Thuần Phục Chồng Trẻ – Chương 4

Chương 4

Anh vừa ngước mắt đã nhìn thấy ngay Giang Đường.
Bộ váy đỏ trên người cô quả thực quá đỗi hút mắt.
Chiếc váy ôm sát đường cong cơ thể, phô diễn trọn vẹn vóc dáng chuẩn chỉnh, chỗ cần lớn thì lớn, chỗ cần thon thì thon, chẳng hề có lấy một chút mỡ thừa.
Cô mang cao gót, thong thả bước về phía anh, tà váy nhẹ nhàng đung đưa, mỗi bước đi đều thướt tha uyển chuyển, quyến rũ vạn phần.
Ánh mắt Phong Lăng thoáng qua một nét kinh ngạc xen lẫn thán phục.
Tối qua ở câu lạc bộ đèn đuốc mờ ảo nên anh chưa nhìn rõ mặt cô. Lúc mờ mờ ảo ảo nhìn đã đẹp lắm rồi, hôm nay cô lại còn cất công sửa soạn ăn diện, vẻ đẹp ấy lại càng khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Bộ cô tính dùng mỹ nhân kế với anh đấy à?
Tưởng anh là kiểu trai ngố chưa từng trải đời, cứ thấy gái đẹp là mắt không rời nổi, chân cũng chẳng bước đi được hay sao?
Hừ…
Mỹ nhân kế vô tác dụng với anh nhé.
Cái tầm gia thế, địa vị lẫn dung mạo như anh, thiếu gì phụ nữ từng đem mỹ nhân kế ra xài. Bao năm qua, loại người đẹp nào mà anh chưa từng thấy qua chứ?
Phong Lăng chỉ liếc một cái rồi vội thu hồi tầm mắt.
“Cậu cũng ăn cơm ở đây à?”
Giang Bắc trông thấy Phong Lăng liền hỏi.
Phong Lăng gật đầu, lễ phép chào hỏi ba mẹ Giang.
Tuy ham chơi thật, nhưng những phép tắc lễ nghi cơ bản anh vẫn nắm rất rõ.
Ba mẹ Giang nhìn Phong Lăng, thấy anh bận âu phục chỉn chu, vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, trông cũng được lắm.
Cả nhóm vừa trò chuyện xã giao vừa bước vào nhà hàng.
Phong Lăng dẫn người nhà họ Giang đến phòng VIP rồi mời mọi người an tọa.
Cho tới tận lúc ngồi xuống ghế, Giang Bắc vốn ngơ ngác suốt cả chặng đường mới sực nhận ra điều gì.
Không phải hôm nay nhà mình đi ăn cơm với gia đình vị hôn phu của chị sao? Sao lại chui tọt vào phòng tiệc của nhà họ Phong thế này?
Nhìn ba mẹ đang vui vẻ trò chuyện với ông cụ Phong, trong lòng anh ta chợt lóe lên một suy nghĩ hãi hùng. Ánh mắt anh ta đảo liên hồi giữa Phong Lăng và Giang Đường.
Không thể nào chứ?
Vị hôn phu của chị mình lại là Phong Lăng đấy sao?
Không, sao mà thế được!
Chị anh ta lớn hơn Phong Lăng những năm tuổi cơ mà.
Chắc chắn là anh ta nghĩ nhiều rồi. Chắc chỉ là tình cờ bắt gặp nên ba mẹ mới ghé qua chào hỏi ông cụ Phong thôi.
Gia đình hai nhà vốn có mối quan hệ khá thân thiết.
Giang Bắc vốn tưởng sau khi chào hỏi xã giao xong xuôi thì nhà mình sẽ rời đi. Nào ngờ ông cụ Phong lại nói nhân viên phục vụ dọn món lên, còn ba mẹ lẫn chị anh ta thì cứ ung dung ngồi yên trên ghế.
Dáng vẻ dường như đã định vị chỗ ngồi luôn rồi?
Thế này… không đi gặp vị hôn phu của chị nữa à?
Trong lòng Giang Bắc dâng lên một cảm giác bất an cực độ.
Nỗi bất an ấy chạm đỉnh điểm khi thức ăn được dọn ra và ông cụ Phong xởi lởi mời mọi người dùng bữa.
Anh ta chỉ là không muốn tin chứ đâu có ngốc, nhìn tình hình hiện tại…
Rõ rành rành ra đó, Phong Lăng chính là vị hôn phu của chị anh ta!!!
Tại sao chứ?
Anh ta nghĩ nát óc cũng không sao hiểu nổi.
Tạm thời chưa bàn đến khoảng cách tuổi tác giữa Phong Lăng và chị mình, anh ta biết thừa Phong Lăng hoàn toàn không phải gu của chị.
Chẳng lẽ công ty nhà anh ta gặp rắc rối lớn gì đó, cần phải nhờ cậy nhà họ Phong nâng đỡ?
Thế là ông cụ Phong nhân cơ hội ban ơn đòi đáp nghĩa, ép chị anh ta phải gả cho Phong Lăng?
Ừm… khả năng này cao lắm đấy.
Giang Bắc trố mắt nhìn Phong Lăng, hóa ra cẩu tặc thật sự lại nằm ngay bên cạnh anh ta.
Anh ta coi Phong Lăng là anh em tốt, ai ngờ tên cẩu tặc này lại muốn làm anh rể anh ta!
Đồ cẩu tặc!
Phong Lăng cảm nhận được ánh mắt căm hờn hừng hực của anh ta, chẳng dại gì ngước lên nhìn, cũng không dám ngoái sang Giang Đường, cứ cắm cúi ngoan ngoãn gắp đồ ăn.
Ba mẹ Giang thấy cảnh này thì thỏa mãn lắm.
Chẳng phải đồn rằng quý tử độc đinh nhà họ Phong kiêu ngạo hống hách, quậy phá lắm sao?
Họ nhìn lại thấy thằng bé ngoan ngoãn, rất được mà.
Vốn dĩ ông cụ Phong là người chủ động đề nghị liên hôn. Ban đầu, cân nhắc tới chênh lệch tuổi tác lẫn tiếng xấu đồn xa của Phong Lăng trong giới, hai người đã định từ chối.
Thế nhưng chính Giang Đường lại gật đầu đồng ý.
Cô con gái lớn nhà họ từ trước đến nay đều có chính kiến riêng, nên họ cũng hết sức tôn trọng quyết định của con.
Giang Đường đã gật đầu thì ông bà cũng chẳng còn gì để phản đối.
Bây giờ tận mắt quan sát Phong Lăng, thấy anh chàng cũng tốt tính, hình như không giống lời đồn đại cho lắm.
Bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ. Ông cụ Phong cùng ba mẹ Giang chốt xong xuôi các công đoạn cơ bản: khi nào đăng ký kết hôn, khi nào tổ chức đám cưới, rồi cả chuyện sính lễ, của hồi môn…
Dùng bữa xong, mọi người bắt đầu đứng dậy sửa sang rời đi.
“Phong Lăng, con lái xe đưa Đường Đường về nhé.”
Ông cụ Phong cười dặn.
Phong Lăng liếc nhìn Giang Đường một cái.
Giang Đường cũng đang mỉm cười đằm thắm nhìn anh.
Anh lại không tiền đồ mà đỏ bừng cả mặt, ngoan ngoãn gật đầu.
Cuối cùng, ông cụ Phong được tài xế riêng chở về. Phong Lăng hộ tống Giang Đường, còn ba mẹ Giang thì đi cùng Giang Bắc.
“Con không muốn!”
Giang Bắc nói: “Con phải đi chung với Phong Lăng cơ.”
Anh ta mà không bám theo, e rằng tên Phong Lăng sẽ giở trò sàm sỡ chiếm tiện nghi của chị anh ta trên xe mất.
Lúc ăn cơm khi nãy, tuy Phong Lăng vờ như cắm cúi ăn uống, nhưng thực chất cứ thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn chị. Đều là đàn ông với nhau, mấy cái tâm tư thầm kín của Phong Lăng sao qua mắt anh ta được!
Anh ta quyết không cho Phong Lăng có cơ hội giở trò!
Ông cụ Phong: “…”
Ba mẹ Giang: “…”
Cái thằng đầu gỗ này!
Sao ông bà lại sinh ra cái thằng đầu gỗ này cơ chứ?
Giang Đường thản nhiên lên tiếng: “Em đi chung với ba mẹ đi.”
Giang Bắc: “…!”
Anh ta trố mắt nhìn Giang Đường đầy vẻ ngỡ ngàng.
Trời đất của anh ta… sụp đổ rồi!
Chị lại nói anh ta đi cùng ba mẹ.
Chẳng lẽ chị cũng muốn ở riêng với Phong Lăng sao?
Giang Bắc còn muốn mở miệng nói lại, nhưng Giang Đường lạnh nhạt liếc sang một cái.
“…”
Giang Bắc lập tức không nói nữa.
Xưa nay anh ta vốn rất nghe lời chị. Hồi bé ba mẹ bận rộn làm ăn, gần như toàn một tay chị chăm bẵm nuôi nấng anh ta.
Nhà khác chị em ruột rảnh ra là chí chóe quậy tung trời, còn chị anh ta lại chăm nom anh ta đâu ra đấy, chu đáo vô cùng.
Tình cảm anh ta dành cho chị thậm chí còn đong đầy và gắn bó hơn cả với ba mẹ.
Cuối cùng, Giang Bắc vẫn phải lủi thủi đi theo ba mẹ.
Ông cụ Phong cũng ra về, tại chỗ chỉ còn lại Phong Lăng và Giang Đường.
“Đi thôi.”
Phong Lăng lên tiếng.
Giang Đường gật đầu, rảo bước theo Phong Lăng lên xe.
Phong Lăng cầm lái, còn Giang Đường ngồi ở ghế phụ.
Phong Lăng vừa định khởi động xe thì Giang Đường bất ngờ cất tiếng: “Thắt dây an toàn giúp chị với.”
“… Hả?”
Phong Lăng giật mình ngẩn ra, ngơ ngác nhìn cô.
Cô không tự thắt lấy được chắc?
Giang Đường mỉm cười dịu dàng: “Thắt dây an toàn cho vị hôn thê là việc mà một quý ông nên làm đấy.”
Phong Lăng vốn định từ chối, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại vô thức nhổm người sang thắt dây giúp cô.
Anh vừa nhoài người áp lại gần đã ngửi thấy mùi hương trên cơ thể cô. Nước hoa thơm nồng nàn quyến rũ, khiến lòng người không khỏi xao xuyến xốn xang.
Vành tai anh thoáng ửng hồng, mò mẫm tay tìm dây an toàn.
Khoang xe thể thao tương đối chật hẹp, mà vóc dáng cô lại quá đỗi bốc lửa, tay anh vươn qua vô tình chạm phải người cô.
Dù ngăn cách qua lớp áo, anh vẫn có thể cảm nhận rõ rệt.
Động tác của anh khựng lại, ngước mắt nhìn Giang Đường một cái. Giang Đường không nói gì, chỉ im lặng dõi theo anh.
Phong Lăng chẳng biết làm sao mà đâm ra ngượng ngùng, gương mặt đẹp trai mau chóng bốc hỏa, ửng đỏ lên thấy rõ.
Tim anh đập loạn cào cào, rối bời không chịu nổi.
Thế nhưng ngoài mặt anh vẫn gồng mình giả vờ điềm tĩnh để thắt nốt dây an toàn cho cô.
Cẩn thận nín chặt hơi thở, chẳng dám hít hà hương thơm trên người cô, lại càng không dám ngước mắt nhìn cô thêm lần nào nữa.
Cạch một tiếng thắt xong dây an toàn, anh lập tức ngồi thẳng lưng dậy. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch thình thịch liên hồi, mãi một lúc lâu sau vẫn chẳng thể nào bình tĩnh lại được.
“Đi thôi.”
Giang Đường nói.
Phong Lăng đưa mắt nhìn cô một cái rồi mới rồ máy khởi động xe. Anh hạ kính cửa sổ xuống, gió đêm lùa vào mát rượi, xua bớt cái hôi hổi trên mặt.
Lúc này anh mới chợt nhận ra.
Vừa rồi Giang Đường cố tình làm thế, cố tình quyến rũ anh!
Mấy cái chiêu trò kiểu này anh đã từng chứng kiến qua không ít, có điều… đối mặt với sự quyến rũ của những người phụ nữ khác, anh vốn mặt không biến sắc, tim không đập nhanh, nội tâm chẳng dấy lên nửa gợn sóng.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Trên Sông Tĩnh Lặng

Tên truyện: Trên Sông Tĩnh Lặng

Tác giả: Đinh Mặc

Editor: Qi Qi

Độ dài: 68 chương

Link:

Giới thiệu

Tôi có một người mà mình thích, tôi chỉ gặp anh ấy một lần.
Tôi có một người mà mình yêu nhưng cô ấy không hề hay biết.
Tôi biết ở thời đại này, những kẻ cố chấp thường không có kết cục tốt đẹp.
Nhưng một khi đã bắt đầu chờ đợi, tôi muốn tiếp tục chờ đợi mãi mãi.
— Tình yêu, ly kỳ —

Đội Phá Án Không Đứng Đắn – Chương 38

Chương 38

“Phong tiêu tiêu hề Dịch Thủy hàn, họ Tưởng một đi hề…”
Uông Tiểu Sơn chớp chớp mắt, “… bất phục hoàn.”
“Không đến mức đó đâu.”
Lý Hoa thò đầu ra từ sau màn hình máy tính, “Lúc nãy tôi nghe điện thoại, thấy giọng cục trưởng đang cười mà?”
“Thế thì chắc chắn anh nghe nhầm rồi.”
Uông Tiểu Sơn lôi từ đâu ra một cái quạt lá cọ to đùng, phe phẩy lên xuống, “Cho dù bây giờ ổng đang vui, thì cũng có lúc vui quá hóa buồn thôi.”
“Chẳng phải chúng ta vừa phá được một vụ án lớn sao, cục trưởng làm gì có lý do để phê bình đội trưởng Tưởng nữa.”
Lý Hoa thắc mắc.
“Anh thì biết cái gì.”
Uông Tiểu Sơn nói, “Còn hai tháng nữa là ban lãnh đạo hết nhiệm kỳ, người khác thì tôi không rõ, chứ cục trưởng nhà mình là đang trông mong vào tỷ lệ phá án để thăng quan phát tài đấy. Phá được án lớn thì làm được gì? Đội một, đội ba nhà người ta, đội nào mà chẳng phá chuyên phá án lớn, dựa vào đâu mà tỷ lệ phá án của đội hai các cậu lại thấp hơn người ta nhiều đến thế?”
Cô gãi gãi tai: “Lần nào cũng cùng một bài, nghe đến chai cả tai rồi.”
“Này, Tiểu Sơn.”
Tỉnh Tường cầm tờ báo từ ngoài bước vào, “Dạo này cô phải cẩn thận một chút đấy.”
Uông Tiểu Sơn sửng sốt: “Sao cơ, cuối cùng cục trưởng cũng quyết định đem tôi ra tế rồi à?”
Cô cau mày, “Đâu thể nào, tôi là nhân viên có biên chế đàng hoàng mà!”
“Không phải cô.”
Tỉnh Tường ném tờ báo cho cô, “Gần đây chẳng phải ở phía nam có mấy vụ chém trẻ mầm non sao, nghe nói tên tội phạm đó hiện đang chạy trốn lên phía bắc, rất có thể sẽ đến Vu Thành chúng ta, nhớ nhắc dì lúc đón Tiểu Hồ thì cẩn thận một chút.”
“Có chuyện này sao?”
Uông Tiểu Sơn ngẫm nghĩ, móc điện thoại ra bấm mở avatar WeChat của một người, gõ từng chữ một: “Tên tội phạm lẩn trốn chém người ở trường mầm non dạo này rất có thể sẽ đến chỗ chúng ta, nhớ nhắc Tiểu Tĩnh cẩn thận một chút.”
Ba mươi giây sau, phía Tưởng Đông Xuyên trả lời:”Trên mạng nội bộ có tin rồi, có cả ảnh của hắn, rất mờ.”
Đi kèm là một bức ảnh.
Uông Tiểu Sơn mở ra xem, hừ, cô có thị lực 8.0 cũng chẳng nhìn ra nổi gã đàn ông trên cái màn hình vỡ nét toàn hạt này trông ra sao. Chắc là do camera ven đường chụp lại, gã đàn ông bước lên xe buýt, ống kính bắt được góc nghiêng, gã đội mũ, cao khoảng một mét bảy, mặc áo khoác xanh đậm và quần xám, râu quai nón, hơi gù lưng.
Khá là bình thường. Cô quét mắt lướt qua một cái rồi tắt đi.
Uông Tiểu Sơn: “Buổi chiều tôi muốn xin nghỉ. Mẹ tôi nhờ người gửi đồ lên, phải ra bến xe khách lấy.”
Tưởng Đông Xuyên: “Mấy giờ?”
Uông Tiểu Sơn: “Ba rưỡi.”
Tưởng Đông Xuyên: “Giữ liên lạc.”
Đến hơn hai giờ, Uông Tiểu Sơn liền thu dọn đồ đạc, cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ của mình phi ra bến xe khách.
Bến xe khách Vu Thành nằm ngay đối diện ga xe lửa. Uông Tiểu Sơn moi được gói hàng của mẹ mình, bà Tần, từ trong đống bưu kiện chất cao như núi bên cạnh một chiếc xe khách đường dài.
Cô kẹp cái hộp bên hông, vừa đi ra ngoài vừa gọi điện thoại cho mẹ.
“Alo, mẹ, con lấy được rồi.”
Cô ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang, híp mắt nói, “Mẹ kiếm cái chỗ order này ở đâu ra thế, sao không bao ship luôn cho rồi?”
“Cậu con mua hộ đấy!”
Bà Tần ở đầu dây bên kia cười hớn hở, “Dạo này chẳng phải cậu con đi công tác ở Hải Thị sao, mẹ nhờ cậu xách về đấy. À đúng rồi, lúc về con cẩn thận một chút, hai hộp hải sâm đó mấy vạn lận đấy!”
Uông Tiểu Sơn bĩu môi, tiện tay nhét hai hộp hải sâm vào chiếc ba lô đeo trên vai.
Vu Thành là trung tâm của tỉnh, ga xe lửa bất kể lúc nào cũng đông nghẹt người. Uông Tiểu Sơn đi men theo dòng người, đi mãi bỗng phát hiện mình đang đi ngược chiều, bèn ngẩng cổ tìm ngã rẽ.
Đúng lúc này, có một gã đàn ông vội vã lướt qua bên cạnh.
Thoạt đầu Uông Tiểu Sơn chẳng buồn để ý, nhưng lúc lướt qua, gã đàn ông vô tình đụng phải vai cô một cái.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Uông Tiểu Sơn cúi đầu, phát hiện gã đàn ông đó đang mặc một chiếc áo khoác màu xanh lam, bên dưới là quần màu xám. Trong đầu cô đột nhiên lóe lên một bức ảnh có độ phân giải khá thấp.
“Anh đứng lại đó!”
Cô vươn tay tóm lấy cổ áo gã đàn ông, “Tên trộm kia đừng hòng chạy, trả ví lại cho tôi!”
Cô cố tình ré lên, vừa dứt tiếng, những người xung quanh đều dừng bước, nương theo ánh mắt cô nhìn chằm chằm gã đàn ông nọ.
Uông Tiểu Sơn cũng thừa cơ đánh giá gã.
Chiều cao dường như nhỉnh hơn trong ảnh vài phân, chắc là nhờ đôi giày đang mang dưới chân; cằm nhẵn nhụi, không có râu; trên tay xách một chiếc túi du lịch dài chừng năm mươi phân, hơi gù lưng.
Khi tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào gã, ánh mắt gã thoạt tiên có chút né tránh, sau đó mu bàn tay đang xách túi du lịch nổi đầy gân xanh, đường viền hàm không bị râu che khuất cũng bắt đầu siết chặt.
“Này!”
Uông Tiểu Sơn làm ra vẻ ngang ngược vô lý, “Có phải anh lấy ví của tôi rồi không? Mau trả đây, nếu không tôi báo cảnh sát đấy!”
Gã đàn ông nghiến răng, thấp giọng nói: “Tôi không lấy ví của cô!”
“Anh vừa lướt qua cái là balo của tôi mở tung ra, chẳng lẽ không phải do anh kéo?”
Uông Tiểu Sơn không chịu buông tha, vươn tay định chộp lấy cái túi xách của gã, nhưng tay vừa với tới đã bị một bàn tay lớn túm chặt lấy.
Cô ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt hung tợn của gã.
“Tôi đã bảo là tôi không ăn trộm ví của cô, cũng chả biết tại sao balo của cô lại mở tung ra.”
Uông Tiểu Sơn nhanh chóng rút tay về, kéo tung balo của mình ra cho gã xem: “Anh nhìn đi, ví của tôi mất rồi, chắc chắn anh đang giấu trên người!”
“Tôi đã nói là không lấy!”
Gã đàn ông xoay người định bỏ đi, nhưng lại bị vài người chặn ngay trước mặt.
“Đừng nóng nảy người anh em.”
Một người qua đường vỗ vỗ vai gã, “Cứ giải thích rõ ràng với cô bé này là được.”
Gã đàn ông lườm Uông Tiểu Sơn một cái, lật phanh toàn bộ túi quần áo ra với tốc độ cực nhanh: “Cô xem đi, bên trong chẳng có gì đúng không!”
“Không thể nào!”
Mắt Uông Tiểu Sơn đảo một vòng, tầm nhìn rơi xuống chiếc túi xách tay của gã, đột nhiên vươn ngón tay chỉ thẳng vào chiếc túi đen nọ, “Chắc chắn là lúc nãy hắn đã giấu vào trong túi rồi!”
Cô lớn tiếng, “Anh đi theo tôi đến cục cảnh sát mở túi ra khám là biết ngay!”
Trong mắt gã đàn ông xẹt qua một tia âm lãnh: “Không được! Tôi không ăn trộm ví của cô, dựa vào đâu mà cô đòi mở túi của tôi ra khám?”
Gã quay đầu bắt đầu rẽ đám đông bước ra ngoài, “Tôi còn có việc, không rảnh ở đây dây dưa với cô!”
Uông Tiểu Sơn vừa thấy gã định chuồn, đang há miệng định hét lên, nhưng nhìn bàn tay còn lại đang trống không của gã với lấy chiếc túi du lịch kia, lại sợ chọc giận gã. Nơi này người qua kẻ lại tấp nập, phải làm sao đây?
“Cô gái, cô bị trộm ví à?”
Trong đám đông đột nhiên xuất hiện hai người mặc đồng phục.
Là cảnh sát tuần tra của ga xe lửa.
Uông Tiểu Sơn lập tức móc thẻ cảnh sát từ trong túi áo ra, sau đó chỉ vaio gã đàn ông, nói nhỏ: “Hắn ta chính là tên tội phạm bị truy nã vì chém trẻ em ở phía Nam!”
“Chính là hắn, hắn ăn trộm ví của tôi!” Cô quay đầu lại, cao giọng hét lớn.
Gã đàn ông vốn đã lách qua được đám đông đến một khu vực tương đối rộng rãi, thấy Uông Tiểu Sơn đuổi theo, thoạt tiên lùi lại một bước, ngay sau đó dường như nghĩ ra điều gì, liền không tiếp tục bỏ chạy nữa.
“Cô gái, tôi thật sự không lấy ví của cô.”
Gã đàn ông vừa nói, vừa thò tay về phía chiếc túi du lịch, những ngón tay đặt lên khóa kéo. Tốc độ nói của gã chậm lại, khóe miệng nhếch lên một góc độ quỷ dị, “Không tin thì tôi mở ra cho cô xem nhé?”
Uông Tiểu Sơn vừa chui ra khỏi đám đông tiến về phía gã, đằng trước hai cảnh sát vẫn còn vài người chắn đường.
Tám mét, năm mét, ba mét.
“Xoạt!”
Gã đàn ông kéo toang túi xách của mình, rút từ bên trong ra một con dao bổ dưa dài hơn bốn mươi phân, tiện tay ném cái túi đi rồi lao thẳng về phía cô gái đối diện.
Lưỡi dao phản chiếu ánh mặt trời, lóa đến mức Uông Tiểu Sơn suýt nữa không mở nổi mắt.
“Á…”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng la hét chói tai. Hai cảnh sát đi phía sau đã sớm chuẩn bị từ trước, một người phụ trách trấn an người đi đường xung quanh, một người cẩn thận vòng ra sau lưng gã đàn ông, nhắm chuẩn cơ hội lao thẳng lên đè nhào gã xuống!
Thể lực của Uông Tiểu Sơn tuy chẳng ra sao, nhưng may mà cô vẫn có sức bật.
Cô nghiêng người né được đòn chí mạng, sau đó trẹo mắt cá chân ngồi phịch xuống đất, trong khi giữa tiếng kinh hô của mọi người, gã đàn ông cầm dao chém người đã bị cảnh sát lao tới đè sấp xuống đất không thể nhúc nhích, con dao cũng tuột khỏi tay trượt sang một bên.
“Không sao chứ?”
Một người phụ nữ trung niên đỡ Uông Tiểu Sơn dậy, vỗ vỗ ngực, “Ôi chao ôi hết hồn, tên này mang theo cả dao trong người, cô gái à, may mà cô né nhanh đấy!”
Chưa tới nửa phút sau lại có thêm hai cảnh sát chạy tới, vài người cùng nhau xốc gã đàn ông kia lên, còng tay gã lại.
“Cô gái, cô không sao chứ?”
“Đúng là phúc lớn mạng lớn nhặt lại được cái mạng mà!”
“Cái ví là chuyện nhỏ, cái mạng mới là chuyện lớn, cô gái à, sau này cô đừng có mạo hiểm như vậy nữa nha!”
Người đi đường xung quanh xúm lại, nhao nhao nhiệt tình hỏi han tình hình của Uông Tiểu Sơn.
“Cảm ơn mọi người, tôi không sao rồi.” Uông Tiểu Sơn gật đầu với những người xung quanh.
Cảnh sát phụ trách duy trì trật tự lúc nãy đi tới, trả lại thẻ cảnh sát mà Uông Tiểu Sơn nhét vào tay anh ta: “Hóa ra là đồng nghiệp ở phân cục, thảo nào lại nhìn ra hắn có điều bất thường.”
“Ở đây đông người quá, tôi sợ mất dấu hắn nên đành kiếm bừa cái cớ mất ví.”
Uông Tiểu Sơn lắc lắc cổ chân, “Mấy anh tới cũng nhanh thật, may mà nhờ có mấy anh, chứ không một mình tôi chẳng thể nào chống đỡ nổi hắn.”
Lúc này những người xung quanh mới vỡ lẽ, cô gái nhỏ nhen nãy giờ không chịu buông tha cho người ta, hóa ra lại là cảnh sát! Vở kịch “ăn trộm ví” gì đó, chẳng qua chỉ là do cô nhất thời bịa ra mà thôi.
Dưới ánh mắt chăm chú của đám đông, Uông Tiểu Sơn cảm thấy hơi ngượng nghịu. Sau khi bày tỏ với viên đặc nhiệm nọ rằng hiện tại mình đang bận, nếu cần lấy lời khai có thể trực tiếp đến phân cục tìm cô, cô bèn đi tập tễnh đến bên chiếc xe máy điện nhỏ của mình, tựa vào xe nghỉ ngơi một lát, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Cô mở ba lô, lấy hai hộp hải sâm ra, ừm, nếu mẹ Tần không chê một trong hai hộp đã bị đè bẹp dí rồi, hiển nhiên, chắc chắn bà Tần sẽ chê.
Nửa tiếng sau, cô về đến nhà.
Lôi chiếc xe máy điện nhỏ của mình xuống từ cốp chiếc taxi, dựng trong sân, cô tập tễnh đi tới trước cửa, mở cửa, bước vào nhà.
Mẹ Tần đang bận gọi điện thoại, Uông Tiểu Sơn liền đặt thẳng hải sâm lên bàn, đi vào phòng kiểm tra vết thương của mình.
Cú trẹo chân này không hề nhẹ, má ngoài mắt cá chân đã bầm tím một mảng.
Cô kéo ngăn kéo lấy chai Vân Nam Bạch Dược ra, xịt “xịt xịt xịt” một hồi, sau đó lại lắc lắc chân.
Cảm giác khá ổn.

Chương trước đó Chương tiếp theo

Trộm Ngọc Ôm Vào Lòng – Chương 86

Chương 86

Vì mối quan hệ với Hạ Thính Vãn, đương nhiên Bùi Yên và Hoắc Hành Giản cũng có quen biết.
Cô lên tiếng chào hỏi một câu, rồi giới thiệu Hoắc Hành Giản với Phó Hoài Chu.
Hai người đàn ông nhìn nhau qua không trung, chẳng ai nhúc nhích.
“Anh?”
“Phó Hoài Chu?”
Bùi Yên và Hạ Thính Vãn cùng lúc quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Lúc này hai người mới đồng thời giơ tay ra.
“Hoắc Hành Giản.”
“Phó Hoài Chu.”
Rồi không còn sau đó nữa.
Bùi Yên: “…”
May mà hai người này không phải bạn bè gì, bằng không ở cạnh nhau nửa ngày chắc cũng chẳng rặn ra nổi một câu.
Tính cách của Phó Hoài Chu cũng tùy người, ở bên bạn bè anh vẫn có thể đùa giỡn, tương đối hoạt bát hơn chút.
Còn Hoắc Hành Giản thì thuần túy là cái máy làm đá, chỉ có Hạ Thính Vãn mới có thể khiến anh ta xoay chuyển ra ngọn gió xuân dịu dàng.
Về danh tiếng của luật sư Hoắc, dĩ nhiên Phó Hoài Chu từng nghe qua.
Có điều hai người không có giao thiệp, từ nhỏ đến lớn cùng lắm chỉ là quen biết xã giao.
Hoắc Hành Giản từng có một đoạn trải nghiệm giống anh đến mức kỳ lạ.
Anh ta vì bất mãn với đứa con riêng của ba mình mà bỏ đi du học nước ngoài.
Không biết vì sao năm 26 tuổi, Hoắc Hành Giản bị người nhà đánh cho một trận, mang đầy thương tích bỏ đi suốt sáu năm.
Bây giờ đã 34 tuổi, anh ta vẫn độc thân một mình.
Thẩm Tễ bận rộn tiếp đón khách khứa, khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi bước qua trò chuyện vài câu.
Sau khi tiệc tối bắt đầu, Phó Hoài Chu và Bùi Yên ngồi cùng bàn với Hạ Thính Vãn và Hoắc Hành Giản, ngoài ra còn có bạn bè của cô dâu chú rể.
Hạ Thính Vãn và Bùi Yên được hai người đàn ông kẹp ở chính giữa.
Hai cô gái trò chuyện vô cùng sôi nổi, chẳng thèm ngó ngàng đến hai người đàn ông kiệm lời bên cạnh.
“Nghe nói tối nay có bắn pháo hoa đấy.”
Bùi Yên: “Ơ?”
Hạ Thính Vãn chỉ tay về phía cửa kính sát đất của hội trường tiệc cưới, nói: “Ngay trên dòng sông ngoài kia kìa.”
Bùi Yên vỡ lẽ, khách sạn Lục Châu được xây dựng ven sông, khách sạn trước đó cô cùng Phó Hoài Chu ngắm pháo hoa nằm ngay đối diện.
“Nhà họ Thẩm xin phép bắn à?”
Bùi Yên hỏi.
Hạ Thính Vãn lắc lắc ngón trỏ: “Là giáo sư Tống xin phép các cơ quan chức năng đấy, tối nay có rất nhiều người đang đứng bên dưới chờ ngắm pháo hoa.”
Bùi Yên lại hứng thú, hỏi: “Thế giáo sư Tống có gia thế thế nào vậy?”
Hạ Thính Vãn cười đáp: “Mình biết thật đấy nhé, gia đình toàn luật sư, nhưng anh ấy không vào văn phòng luật mà lại đến đại học làm giảng viên.”
Thảo nào lại làm bạn với Hoắc Hành Giản.
Bản thân Hoắc Hành Giản cũng là thế hệ thứ hai trong giới luật sư.
“Tiểu Ngọc Nhi, mình xem thảm đỏ CC rồi, khả năng thể hiện của Liễu Tư Hàm tốt phết đấy.”
Bùi Yên cười bảo: “Cậu có tin sau này sẽ có một ngày cô ấy nổi tiếng không?”
Hạ Thính Vãn lại khá tán thành, nói: “Cô ấy không xuất thân từ trường lớp bài bản mà diễn xuất tốt như thế, đúng là được ông trời phát cơm cho ăn rồi, sớm muộn gì cũng nổi thôi.”
Bùi Yên lại hỏi: “Mẹ mình xem chưa?”
Hạ Thính Vãn: “Mình đưa cô xem rồi, cô bảo cũng khá được.”
Phó Hoài Chu gắp cho Bùi Yên một miếng vịt quay giòn da trứng cá tầm, chăm sóc cái miệng chưa từng ngừng lại của cô.
Đây là đám cưới ấm áp nhất mà Bùi Yên từng tham dự.
Không có nội dung sến sẩm gây xúc động, cũng chẳng ầm ĩ nhốn nháo.
Họ đứng ở góc nhìn của người thứ ba để chứng kiến tình yêu của Thẩm Du và Tống Quân Hành.
Trên khán đài, đôi tân lang tân nương đang trao nhau nụ hôn, Bùi Yên siết chặt lấy cánh tay Phó Hoài Chu.
Phó Hoài Chu liếc mắt nhìn sang, không phân biệt được Bùi Yên đang hâm mộ hay mang cảm xúc gì khác.
Nhưng trong lòng anh lại hiện lên một bức tranh, đó là cảnh Bùi Yên khoác lên mình chiếc khăn voan trắng, chậm rãi bước về phía anh.
Bảy giờ năm mươi chín phút tối, pháo hoa trên sông nở rộ giữa không trung.
Quan khách di chuyển đến trước cửa sổ, vừa hay nhìn thấy pháo hoa bùng nổ ngay trước mắt.
Trước cửa sổ có vị trí dành riêng cho cô dâu chú rể, lúc này nhà hàng đối diện cũng phát hiện ra hiện trường đám cưới bên này.
Rất nhiều người giơ điện thoại lên chụp ảnh rồi điên cuồng đăng lên mạng.
Phó Hoài Chu ôm Bùi Yên từ phía sau, thấy cô chăm chú nhìn không chớp mắt, hỏi: “Em thích pháo hoa à?”
Bùi Yên cười đáp: “Thích chứ, ai mà chẳng thích những thứ đẹp đẽ.”
“Em từng nghĩ đến đám cưới của mình chưa?”
Bùi Yên nghe không rõ, tâm trí đều chìm đắm trong màn pháo hoa.
Cô phát hiện ngắm từ trong khách sạn cũng có cái thú riêng, tiếng nổ rất nhỏ, mà vẻ đẹp lại ở ngay trước mắt.
Hai bên bờ sông chật kín người.
Bùi Yên đột nhiên nhớ ra điều gì, xoay người hỏi Phó Hoài Chu: “Vừa rồi anh nói gì với em thế?”
Phó Hoài Chu: “Anh hỏi em, em thích một đám cưới như thế nào.”
“Sao thế? Anh định cho em một đám cưới à?”
Bùi Yên đùa.
“Có gì mà không thể?”
Phó Hoài Chu nhìn vào mắt cô rồi nói, “Chỉ cần em nói ra được, anh đều có thể làm được. Bất kể là khách sạn hay trang trại, hay là lâu đài, trong nước hay ngoài nước em tự chọn, trên mặt nước hay trên đất liền đều được.”
Bùi Yên thực sự suy nghĩ một lúc, lại phân vân không quyết định nổi.
Cô đột nhiên phát hiện, sau khi cô và Lý Nguyệt Đình đính hôn, thậm chí cô còn chưa từng tưởng tượng qua về đám cưới của mình dù chỉ một lần.
Liêu Lệ Sa bảo bà ta sẽ lo liệu chu toàn, thế là Bùi Yên cũng chẳng buồn ngó ngàng tới.
Nhưng hiện tại Phó Hoài Chu hỏi cô như vậy, lúc thì cô thấy trang trại cũng được, lúc lại thấy siêu du thuyền trên mặt nước cũng tốt.
Nhà thờ thì rất có cảm giác thần thánh, còn bên bờ biển lại lãng mạn.
Bùi Yên kéo tay Phó Hoài Chu, rướn người ghé sát vào tai anh: “Hình như em hơi tham lam một chút, mấy nơi anh nói em đều thấy thích cả.”
Phó Hoài Chu khẽ cười: “Cô Phó này, tuy rằng anh có tiền để tổ chức cho em mỗi nơi một cái đám cưới, nhưng em có chắc là mình sẽ không mệt đến mức khóc cha gọi mẹ không?”
“Có chứ.”
Bùi Yên nũng nịu ôm lấy anh, “Nhưng em thật sự mắc bệnh khó lựa chọn mà, hay là anh chọn đi.”
Phó Hoài Chu nghiêng đầu hôn lên trán cô một cái: “Không gấp, từ từ suy nghĩ. Em thích tháng mấy, đám cưới muốn có yếu tố gì, nghĩ ra được đều có thể nói cho anh biết, anh có thể bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ.”
Nhắc đến tháng, Bùi Yên theo phản xạ nghĩ đến sinh nhật.
Cô ngước đầu nhìn Phó Hoài Chu: “Anh sinh nhật tháng 10 nhỉ, có muốn món quà gì không?”
“Món quà tuyệt vời nhất của anh chẳng phải là em sao?”
Phó Hoài Chu nói, “Anh đâu dám quá tham lam.”
Cứu với!
Mặt Bùi Yên nóng bừng lên: “Có phải anh cố tình thả thính em không đấy? Chẳng giống người chưa từng yêu đương chút nào.”
“Oan quá!”
Bùi Yên không nhịn được cười đẩy anh một cái, bày ra cái giọng điệu gì thế không biết.
Tiệc cưới kéo dài gần ba tiếng mới kết thúc, Bùi Yên chào tạm biệt Hạ Thính Vãn ở cửa khách sạn.
Mặc dù hai người quan hệ tốt, nhưng lại chẳng mấy khi gặp được nhau.
Sau khi Hạ Thính Vãn rời đi, Bùi Yên khoác tay Phó Hoài Chu chuẩn bị lên xe thì bị Thẩm Tễ gọi giật ngược lại.
Phó Hoài Chu ngoái đầu, dùng ánh mắt hỏi anh ta có chuyện gì?
“Cho cậu hai tấm vé này, triển lãm bướm sinh thái của viện khoa học nông nghiệp. Dân FA như tôi thì đi ngắm bướm làm cái quái gì.”
Phó Hoài Chu nhận lấy liếc nhìn một cái, thời gian là ngày kia.
Anh hỏi Bùi Yên: “Rảnh không em?”
Bùi Yên dĩ nhiên là hứng thú, vội vàng đáp: “Rảnh chứ.”
Thẩm Tễ: “Tôi đã bảo đưa cho cậu là chuẩn mà, cái tên thô kệch Tôn Bằng kia còn đòi tôi cho vé, tôi nói cậu ta tự đi mà đặt lịch, chả hiểu một tên não thô như cậu ta thì ngắm bướm cái gì.”
Đến lúc đó kẻo lại làm bướm sợ bay mất hết.
Bùi Yên lên tiếng cảm ơn một câu, rồi chào tạm biệt Thẩm Tễ.
Sau khi lên xe, cô cầm cuống vé qua xem thử rồi nói: “Cái này chắc là bướm sống nhỉ?”
“Triển lãm sinh thái của viện khoa học nông nghiệp, đương nhiên là bướm sống rồi.”
Bùi Yên giơ giơ cuống vé lên: “Ngày kia anh rảnh à?”
“Rảnh.”
Sau khi trở về Vãn Hương Đường, Bùi Yên nhìn tài xế cất xe vào gara.
Đột nhiên cô kéo kéo cánh tay Phó Hoài Chu: “Ơ, em đột nhiên phát hiện ra, biển số xe của anh là sinh nhật của em nha.”

Chương trước đó Chương tiếp theo