Chương 33
Vợ của Khang Hàn đã tự sát tên là Chu An An, một bà nội trợ toàn thời gian, khi bà mở cửa thì nhẹ nhàng liếc nhìn Dương Tuân Quang, đợi Dương Tuân Quang đưa thẻ cảnh sát cho bà xem trước khi mời họ vào.
Nhà của Khang Hàn là một căn hộ 2 tầng, thoạt nhìn có rất cá tính, được chia thành hai tầng, phía trên lộng lẫy, phía dưới đơn giản rộng rãi, thẩm mỹ không hài hòa, như được hai nhóm thiết kế làm.
Trên bàn trà có vài album ảnh đang mở, chưa kịp thu dọn, chắc trước đó Chu An An đang sắp xếp ảnh.
Ánh mắt Dương Tuân Quang vô thức rơi vào trên đó, nhưng Chu An An ngồi trên ghế sofa, lập tức thấy album, mỉm cười với Dương Tuân Quang: “Có chuyện gì sao?”
Tiểu Trương khá lo lắng, cúi đầu xuống, không biết nên đặt tay ở đâu, anh luôn cảm thấy áp suất không khí xung quanh mình thật khủng khiếp, sự xấu hổ chiếm lấy mọi thứ, phải nói thế nào đây? Chồng bà tự sát rồi? Trước khi chết còn bị phát điên?
Dương Tuân Quang cũng không khách sáo: “Bà là vợ của anh Khang Hàn?”
“Ừm, anh ấy bị làm sao vậy?”
“Đã chết vào 3 tiếng trước.”
“…”
Thời gian trôi qua từng giây từng giây, có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ trong phòng khách, Tiểu Trương nín thở nghe âm thanh của đồng hồ điện tử trên tường, mỗi một giây đều khó khăn.
Sau đó Chu An An nói: “Được, tôi biết rồi.”
Tiểu Trương đột nhiên ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc.
“Sinh, lão, bệnh, tử, mỗi người một số mạng. Tôi sẽ thông báo cho nhà của anh ấy, sau đó nhờ họ giúp đỡ hai người trong các việc tiếp theo.”
Dừng một chút, “Làm phiền hai người rồi.”
Dương Tuân Quang nói “Được” rồi kéo Tiểu Trương rời đi.
Chu An An cũng không tiễn.
Lúc bọn họ rời đi, Chu An An ngồi trên ghế sofa một lúc lâu, trong tay cầm một quyển album ảnh dày, vuốt ve một lúc rồi lật sang một trang.
Nhìn xuống, đó là một bức ảnh. Khoảng 17 18 tuổi, bà đang bế một cô bé.
Bà hạ mắt xuống một lúc lâu, sau đó mạnh mẽ đóng cuốn album lại.
Dương Tuân Quang và Tiểu Trương đi ra, Tiểu Trương không nhịn được nói: “Sao lại có nhà như vậy.”
Người không giống người, Dương Tuân Quang cũng không phản đối: “Quan hệ vợ chồng không hòa thuận, việc nhà, chúng ta đừng can thiệp.”
Tiểu Trương: “Nhưng…”
“Không có nhưng.”
Dương Tuân Quang kéo Tiểu Trương xuống lầu, “Gia đình Khang Hàn làm ăn lớn, có khi cả tháng cũng không về nhà, có lẽ bọn họ đã đường ai nấy đi từ lâu rồi, bây giờ chồng đột ngột qua đời, bà ấy không ngạc nhiên hay lo lắng, thậm chí không thèm giả vờ trước mặt cảnh sát, có thể thấy bên trong có nhiều uẩn khúc.”
Cục thành phố làm việc rất hiệu quả, khi anh mở điện thoại di động ra, thông tin cá nhân của Khang Hàn đã được gửi đến cùng với thông tin của Chu An An.
Khang Hàn là một doanh nhân, cũng là thế hệ thứ hai của gia đình giàu có, trong nhà có kinh doanh.
Trẻ trung, phong lưu thành tính, có không ít tin đồn bên ngoài, nhưng năm 25 tuổi lại có sự biến hóa, trở thành thanh niên tài giỏi ở thành phố W, sau đó, có báo chí đưa tin anh ta “thành công”, “nỗ lực”, mấy bóng hồng xung quanh cũng biến mất toàn bộ trong một ngày.
Dương Tuân Quang đánh giá: “Thế hệ thứ hai của gia đình giàu có, công ty gia đình, lãng tử quay đầu,…là nhân vật nổi tiếng, chúng ta phải xử lý cẩn thận, nếu không sẽ làm dấy lên dư luận.”
Tiểu Trương ngơ ngác gật đầu.
25 tuổi có thay đổi lớn, năm nay cũng là năm anh ta kết hôn với Chu An An.
Chu An An, một bà nội trợ toàn thời gian, lý lịch rất sạch sẽ, mấy năm trước đã ra nước ngoài du học, sau khi về nước thì kết hôn, không có kinh nghiệm làm việc, ba mẹ…cả hai đều chết, Dương Tuân Quang nhìn chăm chú, năm ba mẹ Chu An An qua đời, cũng là năm bà và Khang Hàn kết hôn, cách cũng không lâu.
Do đó, bà ấy kết hôn với Khang Hàn ngay sau cái chết của ba mẹ mình.
Dương Tuân Quang trả lời tin nhắn: “Lai lịch của ba mẹ Chu An An thì sao?”
Tống Dư là người trả lời tin nhắn, là người đưa hình chụp CT não cho anh: “Giám đốc tập đoàn dược phẩm sau đó phá sản và gặp tai nạn giao thông, Chu An An là một thiên kim bị sat sút.”
Dương Tuân Quang đáp: “Chi tiết.”
Một lúc sau, “đinh đong”, điện thoại reo lên.
Tin nhắn mà Tống Dư gửi đến không phải là Chu An An, mà là ảnh chụp màn hình, một bản tin thời sự từ khoảng mười mấy năm trước, đưa tin về Khang Hàn, nói nửa đêm, anh ta đã đưa một người phụ nữ xinh đẹp về nhà.
Dương Tuân Quang cau mày, sau đó vài tin nhắn được gửi vào điện thoại di động, tất cả đều là tin tức tình ái của Khang Hàn vào mười mấy năm trước, Tống Dư còn ghi thêm một tin nhắn: Tình yêu, tất cả ảnh của một phụ nữ.
Dương Tuân Quang đáp: “Cậu thấy thế nào?”
Tống Dư: “Người phụ nữ đó rõ ràng có một vết sẹo trên cổ tay. Miễn là chụp được ảnh của bà ấy thì đều thấy được vết sẹo trên cổ tay.”
Dương Tuân Quang: “Người phụ nữ này là ai?”
Tống Dư không trả lời, một lúc sau: “Dù sao cũng không phải là Chu An An.”
Dương Tuân Quang cất điện thoại di động, ngồi trong xe cùng Tiểu Trương, Tiểu Trương rất buồn, cúi đầu không lên tiếng, Dương Tuân Quang nghĩ cách thông báo cho nhà họ Khang, nhà họ Khang là tập đoàn dược phẩm đứng đầu ở thành phố W, con trai nhà họ Khang tự sát, nhà họ Khang Hàn có bỏ qua không? Huống chi việc này rất khó tin, cảnh sát sẽ bị làm khó nhiều chỗ.
Anh gọi cho đồng nghiệp: “Hãy chú ý đến truyền thông, đừng lan truyền tin tức, kẻo sẽ có ảnh hưởng không tốt.”
Cúp điện thoại, trong lòng Dương Tuân Quang trầm xuống, tập đoàn dược phẩm…Nhà họ Khang chế thuốc, có tài sản bao gồm phát minh nghiên cứu và xưởng chế thuốc, trước khi chết, Khang Hàn xuất hiện những phản ứng dị thường, có liên quan gì đến dược phẩm không?
Còn vợ anh ta, Chu An An, trước khi gia đình phá sản cũng làm trong ngành dược phẩm.
Anh bấm điện thoại di động, phóng to ảnh tin tức, không phải là báo chí chính thống, cho nên chụp bức ảnh không kiêng nể gì cả, rất rõ ràng, trên cổ tay của người đẹp trong ảnh đúng là có một vết sẹo, nói là sẹo cũng không đúng, giống hình xăm hơn, một vòng tròn lượn sóng, phía dưới giống mấy chữ cái.
Tin tức của Tống Dư vẫn chưa được gửi tới.
Dương Tuân Quang lẳng lặng chờ đợi, anh phóng to thu nhỏ ảnh trên điện thoại, nhìn qua nhìn lại.
Báo cáo giám định của pháp y vẫn chưa có, các đồng nghiệp của cục thành phố đang làm thủ tục thông báo cho ba mẹ Khang Hàn, trong khoảng thời gian này sẽ khó được yên bình.
Mặc dù nói không quan tâm đến việc nhà của người khác, nhưng Tiểu Trương có thể thấy Chu An An không bình thường, anh phải hiểu vấn đề của Chu An An, cho nên anh không thể đi, có lẽ phải theo dõi người đàn bà này.
Hơn nữa, album ảnh trải ra trên bàn làm việc của Chu An An cũng có gì đó không đúng.
Lúc này, cuối cùng điện thoại cũng reo lên, Dương Tuân Quang vô thức bấm nghe, sau đó mở cửa xe rồi xuống xe, anh nhìn khuôn mặt vô tội của Tiểu Trương trong xe, dùng khẩu hình nói: “Đợi trong xe.”
Sau khi đi được vài bước, giọng nói của Tống Dư truyền đến từ điện thoại.
Anh ta không muốn nói nhảm, trực tiếp nói: “Mấy năm nay, Khang Hàn không có quan hệ tốt với ba mẹ, nguyên nhân là do kinh doanh thất bại, nhà họ Khang có ba nhà máy dược lớn, hai năm qua, ông Khang đã chia hai trong số đó cho giám đốc Khang, kết quả không lâu sau, cũng là một tháng trước, Khang Hàn đã phá sản.”
Dương Tuân Quang: “Ngừng kinh doanh?”
“Đúng vậy.”
Tống Dư nói: “Nhà máy bị bán tháo, giá cực thấp, đoán xem người thu mua là ai?”
Dương Tuân Quang hỏi: “Ai?”
“Đó là một công ty bảo hiểm.”
Tống Dư nói: “Theo như anh biết, quỹ Hâm Hải.”
Quỹ Hâm Hải tiếp quản một nhà máy dược phẩm của Khang Hàn, vào thời điểm đó, lúc đó, Hứa Trú nói bây giờ, ai là người lãnh đạo quỹ Hâm Hải?
Giang Diên.
Dương Tuân Quang tự nhủ: “Công ty lớn như vậy phải đóng cửa, sao tôi không biết chuyện này?”
Tống Dư: “Anh bận rộn như vậy, sao anh biết được.”
Dương Tuân Quang nghĩ: “Chuyện này không có chút tin gì, nói không chừng không phải là đóng cửa mà đang che giấu chuyện gì đó.”
Tống Dư không nói nên lời: “Anh ơi, anh cũng thuyết âm mưu quá mức rồi.”
Ba năm trước ở Tiên Lê, bé gái nhảy khỏi tòa nhà và bệnh tâm thần xảy ra cùng một năm, bây giờ quỹ Hâm Hải đã tiếp quản nhà máy dược phẩm bị đóng cửa của Khang Hàn, nói đây không phải tái hiện chuyện cũ thì Dương Tuân Quang thật sự không tin.
Dương Tuân Quang lại hỏi: “Điều tra được người phụ nữ kia chưa?”
“Vẫn chưa.”
Tống Dư nói: “Nhưng em có một ý tưởng, anh, anh đang ở dưới lầu của Chu An An đúng không?”
“Đúng vậy.”
Dương Tuân Quang đột nhiên hiểu ý của Tống Dư.
Đúng lúc này, Tống Dư nói: “Anh lên hỏi về người phụ nữ này đi, em không tin trước khi kết hôn, phụ nữ không điều tra mấy đào hoa trước đây của chồng mình, cho dù nhẫn nhịn không điều tra thì cũng phải nghe ngóng chút chuyện, nếu không bà ấy đúng là đồ ngốc, còn nếu không thì là kiểu cực kỳ thông minh, anh đừng theo tiếp.”
“…”
Tiểu Trương không ngờ rằng chỉ trong một thời gian ngắn, mình lại trải qua chứng ám ảnh xấu hổ xã hội, khi Chu An An, cả người quấn khắn tắm, trên trán có vài sợi tóc vẫn còn ướt, trong miệng ngậm bàn chải đánh răng, trừng mắt nhìn hai người đàn ông ở cửa: “Có việc gì sao?”
“Có.”
Dương Tuân Quang nói: “Chúng tôi chờ bà, bà sửa soạn lại đi, xong rồi chúng tôi sẽ vào.”
Đúng là không hề khách sáo.
Chu An An đóng sầm cửa lại, thái độ khá không thân thiện, mồ hôi lạnh của Tiểu Trương đột nhiên chảy xuống, không nhịn được trách Dương Tuân Quang: “Đội trưởng Dương, anh đang nói gì vậy?”
Dương Tuân Quang không quan tâm, mà nhắc nhở Tiểu Trương: “Chỉnh lại tâm trạng đi, lát nữa sẽ phải nghe nhiều chuyện.”
Tiểu Trương chưa bao giờ nghĩ rằng cuối cùng, chuyện này sẽ biến thành một mối tình tay ba máu chó.
Trong phòng khách.
Ban đầu Chu An An vẫn không nói gì, nhưng lại bị Dương Tuân Quang chế giễu vài câu, cuối cùng mím môi khai báo.
Bạn gái trước khi kết hôn của Khang Hàn họ Thường, tên là Thường Vạn Lệ, mấy năm trước làm việc ở công ty của Khang Hàn, sau này được Khang Hàn coi trọng, có quan hệ với anh ta, anh ta cũng để cô ấy làm thư ký của mình.
“Trình độ của cô ta mà làm thư ký?”
Chu An An bĩu môi: “Hôn sự của tôi với Khang Hàn là do ba mẹ tôi sắp xếp, sau khi về nước, tôi đã gặp anh ấy ba lần, gặp gỡ hai lần trong thang máy, đối với cuộc hôn nhân được sắp đặt này, chúng tôi cũng không có cảm giác gì, anh ta cũng chướng mắt tôi, tôi cũng chướng mắt anh ấy, cho nên anh ta có phụ nữ bên ngoài thì tôi cũng không xen vào.”
Dừng một chút, bà ta nhíu mày lại, “Không đúng, tính theo thời gian, tôi mới là người phụ nữ bên ngoài của Khang Hàn.”
Tiểu Trương: “…”
Dương Tuân Quang ho khan, nhanh chóng đổi chủ đề, “Sau đó thì sao?”
“Lúc đó trong nhà tôi xảy ra chuyện, ốc còn không mang nổi vỏ ốc của mình, ông bà Khang là bạn thân của mẹ tôi, thấy tình hình như vậy thì càng muốn Khang Hàn cưới tôi, lúc đó, tôi vừa tốt nghiệp, không biết cách xử lý chuyện trong nhà, công ty của ba mẹ cũng nợ không ít, nên tôi nghĩ kết hôn với Khang Hàn, để nhà anh ta xử lý mấy chuyện kia thì tôi sẽ được yên.”
Tiểu Trương: “…”
“Đổi lại, tôi sẽ tập trung làm con dâu mà gia đình anh ấy thích, về phần Khang Hàn, tôi sẽ không can thiệp, để anh ta tự do yêu đương.”
Tình yêu của mấy tiền bối này đúng là đứng đầu…Tiểu Trương nghe mà sững sờ.
“Kết quả là, một ngày nọ, Thường Vạn Lệ lại gọi điện cho tôi, cô ta nói cô ta đang mang thai, hỏi tôi có thể không kết hôn được không.”
Chu An An nói, “Tôi nói với cô ấy, tôi không làm chủ được, cô ấy phải đi hỏi ba mẹ Khang Hàn, tôi sợ cô ấy không biết liên hệ thế nào, còn đưa số điện thoại cho cô ấy.”
Tiểu Trương: “…”
Dương Tuân Quang hỏi: “Sau đó?”
“Sau đó, Khang Hàn thừa nhận sai lầm với tôi, Thường Vạn Lệ đã từ chức khỏi công ty.”
Chu An An mỉm cười: “Tôi còn tưởng rằng cả đời này tôi sẽ không gặp lại cô ấy, nhưng không ngờ tuần trước, tôi lại gặp được Trường Vạn Lệ ở một nơi.”
Vẻ mặt Chu An An có chút hưng phấn, cô ngồi thẳng dậy, “Cảnh sát, cậu đoán xem, tôi gặp cô ấy ở đâu?”
Dương Tuân Quang hỏi: “Ở đâu?”
“Quán trà sữa Baley trên đường Trường Ninh. Cô ấy là bà chủ.”
Chu An An mỉm cười: “Trang trí đó, vị trí đó…Anh nói, tiền mở quán trà sữa có phải do Khang Hàn cho hay không?”
Chương trước đó Chương tiếp theo