Chương 3
Bầu trời hoàn toàn tối đen, thành phố tràn ngập ánh đèn lẻ tẻ, đường phố tấp nập giống như những dải mờ nhòe, Dương Tuân Quang và Hứa Trú giống như những pixel điểm ảnh.
Điều hòa trong xe được bật lên, Dương Tuân Quang nhìn chằm chằm đèn giao thông phía đối diện, gõ trên gõ vô lăng: “Thời gian cấp bách, hay là người dân cho lời khai trước đi được không?”
Thái độ của Hứa Trú rất chân thành: “Có thể, những gì anh nói khi nãy rất hợp lý, tôi nói ra manh mối mình biết trước, chúng ta cần xây dựng niềm tin.”
Dương Tuân Quang nói “Ừm”.
Hứa Trú nói tiếp: “Trong tình hình hiện tại, cách nhanh nhất để xây dựng lòng tin với anh là thẳng thắn, thành thật.”
Dương Tuân Quang đánh giá cao câu này: “Đúng vậy.”
Có được sự cho phép, Hứa Trú để tay trên đùi, nhìn về phía trước, bắt đầu khai báo rõ ràng: “Tôi tên là Hứa Trú, trú của ngày đêm, tốt nghiệp đại học W, không phải là người địa phương, sau khi tốt nghiệp thì ở lại thành phố, chưa có việc làm, Tôn Chính Phi là đàn anh ở trường trung học phổ thông của tôi, vì cuộc sống tôi hơi khó khăn nên mỗi tối anh ấy đều thuê tôi đưa cơm cho anh ấy, vì vậy tôi đã kiếm được chút thù lao.”
Nghe có vẻ hơi khó hiểu, nhưng đoạn này, được chia nhỏ ra, lại rất hợp lý.
Hứa Trú không lừa anh, Tôn Chính Phi là thầy dạy toán, nơi anh ta ở khá xa trường học, buổi sáng phải đến trường sớm, anh ta sẽ chọn giải quyết bữa sáng ở trường học, hoặc mua bữa sáng vào văn phòng ăn, còn cơm trưa, vì giờ nghỉ trưa không nhiều nên giáo viên thường chọn ăn trong căn tin trường học, thật ra buổi tối cũng được, đây là cơ hội duy nhất mà anh ta có thể thuê Hứa Trú, cho nên anh kiên trì về nhà ăn cơm.
Người này có mục đích rất rõ ràng, đối với Hứa Trú còn đặc biệt quan tâm, nên anh hỏi: “Nếu là bạn học trung học phổ thông, không nói là bạ học đại học, cô không phải người địa phương vậy anh ta cũng không phải là người địa phương, sau khi học trung học phổ thông thì không gặp nhau sao?”
Hứa Trú thành thật trả lời: “Đúng vậy.”
Dương Tuân Quang hỏi: “Vậy hai gặp lại thế nào?”
Hứa Trú quay sang, nói rất nghiêm túc: “Gặp nhau lúc thăm bạn học cũ, đây cũng là chuyện thứ hai tôi muốn thành thật.”
Đúng lúc đèn đỏ, xe dừng lại, Dương Tuân Quang quay mặt sang một bên nhìn Hứa Trú, rơi vào hồi ức: “Anh ấy có bạn gái, bọn họ bắt đầu hẹn hò từ thời cấp ba, trường học không cho phép yêu sớm, kiểm tra rất nghiêm ngặt, nhưng bọn họ vẫn…Tình yêu mãnh liệt, cơ bản làm cho…Mọi người đều biết. “
Dương Tuân Quang nắm được trọng điểm: “Cho nên, bởi vì họ hẹn hò nên cô mới quen biết bọn họ? Khi học trung học phổ thông thì không quen sao?”
Hứa Trú gật đầu: “Ừm, không quen.” “
Dương Tuân Quang hỏi: “Sau này xảy ra chuyện gì?”
Hứa Trú nói: “Sau này, tôi và bạn gái anh ấy được nhận vào cùng một trường đại học, có thể là đồng hương nên ngày đầu nhập học, cô ấy đến tìm tôi, muốn tìm tôi ăn cơm, tôi nghèo quá nên đã chấp nhận. Nhưng một năm trước, cô ấy đã qua đời rồi.”
Dương Tuân Quang cau mày: “Chết rồi, chết như thế nào?”
Hứa Trú lắc đầu: “Tôi không biết, tôi chỉ biết mộ của cô ấy nằm trong nghĩa trang Hòa Quang ở thành phố W.”
“Không đưa về quê nhà sao?”
“Không, sau khi tốt nghiệp đại học, Tôn Chính Phi đến thành phố W làm việc, ngày 18 tháng trước, là ngày giỗ của cô ấy, tôi có đi viếng cô ấy, Tôn Chính Phi cũng đến viếng cô ấy, tôi gặp Tôn Chính Phi trước mộ của cô ấy, anh ấy đã hỏi thông tin liên lạc của tôi.”
Dương Tuân Quang nói: “Thật kỳ lạ.”
Hứa Trú đồng ý: “Là rất kỳ lạ. “
“Sau đó, tôi phát hiện ra Tôn Chính Phi có gì đó rất không ổn, dấu vết diễn của anh ta rất rõ, nói chuyện với tôi cũng hay phóng đại tình hình, với ký ức hơi hỗn loạn, ví dụ như, đầu tuần, khi tôi đưa cơm đến, anh ta nói gì đó, tuần này, anh ta sẽ nói lại chuyện anh ta đã trải qua, rồi lại như rất lý thú kể lại cho tôi nghe.”
Dương Tuân Quang không hiểu rõ lắm: “Cô thấy có vấn đề gì?”
Hứa Trú nói: “Lúc đầu tôi không rõ, nhưng sau đó tôi phát hiện, anh ta rất muốn có sự chú ý và khoẳng định, phóng đại câu chuyện để thu hút sự chú ý của tôi, từ điều kiện sống có thể thấy anh ta sống không ổn lắm, nhưng vẫn sẵn lòng giúp đỡ tôi, chắc anh ta tìm kiếm sự khẳng định và hâm mộ của tôi, nói cách khác, anh ấy cố gắng sự thu hút từ tôi là người yếu thế, để tôi sùng bái anh ta, từ đó khống chế tôi. Chuyện này không bình thường.”
Dương Tuân Quang hỏi: “Sao cô lại chắc chắn như vậy, tình huống này chắc là khá phổ biến.”
Hứa Trú hạ mắt xuống, lông mi dạo thành bóng râm dưới mắt: “Chuyện này khá bình thường, nhưng vừa rồi tôi gặp một cô bé tên là Bạch Tư Ngữ, cô bé là học sinh của Tôn Chính Phi, sống cùng khu dân cư với anh ấy, nếu tôi đoán không lầm, vụ án ngươi cũng có liên quan đến cô bé.”
Dương Tuân Quang đạp phanh, xe dừng lại, anh đẩy cửa ra, duỗi chân ra trước, sau đó quay sang Hứa Trú nói: “Xem ra chúng ta phải tâm sự thật kỹ rồi.”
Dương Tuân Quang đưa cô đến một nhà hàng thức ăn nhanh do người trong khi dân cư mở, bởi vì Hứa Trú liên tục nhấn mạnh: “Tôi mời.” Cho nên Dương Tuân Quang cũng không lãng phí, chỉ cần 2 phần cơm.
Sau khi ngồi xuống, Dương Tuân Quang hỏi cô: “Cô sống ở đâu?”
Hứa Trú cúi đầu không trả lời, Dương Tuân Quang chống mặt nhìn cô: “Cô thấy giờ này cũng khá muộn, tôi bận bịu cả ngày nên muốn đi ngủ sớm một chút, không có thời gian đưa cô về, cô là con gái về nhà một mình thì tôi không yên tâm, hay là cô về nhà tôi đi, nhà tôi ở trong khu dân cư này, cô xem…”
Anh nhìn xung quanh, bây giờ là 8 giờ tối, nhiều nhân viên văn phòng mới tan làm, nhà hàng đồ ăn nhanh rất đông người, mọi người đều nghe nhạc BGM trong nhà hàng, văn ăn vừa lướt điện thoại, có hai ba nhóm đang tán gẫu với nhau, tóm lại là đầu hỗn loạn, cũng rất ồn ào.
“Cô xem ở đây hơi ồn ào, không tiện nói chuyện, lát nữa ăn xong, không bằng đến nhà tôi, rất yên tĩnh, pha trà, chúng ta tâm sự kỹ hơn, cô thấy được không đồng chí Hứa Trú.”
Hứa Trú không dè dặt, mà gật đầu rất bình tĩnh: “Tôi cũng có ý này.”
Dương Tuân Quang: “…”
Lúc này, lễ tân hô lên, Dương Tuân Quang nhìn con số trên vé, lập tức đứng dậy đến quầy lễ tân để lấy cơm, hai con gà Cung Bảo bình thường nhất, đặt lên bàn, màu sắc tươi sáng, nước sốt đậm đà, trộn với cơm, hương thơm đi thẳng vào mũi, Hứa Trú cầm thìa lên bắt đầu ngấu nghiến, Dương Tuân Quang nhìn cô hỏi: “Mấy ngày rồi cô chưa được ăn cơm vậy?”
Hứa Trú liếm khóe môi nói: “Tôi tự bỏ tiền mà, không thể lãng phí.”
Ngửi thấy mùi thơm của cơm, nhìn cô gái trước mặt đang ăn một cách thích thú, trong chốc lát, Dương Tuân Quang thật sự lộ ra một nụ cười mà chính anh nói là nụ cười biến thái.
Sau khi ăn xong, tính tiền, Hứa Trú lấy từ trong túi ra một cái túi nhỏ, tự hào lấy ra ba đồng mười tệ rồi đặt lên bàn, người phục vụ bên cạnh tươi cười: “Cô ơi, tổng cộng có ba mươi sáu tệ, vẫn còn thiếu sáu tệ.”
Cô không dừng việc cất túi tiền đi: “Ừm, tôi biết, tôi chỉ có nhiêu đây tiền, nhiều hơn thì tìm anh ấy.”
Dương Tuân Quang nhìn nụ cười trên mặt người phục vụ biến thành vẻ ngượng ngùng, nở một nụ cười tươi, sau đó lắc điện thoại: “Thanh toán WeChat.”
Khi họ bước ra khỏi nhà hàng thức ăn nhanh, Dương Tuân Quang nói: “Thời đạo nào rồi, sau cô lại tụt hậu như vậy, sao lại không theo làn sóng của thời đại mới, thanh toán điện tử mà cũng không có
Hứa Trú nói: “Tiền tiết kiệm chưa đến 100, không có thẻ ngân hàng, sao có thể mở được thanh toán điện tử.”
Dương Tuân Quang lên xe, khi Hứa Trú cũng ngồi vào ghế lái phụ, Dương Tuân Quang nói: “Theo tôi đi, cô quá nghèo rồi, anh ta thuê cô nấu cơm bao nhiêu, tôi cũng có thể trả.”
Hứa Trú mỉm cười: “Tay nghề của tôi không được tốt.”
Dương Tuân Quang nói: “Không sao, vị giác tôi cũng không tốt nhưng dạ dày không tốt.”
Hứa Trú nhìn thoáng qua anh: “Vậy anh đúng là ông chủ tốt.”
Dương Tuân Quang quay mặt lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Thôi đi, ông chủ như tôi hà khắc hơn anh ta nhiều, tôi chỉ có tiền thôi, người dân, khởi động xe, về nhà!”
Dương Tuân Quang lái chiếc xe đến khu dân cư và đậu vào bãi, sau đó hai người xuống xe và cùng nhau đi về hướng nhà anh.
Cây xanh của khu dân cư rất tốt, họ chọn đi trên con đường đá trên bãi cỏ và theo con đường về nhà.
Đi cạnh nhau, Dương Tuân Quang nhận ra Hứa Trú rất gầy, chỉ cao đến vai anh, mái tóc màu đen rũ xuống vai, khi anh nhìn cô từ góc độ này, anh có thể thấy chiếc cổ trắng nõn của cô.
Toàn bộ hành trình rất yên tĩnh, không biết có phải là ăn quá nhiều hay không, hai người họ đều thích đi dạo sau bữa ăn, con đường quanh co, đèn đường chiếu qua, bóng của hai người họ thỉnh thoảng chồng lên nhau, đôi khi bị kéo dài ra.
Hứa Trú là người đầu tiên lên tiếng: “Đội trưởng Dương.”
Dương Tuân Quang sửng sốt: “Cô biết tôi?”
Hứa Trú gật đầu: “Ừm, trước kia tôi từng gặp anh rồi, anh anh chưa gặp tôi.”
Dương Tuân Quang có chút đắc chí: “Xem ra mọi người đều biết tôi đẹp trai.”
Hứa Trú không trả lời, đôi mắt đen láy của cô rất bình yên, cứ nhìn con đường đá dưới chân mình, một lúc sau, cô ngẩng đầu lên nói: “Đội trưởng Dương, tôi biết anh đang vội.”
Dương Tuân Quang sững sờ một lát, sau đó mỉm cười: “Có một đứa bé bị mất tích, có thể không vội sao”
Hứa Trú nói: “Đội trưởng Dương, nếu anh tin tôi, trong vòng 24 giờ, tôi có thể tìm thấy đứa trẻ mất tích và đảm bảo an toàn cho cô bé.”
Dương Tuân Quang càng cười rõ hơn: “Ui, loại chuyện này không thể nói khoác lác.”
Vẻ mặt Hứa Trú nghiêm túc: “Đây đúng là đang khoác lác nhưng tôi cần có người khẳng định, tôi muốn thử một lần, nếu thành công tôi muốn có một ít giấy chứng nhận.”
“Giấy chứng nhận công hiến quan trọng?”
“Ừm.”
Dương Tuân Quang sờ cằm: “Tôi viết tay được không?”
Hứa Trú liếc mắt: “Trong vụ án cô bé mất tích, thầy giáo có liên quan vẫn yên ổn ở nhà, chứng tỏ không có bằng chứng chỉ ra anh ta có tội, cho nên, cô bé xảy ra chuyện trên đường, nhưng bây giờ còn chưa tìm được cô bé, chứng tỏ camera trên đường không hoàn chỉnh, có nhiều điểm mù, có thể cô bé không ngồi xe buýt mà đi bộ.”
Trong giọng điệu suy đoán kiên định này, trong đầu đột nhiên lóe lên một bóng người, người đó cũng thích nói chuyện như vậy, nhưng cao hơn cô rất nhiều, đứng bên cạnh anh, gầy gò, bình tĩnh chỉ huy anh làm việc.
Anh thở dài, nhìn tán cây tối đen, nhìn những tòa nhà cao tầng dưới tán cây, nói: “Có lẽ cô nói rất đúng, trước kia cô đã từng gặp tôi rồi.”
Dường như Hứa Trú không nghe thấy, nói tiếp: “Từ khu dân cư của Tôn Chính Phi, nơi có thể đi bộ đến được chắc là khi dân cư ký túc xá công ty Trường Ninh nằm trên đường Trường An, giữa con đường này khá hẻo lánh, nhưng cũng có một lượng người nhất định, có nhân chứng nào không?”
Dương Tuân Quang: “Không có.”
Hứa Trú gật đầu: “Nếu phán đoán của tôi là chính xác thì cô bé đã tự biến mất, ba mẹ cô bé đang nói dối, muốn có thông tin thì phải hỏi họ.”
Chương trước đó Chương tiếp theo