vội vàng chuyện của quỹ Hâm Hải, nhưng mãi đến khi Hứa Dạ gặp chuyện, thậm chí mất mạng, anh mới nhận ra mình ngây thơ như thế nào.
Đó là lần đầu tiên anh cận kề sinh tử như vậy, hai ngày trước vẫn ổn, có thể nói chuyện, cười đùa với anh, hai ngày sau chỉ còn là một thi thể lạnh băng.
Anh không chấp nhận được.
Anh đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn không hiểu tại sao Hứa Dạ lại rời đi, đó là một sinh mệnh, đó là một người vào sinh ra tử cùng anh.
Lần này, cuối cùng anh cũng nghe được chữ “quỹ Hâm Hải” một lần nữa, abg phải cho Hứa Dạ một lời giải thích.
Dương Tuân Quang đè nén sự bồn chồn dâng trào trong lòng, dùng ngón tay gõ nhẹ vào mặt bàn, nói với Tôn Chính Phi: “Tôi biết tổ chức đó xảo quyệt đến mức nào, những gì anh khai hôm nay, ngày mai họ có thể dễ dàng vứt bỏ, tôi đã huy động nhiều cảnh sát như vậy, bắt được thứ vô dụng thì không có ý nghĩa gì, anh hiểu ý tôi không?”
Đã hiểu, Dương Tuân Quang có dã tâm không nhỏ, anh muốn tiêu diệt tận gốc quỹ Hâm Hải, Tôn Chính Phi cảm thấy người này quá kiêu ngạo: “Anh cho rằng dựa vào anh và tôi thì có thể tiêu diệt được họ sao?”
Dương Tuân Quang cười, lộ ra một ngụm răng trắng to: “Không thử sao biết được? Thế nào, có hợp tác không?”
Tôn Chính Phi không nói.
Dương Tuân Quang tốt bụng dẫn dắt: “Tôi vừa mới từ bệnh viện về, Hứa Trú ở lại đó, anh có biết tại sao cô ấy lại ở đó không?”
“Hả?”
“Bởi vì Trương Tinh Tinh không chết.”
Dương Tuân Quang nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Tôn Chính Phi, “Hứa Trú cảm thấy tôi và cô ấy có thành kiến quá lớn với anh, cô ấy ở lại để tìm chứng cứ chứng minh anh không phải người xấu. Mặc dù tôi không tin cô ấy có thể tìm thấy, nhưng cô ấy cảm thấy 30% anh đã bị oan.”
Đến tận 30%.
Tôn Chính Phi muốn cười: “Tôi không bị oan, tôi đã phạm tội ác tày trời.”
Dương Tuân Quang: “Cái đó cũng chưa chắc. So với anh, tôi càng tin Hứa Trú hơn, cô ấy cho tôi 30% cơ hội tin vào anh, vậy cũng đủ để tạo dựng lòng tin của tôi đối với anh. Tôn Chính Phí, anh không khó chịu sao? Bị ba cô bé đưa tới đây, nhất định là anh có tội rồi, chuyện này thì không còn nghi ngờ nữa, nhưng còn ba cô bé kia thì sao? Tôi cảm thấy, anh không thông minh đến như vậy, có thể khống chế cả ba cô bé, trong đó nhất định có một số việc anh không biết, bản thân anh tự nghĩ kỹ đi.”
Lời nói của Dương Tuân Quang rất mơ hồ, bởi vì anh không có chứng cứ, đây chỉ là suy đoán của Hứa Trú, anh chỉ có thể dùng những thứ này để thử hắn.
Tôn Chính Phi cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt bàn, không biết có thật sự suy nghĩ về lời nói của Dương Tuân Quang hay không.
Dương Tuân Quang nói: “Tôi biết điều kiện mà anh muốn nhắc đến, hôm nay là ngày 19 tháng 3, là sinh nhật bạn gái của anh, anh muốn gặp cô ấy.”
Tôn Chính Phi sửng sốt.
Dương Tuân Quang: “Nghi thức tâm linh trong nhà anh rất lạ, anh là một người nghiêm túc, không thể không biết, trừ phi chỉ làm cho người ra xem, lừa gạt người không biết rõ tình hình là được. Cho nên, hoặc là anh bị bệnh thần kinh, hoặc là Trương Nhất Ninh chưa chết.”
Câu cuối cùng đập thẳng vào tai Tôn Chính Phi, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh từ từ chảy xuống lưng, hắn đột nhiên cảm thấy Dương Tuân Quang thật sự quá dây dưa.
Dương Tuân Quang ghi nhớ phản ứng của hắn: “Thế nào? Thầy Tôn? Thật sự không định khai gì hết sao?”
Chương trước đó Chương tiếp theo