Chương 2
Dương Tuân Quang liếc nhìn cảnh sát thực tập kia, đang đi thẳng đột nhiên quay đầu lại, vô tình đi vào văn phòng ở bên cạnh, để lại cảnh sát thực tập ngẩn người, mặt mũi đầy tuyệt vọng.
Điều đầu tiên anh làm khi bước vào văn phòng là lấy điện thoại di động ra khỏi túi, kiểm tra thông tin vụ án gửi đến.
Cô gái mất tích tên là Trương Tinh Tinh, một học sinh lớp 6 tại trường tiểu học đường Kiến Thiết, tính cách cởi mở, hoạt bát, tốt bụng với người khác và chưa bao giờ xích mích với bất kỳ ai.
Ba mẹ là những người trung thực, làm việc bình thường, không đắc tội với ai cả.
Theo lời ba mẹ cô gái, nơi cuối cùng cô bé xuất hiện là nhà của giáo viên toán, cảnh sát đã qua đó nhưng không có thu hoạch gì.
Bởi vì giáo viên toán này là rất bình thường, cũng rất hợp tác.
Giáo viên toán tên là Tôn Chính Phi, anh ta là một người trẻ tuổi lịch sự, nói chuyện lễ phép, theo lời anh ta nói, cô bé có đến lớp học, nhưng sau khi tan học đã rời đi, lúc rời đi cũng không có gì bất thường.
Có một siêu thị cách hai ngã tư bên ngoài khu dân cư, siêu thị được trang bị hệ thống giám sát, cũng mơ hồ quay được hình ảnh của cô bé mất tích.
Thời gian anh ta cung cấp so với camera của siêu thị cũng trùng khớp, tạm thời anh ta không có hiềm nghi.
Nói tóm lại, mọi thứ đều ổn, cảnh sát đánh giá rằng cô bé gặp nạn trên đường về nhà một mình.
Anh lướt màn hình điện thoại, kéo qua những bức ảnh chụp từ giám sát. Sau đó, lại xem lời khai, nhìn thấy nơi thầy giáo dạy toán thuê là ký túc xá công ty Trường Thái, nhà số 501, trong lòng không khỏi thở dài, “Ui, tự mở lớp học, còn dạy trong nhà mình, hơi to gan nhỉ, không sợ Bộ Giáo Dục kiểm tra sao?”
Anh đi đến bên cửa sổ, kéo mở, mặt trời sắp lặn, nhiệt độ giảm xuống, cái lạnh trong không khí phả vào mặt anh.
Dương Tuân Quang hạ mắt nhìn xuống lầu, đây là lầu hai, dựa theo vị trí của điều hòa và ống thoát nước, anh nhảy ra ngoài cửa sổ, nhanh chóng đáp xuống, sau đó sải bước qua bãi cỏ và đi thẳng ra ngoài.
Tuân thủ lái xe đi, đến khu dân cư Trường Thái, trời đã tối.
Anh đóng cửa lại, đi bộ vào trong.
Con đường xi-măng cũ, mỗi đoạn khác đều có dấu vết ngoằn ngoèo nứt ngang, các tòa chung lâu đời, gạch bị lộ ra, trang bị cửa sổ gỗ kiểu cũ, gần cửa chung cư chất đầy rác, không ít mèo hoang dơ bẩn đang lục lọi bên cạnh.
Ánh mắt Dương Tuân Quang dừng lại ở mấy con mèo, trong lòng tràn đầy nghi ngờ: Một giáo viên dạy toán đàng hoàng, tại sao lại chọn thuê ở đây?
Tuy nhiên, mỗi người đều có những khó khăn và cách sống riêng, nhận xét chủ quan vậy cũng hơi quá.
Dương Tuân Quang tự kiểm điểm bản thân hai giây, tìm đến tòa nhà số 6, khu số 3.
Anh leo lên cầu thang, mùi ẩm ướt ở hành lang rất khó chịu, anh cảm thấy những người có thể ở đây, ngoài là những người nghèo, thì là những người đã quen với môi trường sống ở đây, có thể là người già không muốn thay đổi, hơn nữa là những người già phải chăm sóc những đứa trẻ mà ba mẹ chúng không muốn lo.
Vậy một người có công việc đàng hoàng, cũng không nghèo túng, cho người khác ấn tượng là một thầy dạy toán “lịch sự, lễ phép”, lại chọn ở một nơi giao thông không thuận tiện, vắng vẻ, lại cũ nát nữa, rốt cuộc anh ta có mục đích gì?
Thậm chí Dương Tuân Quang còn nghĩ muốn tìm thông tin để thuê một chỗ thế này cũng không dễ dàng.
Anh đứng trên tầng năm, quan sát một lúc, sau đó giơ tay gõ cửa, hai cánh cửa nhanh chóng mở ra, đó là một người đàn ông, một người đàn ông kỹ thuật rất điển hình, đeo kính gọng đen, áo sơ mi kẻ sọc, quần dài và dép lê.
Anh nói câu đầu tiên là “Xin chào”.
Dương Tuân Quang không cho anh ta cơ hội tiếp tục nói chuyện, trực tiếp đưa thẻ cảnh sát của mình ra: “Cảnh sát, theo thông lệ nên đến hỏi anh chút chuyện, anh là thầy Tôn đúng không?”
Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của anh, hành động hơi vô lại.
Sắc mặt Tôn Chính Phi trầm xuống, hơi cau mày, không thích loại người này lắm, anh ta chặn cửa, không lùi bước: “Không phải cảnh sát đã hỏi rồi sao?”
Dương Tuân Quang sờ cằm: “Này, không phải do phụ huynh cứ gây nào loạn trong cục cảnh sát sao, không còn cách nào khác nên chỉ có thể quay lại đây lần nữa.”
Chỉ vào bên trong, “Tôi có thể đi vào không?”
Tôn Chính Phi nói: “Tôi có khách ở nhà, không tiện lắm, nếu anh cần, tôi có thể đến cục cảnh sát để phối hợp điều tra, nếu anh muốn mượn cơ hội để lục xét nhà tôi thì mời đưa ra lệnh khám xét.”
Dương Tuân Quang vẫn duy trì nụ cười trên môi, nhưng nụ cười trong đáy mắt đã tiêu tan.
Sau khi giằng co, Tôn Chính Phi đã làm một cử chỉ xin mời: “Mời anh về đi.”
Cửa bị đóng sầm lại, Dương Tuân Quang nghe thấy hai âm thanh kinh thiên động địa, ngước mắt lên thì thấy bụi trên đường dây điện trên cửa bay lộn xộn, lập tức xoay người đi xuống lầu.
Anh không rời đi, mà đi vòng ra phía sau tòa nhà, ngẩng đầu nhìn một hồi, nhà của Tôn Chính Phi ở tầng năm, leo lên có chút khó khăn, nhưng tòa nhà kiểu cũ lại có lợi ích của tòa nhà kiểu cũ, Dương Tuân Quang cũng có năng lực của Dương Tuân Quang.
Nửa giờ sau, anh thật sự cảm thấy mình đang đánh giá quá cao năng lực của bản thân.
Anh nắm lấy bệ cửa sổ của ban công lầu năm, ngón tay cào trên gạch tường thô ráp, bị mài đau đớn, quần áo ướt đẫm mồ hôi, thật sự rất khó chịu.
Anh nghiến răng nhấc người lên, tựa thân trên lên bệ cửa sổ, giẫm lên một bên điều hòa, ngay khi ngước mắt lên, anh sợ đến mức suýt nữa buông tay.
Anh thật sự đã nhìn thấy một người phụ nữ.
Còn là một người phụ nữ xinh đẹp.
Người phụ nữ đứng trên ban công, khoanh tay nhìn anh bám vào ban công, nhưng may mắn là cửa ra vào và cửa sổ phía sau cô đã đóng, rèm cửa bên trong cửa ra vào và cửa sổ cũng được kéo lại.
Đôi mắt hạnh nhân của cô rất ưa nhìn, hơi cong, nở nụ cười ba phần, sau đó cô tiến lên vài bước rồi lên tiếng trước: “Tôi kéo rèm cửa rồi, để người bên trong nhìn thấy thì không tốt.”
Dương Tuân Quang gật đầu: “Không tốt, tư thế này khá giống như tôi và cô đang yêu đương vụng trộm.”
Người phụ nữ đi tới, vỗ bàn tay đang cầm bệ gạch của anh, Dương Tuân Quang cảm thấy ngón tay đau nhói, vì thể diện, anh vẫn cố chịu đựng, vô tư cười với cô: “Biết tôi đang làm gì không, đẩy tôi xuống thì đời này coi như cô xong rồi.”
Người phụ nữ cũng mỉm cười: “Ai thấy tôi làm? Chung cư kiểu cũ này không có camera, anh leo cao như vậy, tự mình rớt xuống thì cũng không có ai nghi ngờ.”
Đúng vậy, chung cư quá cũ, không có camera, số người ở cũng không nhiều, nếu xảy ra chuyện thì không có người biết, không có nhân chứng, cho dù có nhân chứng thì khả năng cao là bọn họ sẽ lựa chọn thờ ơ bỏ qua, Dương Tuân Quang nghĩ đến con đường rác bên cạnh cửa chung cư, ngoài một đống rác khổng lồ, còn có vài xác mèo.
Những con mèo chết vào những thời điểm khác nhau, một số đang thối rữa và phủ đầy giòi, một số rõ ràng chỉ bị vứt ở đó, có những con mèo sống lục lọi rác bên cạnh để kiếm thức ăn.
Con mèo chết bị vứt bỏ ở đó, không có người hỏi thăm, rõ ràng những cư dân ra vào đã quen với loại cảnh tượng này.
Không chắc người sẽ được coi trọng hơn mèo, nhưng Dương Tuân Quang thật sự không có can đảm để xem mình rớt từ đây xuống thì sẽ thế nào, liệu cư dân ở đây có tình cờ thấy như người phụ nữ này không, hay họ chỉ thờ ơ chỉ trỏ.
Anh gượng cười: “Cô muốn gì?”
Người phụ nữ nói: “Rõ ràng là tôi muốn giúp anh, anh tùy tiện leo như vậy thì quá nguy hiểm, nửa tiếng sau, gặp ở cửa khu dân cư, chúng ta sẽ thảo luận, tôi sẽ cho anh biết tôi muốn gì.”
Dương Tuân Quang không thể giải thích được: “Cô biết tôi muốn làm gì không?”
Người phụ nữ hạ mắt xuống, lướt qua đốt ngón tay trắng nõn của hắn: “Dựa vào môi trường và những gia đình ở khu dân cư này thì chắc anh không phải là trộm rồi, thêm phản ứng khi nãy của đàn anh của tôi thì hơn phân nửa anh là cảnh sát đến đây điều tra. Phong cách điều tra mà như làm trộm vậy thì hoặc là anh là người rất cố chấp, tinh thần cảnh sát chính nghĩa, rất mạnh mẽ, hoặc là người không thích dùng cách thức thông thường, trong tay có chút quyền lực hoặc trong nhà cũng có bối cảnh là cảnh sát, hoặc cả hai.”
Dương Tuân Quang đánh giá: “Phụ nữ thật đáng sợ.”
Cô cười rất nhẹ, vuốt mái tóc dài bên tai: “Vậy đồng chí cảnh sát, có nên thưởng cho người dân cung cấp manh mối không?”
Dương Tuân Quang đã chuẩn bị dừng lại, trèo xuống cùng một đường, anh cẩn thận đo độ cao bên dưới, không ngẩng đầu lên: “Cá nhân tôi có phần thưởng, nếu cô vừa mắt với tôi thì nửa tiếng nữa hãy đến chỗ xe của tôi, cô có thể nhìn thấy xe của tôi khi đi ra khỏi khu dân cư, nếu cô không vừa mắt tôi thì tôi không khách sáo nữa.”
Bóng dáng của anh nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Hứa Trú nói với không khí: “Không gặp không về.”
Dương Tuân Quang không hút thuốc, nhưng trong xe thường xuyên có thuốc lá, bởi vì anh có thói quen khi chờ người anh sẽ thích ngậm điếu thuốc trong miệng, không châm lửa, chỉ ngậm như vậy, cứ quen rồi nghiện, công việc của anh xác định hắn phải thường xuyên chờ người nên mới chuẩn bị một ít trong xe.
Hơn nửa tiếng đã trôi qua, người phụ nữ vẫn chưa đến.
Anh cảm thấy không có ý nghĩa, hai bên không hiểu điều kiện của nhau, nói rồi không giữ lời, không đáng để hợp tác tiếp.
Nhưng thông điệp truyền tải trong lời nói của cô rất hấp dẫn, có lẽ cô biết điều gì đó về thầy Tôn Chính Phi, cô gọi Tôn Chính Phi là “đàn anh”, hẳn là rất hiểu anh ta.
Cô gái mười mấy tuổi mất tích, khi rời khỏi nhà thầy giao thì mất tích, dù là vì chuyên môn hay kinh nghiệm từ việc xử lý các vụ án trong những năm qua, cũng mách bảo anh không thể dễ dàng buông tha cho người thầy này.
Dương Tuân Quang đặt ra giới hạn thời gian trong lòng, nhiều nhất là đợi thêm nửa tiếng nữa, muộn hơn thì trực tiếp đạp cửa.
Anh lấy điện thoại ra, bấm vào đồng hồ bấm giờ, khởi động hẹn giờ. May mắn thay, không lâu sau, cuối cùng người phụ nữ cũng ra ngoài.
Cô đeo một chiếc túi vải dày và nhìn hơi cồng kềnh.
Dương Tuân Quang dừng đồng hồ bấm giờ, đợi cô đi tới mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ.
Anh ho vài tiếng, sửa lại cổ áo, giữ tư thế ngồi thẳng, sau đó hỏi: “‘Xin chào quý cô đến trễ, người dân gương mẫu.”
Hứa Trú bình tĩnh giơ túi lên: “Tiền không dễ kiếm, người dân vẫn đang chật vật chuyện cơm ăn áo mặc.”
Vẻ mặt Dương Tuân Quang thờ ơ, nhưng trong mắt lại nghiêm túc: “Chúng ta không quen biết nhau, cô phát hiện tôi lại không nói cho Tôn Chính Phi, tôi cảm ơn cô, tôi thấy cô là người đáng tin nên bây giờ cô có thể tiếp tục ngồi đây nói chuyện với tôi, cô đến muộn như vậy, tôi hiểu là vì tình huống đặc thù, nhưng dù sao cảnh sát cũng không thể để bản thân bị động, manh mối không có bằng chứng dựa trên niềm tin của tôi vào cô, cũng như dựa trên mục tiêu chung thuần khiết của chúng ta, cô hiểu ý tôi không?”
Hứa Trú dừng lại: “Đã hiểu, tôi mời anh ăn cơm.”
Dương Tuân Quang đạp ga: “Được, tôi sẽ chọn chỗ.”
Chương trước đó Chương tiếp theo